2009: Năm hoành hành của những “kẻ lạ”--- VOA
Năm 2009 ở Việt Nam có gì đáng chú ý và đáng lưu giữ trong ký ức của người Việt?
Có nhiều, nhưng theo tôi, sự kiện nổi bật nhất là sự hoành hành của những kẻ lạ.
Bình thường, gặp một câu viết như thế, câu hỏi đầu tiên loé lên trong óc người đọc sẽ là: “kẻ lạ” ấy là ai? Tuy nhiên, riêng trong trường hợp này, điều thú vị không nằm trong chữ “kẻ lạ”. Mà là ở chữ “lạ”.
Nhưng chẳng lẽ lại hỏi “lạ” là gì?
Chữ “lạ” ấy rõ ràng không xa lạ gì đối với người Việt Nam. Trong Từ điển An Nam Lustitan-Latinh của Alexandre de Rhode xuất bản lần đầu từ năm 1651, đã có chữ “lạ” này rồi. Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huỳnh Tịnh Của xuất bản từ năm 1895 cũng có. Trong Truyện Kiều, chữ “lạ” xuất hiện 23 lần, trong đó lần thứ nhất nằm ngay ở mấy câu mở đầu, thâu tóm hầu như toàn bộ chủ đề của tác phẩm được Phạm Quỳnh xem là “quốc hoa”, “quốc hồn”, “quốc tuý” của Việt Nam: “Lạ gì bỉ sắc tư phong”.
Tất cả những chữ “lạ” ấy đều có ý nghĩa khá giống nhau: mới, không quen, chưa từng biết, khác thường, dị thường, v.v…
Thế nhưng, đến năm 2009 vừa qua, chữ “lạ” này lại được sử dụng một cách vô cùng khác lạ, nếu không nói là quái lạ.
Quái, vì nó được dùng để chỉ một điều hầu như ai cũng biết. Từ vị thế phản nghĩa, nó bỗng dưng trở thành đồng nghĩa với chữ “quen”.
Chữ “lạ” được dùng một cách quái lạ như vậy xuất hiện lần đầu tiên vào giữa năm 2009 lúc một số tàu đánh cá Việt Nam bị “tàu lạ” tấn công ngay trong vùng lãnh hải của Việt Nam. Các vụ tấn công lặp đi lặp lại nhiều lần trong nhiều cảnh huống khác nhau. Tàu đánh cá đang dừng lại nghỉ đêm, bị “tàu lạ” nhào đến húc. Tàu đánh cá đang giăng lưới vào ban ngày ban mặt, “tàu lạ” cũng xông vào húc chìm rồi phóng chạy, mặc kệ các ngư dân gào thét kêu cứu. Tàu đánh cá gặp bão, nháo nhào tìm nơi lánh nạn cũng bị “tàu lạ” nhẫn tâm lao vào húc.
Không kể những người bất hạnh bỏ xác ngoài đại dương, những ngư dân may mắn được cứu, đều thấy rõ các chiếc “tàu lạ” đâm vào tàu mình. Họ thấy và họ biết đó là những chiếc tàu nào, của ai. Vậy mà, khi tin tức được loan tải trên các cơ quan truyền thông công cộng, từ miệng những người có quyền có chức, đại diện cho quốc gia, chúng lại bị biến thành “tàu lạ”.
Sau đó, những chiếc tàu lạ ấy không thèm giấu giếm tung tích. Chúng lao thẳng đến các tàu đánh cá Việt Nam, súng ống tua tủa, bắt các ngư dân Việt Nam chở về một cái đảo “lạ”, rồi đòi tiền chuộc. Tiền thì không thể 1à tiền lạ được. Tiền, muốn có giá trị, phải được sử dụng; để được sử dụng, nó phải có danh tính đàng hoàng.
Danh tính của nó: nhân dân tệ!
Tiền thì quen, quen lắm. Ai cũng biết. Vậy mà những chiếc tàu ngang ngược bắt người rồi đòi tiền chuộc ngay trong lãnh hải của Việt Nam vẫn cứ là tàu... lạ.
Như vậy, từ năm 2009, chữ “lạ” có thêm một ý nghĩa mới: biết mà không dám nói.
Tại sao không dám nói?
Nhà báo Huy Đức ở Việt Nam trả lời thẳng thừng: Vì hèn!
Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn ở Úc cũng dùng chữ “hèn”, rồi bồi thêm một chữ khác nữa, gốc Hán Việt: “khiếp nhược”. Ông viết, giọng đầy bức xúc: “Báo chí Việt Nam thậm chí không dám nêu tên bọn lưu manh Trung Quốc đã ngang ngược đâm vào tàu đánh cá Việt Nam, mà chỉ nói “tàu lạ”. Tại sao không nói thẳng là tàu Trung Quốc? Chẳng lẽ mình hèn đến nổi không dám nêu tên những kẻ lưu manh sát nhân, mà chúng thì lại nêu đích danh Việt Nam? Chưa thấy trong lịch sử Việt Nam, có thời nào mà Việt Nam khiếp nhược như thế.”
Nói cách khác, “lạ” có nghĩa là biết mà không dám nói vì hèn.
Nhưng đến những tháng cuối cùng của năm 2009, có một chút chuyển biến trong ý nghĩa của chữ “lạ”. Dấu mốc của chuyển biến này có lẽ nằm trong bức thư gửi độc giả của nhóm điều hành trang mạng bauxitevietnam.info. Bức thư có một đoạn như sau:
“Bạn đọc yêu quý,
Chúng tôi đã định giấu kín mọi khó khăn, cố vượt qua thử thách, cũng là để tự vượt lên mình. Nhưng đã không thể nào giấu nổi trước con mắt tinh tường của rất nhiều anh em bè bạn vẫn ngày ngày ghé thăm trang mạng.
Quả thật từ khi ra đời đến nay, trang Bauxite Việt Nam đã bị đánh phá ác liệt đến không dưới 5 lần, bởi những nhóm người lạ mặt. Không ai dám chắc đây là một nhóm vì họ đánh bằng nhiều cách. Có khi họ xâm nhập trang quản trị mạng và thay đổi hẳn phần hình ảnh trong một bài nào đó bằng hình ảnh của hải quân Trung Quốc. Có khi họ khống chế để bạn đọc không tài nào vào được trang chủ, biến trang chủ thành trang trắng. Lại có khi họ thay đổi mật mã khiến anh chị em biên tập viên “mất dấu”. Nhưng lần này là tệ hại nhất: họ chưa vội làm gì ngoài việc khóa chặt một số bài không cho bạn đọc truy nhập và đặt trang quản trị mạng dưới sự giám sát 24/24, có lẽ để ngầm chuyển nội dung về một trung tâm nào đó. Họ quả có nhiều thủ đoạn khó lường.”
Một, hai tuần sau khi tấn công trang Bauxite Việt Nam, nhóm người “lạ mặt” ấy lại tấn công tờ Talawas Blog do nhà văn Phạm Thị Hoài chủ trương tại Đức.
Xin lưu ý, cùng xuất hiện trong năm 2009, Bauxite Việt Nam và Talawas Blog là hai trang mạng độc lập được nhiều người đọc nhất của Việt Nam. Theo Alexa.com vào chiều ngày 30.12.2009 (giờ Úc), bauxitevietnam.info được xếp hạng 32,429 trong khi talawas.org được xếp hạng 57,324 trên khắp thế giới.
Bauxite Việt Nam:
Talawas Blog:

Không những được đọc nhiều, cả Bauxite Việt Nam và Talawas Blog được bạn đọc đánh giá cao, được xem là những diễn đàn quan trọng của giới trí thức Việt Nam từ trong đến ngoài nước. Đó cũng là những cơ quan truyền thông hữu ích cho quá trình vận động dân chủ cho Việt Nam.
Vào những ngày cuối cùng của năm 2009, nhóm người “lạ mặt” ấy tiến xa hơn một bước: giả mạo thư từ của nhà văn (Châu Diên) Phạm Toàn và nhà nghiên cứu Nguyễn Huệ Chi, hai trong ba người chủ trương và điều hành trang bauxitevietnam.info. Giả mạo xong, chúng lại gửi các email đó đi khắp nơi để gieo rắc tiếng xấu hoặc ít nhất, sự nghi ngờ và hoang mang, để làm mất uy tín của những người dám nói thẳng, nói thật có thể có hại cho chế độ toàn trị.
Thư gửi bạn đọc của nhóm Bauxite Việt Nam nói là “lạ mặt” nhưng thật ra, chỉ “lạ” thôi. Trên internet, làm gì thấy mặt? Tin tặc, nhất là tin tặc có tổ chức, bao giờ cũng vô hình. Tuy nhiên, cũng như đối với các “tàu lạ”, trong trường hợp này, những người viết cũng như độc giả khắp nơi nói chung thừa thông minh để hiểu nhóm người lạ ấy là ai.
Nói là “lạ”, nhưng thật ra, chúng quen lắm.
Có điều, chữ “lạ” ở đây không dính líu gì đến ý nghĩa ban đầu là quen hay không quen, biết hay không biết. Nó cố tình lặp lại chữ “lạ” trong “tàu lạ” được nhà nước sử dụng vào giữa năm 2009. Nó được dùng để nhắc nhở mọi người về cái hèn của những kẻ phát minh ra chữ “tàu lạ” ấy.
Bởi vậy, có thể nói một cách tóm tắt, “lạ”, ở đây, chỉ có nghĩa là hèn.
Nhóm người lạ chỉ có nghĩa là đám người hèn.
Từ cái hèn của người phát ngôn (trong trường hợp chữ “tàu lạ”) đến cái hèn của những kẻ bị ám chỉ (đám tin tặc), chỉ trong vòng nửa năm, chữ “lạ” đã bị thay đổi ý nghĩa đến khủng khiếp.
Phải không các đồng chí ở cái đảng “lạ” tại Việt Nam hiện nay?
2009: Năm đẫm máu đối với giới truyền thông
Những bị cáo bị tuyên án tử hình: Không thể vơi được nỗi đau
Ông Nguyễn Lân Dũng nói về Lê Công Định
Đại biểu Quốc hội Nguyễn Lân Dũng vừa cho BBC Việt ngữ hay, ông lấy làm tiếc về trường hợp nhà bất đồng chính kiến Trần Anh Kim 'hoạt động bí mật' trong khi cho rằng ông Kim và những người khác sắp bị truy tố trong vụ án 'Lê Công Định' là dại dột.
"Tôi nghĩ những người đó dại dột lắm. Chính phủ không phản đối góp ý kiến. Bản thân tôi cũng góp ý kiến rất nhiều. Có nhiều con đường góp ý kiến, chứ việc gì phải tham gia tổ chức này, tổ chức nọ, hoạt động bí mật.
"Và tôi rất tiếc cho đồng chí trung tá (Trần Anh Kim) ở Thái Bình. Anh ấy là người đã từng có công, đóng góp nhiều cho kháng chiến. Việc gì anh ấy phải tham gia những đảng không công phai, các hoạt động bí mật.
Ông Dũng cho rằng, những ý kiến đóng góp nên được đưa qua con đường tổ chức chính thức của Nhà nước mà cụ thể là qua Mặt trận Tổ quốc, một trong các thiết chế chính trị - xã hội được trao nhiệm vụ và chức năng giám sát, phản biện xã hội cho Đảng và Nhà nước Việt Nam thời gian qua.
"Không nên có các tổ chức và thứ hai, nhận tiền của nước ngoài thì không nên một tí nào," đại biểu quốc hội Nguyễn Lân Dũng quả quyết.
Hanoi Human-Rights Crackdown (WSJ 31-12-09)
Giang Nguyen, CNN (12.31.09)
KD chuyển ngữ
nguồn: http://edition.cnn.com/2009/WORLD/asiapcf/12/25/vietnam.facebook/index.html
(CNN) - Người đầu tiên cho tôi biết về các lỗi đăng nhập Facebook vào tháng 11 là một gười bạn Hoa Kỳ đang du học tại Việt Nam.
Sau đó các tiếng nói lên tiếng về vấn đề này gia tăng rất nhanh trên mạng. Hiện nay, người sử dụng Facebook cho rằng chính quyền đã cố tình ngăn chặn cư dân mạng đăng nhập vào trang giao lưu xã hội này.
Sau gần 30 năm kể từ khi di cư, gia đình của tôi vẫn còn liên lạc với nhiều người ở Việt Nam. Điều này thuận tiện hơn bao giờ hết với mạng Internet và Facebook.
Với chút vốn luyến tiếng Việt và vài đường truyền nối mạng làm trang bị, tôi tìm đến những thành phần liên hệ để tìm hiểu.
Một trong những đầu mối đầu tiên của tôi là một blogger từ Việt Nam với danh hiểu Diesebemol. Ở tuổi 50, ông ta là một tài xế riêng cho một doanh nhân ngoại quốc. Ông không muốn cho biết tên thật vì sợ bị trả thù.
Blogger này nói rằng ông ta dùng facebook để nêu lên quan điểm và bình luận về các vấn đề xã hội, chính trị.
Ông ta cho biết, “Đây là chuyện quản lý thông tin. Ai cũng có thể nói lên chính kiến của mình (trên Facebook). Chính quyền không thể quản lý được, nên họ ngăn chặn nó.”
Các viên chức chính quyền Việt Nam đã bác bỏ lời tố giác này.
Ông Đặng Anh Tuấn thuộc Bộ Thông Tin và Truyền Thông cho CNN biết, “Chúng tôi không có chính sánh ngăn chặn Facebook,” mặc dù ông cũng nhìn nhận những hoạt động trên Facebook là một mối quan ngại cho bộ 4T và cũng được theo dõi chặt chẽ.
Các công ty cung cấp dịch vụ mạng (ISPs) thay vào đó lại đưa ra hàng loạt các lý do tại sao việc truy cập trang mạng này lại bị lỗi, bao gồm lỗi kỹ thuật và kể cả lỗi của chính Facebook.
Bà Debbie Frost, phát ngôn viên của trụ sở Facebook ở Palo Alto, bang Cali cho CNN biết rằng không có lỗi kỹ thuật nào từ phía Facebook cả.
Bà Frost nói rằng, “Dịch vụ chúng tôi đã không có thay đổi gì. Chúng tôi cũng không làm gì để gây thêm khó khăn hoặc chỉnh sửa gì có thể gây ảnh hưởng đến dịch vụ.”
Facebook không phát biểu gì thêm về việc ai hoặc điều gì đã khiến các cư dân Facebook ở Việt Nam gặp nhiều lỗi khi đăng nhập vào trang mạng này.
Mặc dù chưa có tài liệu phổ biến công cộng nào chứng minh chính quyền VN đã hạ lệnh cấm này, một số người sử dụng Facebook ở Việt Nam vẫn tin rằng chính quyền là thủ phạm đằng sau.
Chính quyền Liên Bang Hoa Kỳ (U.S. State Department) đã đề cập đến vấn đề này với đối tác của họ ở lãnh sự quán Việt Nam ở Hoa Thịnh Đốn và ở Hà Nội.
Một viên chức Chính Quyền Liên Bang Hoa Kỳ đã cho CNN biết rằng “chúng tôi cho rằng việc ngăn chặn Facebook tại Việt Nam là một sự de dọa đối với quyền tự do mạng Internet.
Viên chức này đã viết trong một điện thư như sau khi đề cập đến cuộc Đối Thoại về vấn đề Nhân Quyền Việt Nam giữa cơ quan này và Bộ Ngoại Giao VN vào tháng 11, “Chúng tôi đặc biệt thất vọng khi thấy Facebook vẫn cứ bị ngăn chặn tại Việt Nam sao lần đối thoại đó”
Lỗi đăng nhập khi có khi không đã được cư dân mạng loan báo trong cùng thởi điểm đó.
Phỏng theo lời của blogger Diesebemol, các công ty cung cấp dịch vụ mạng thay phiên nhau ngăn chặn việc đăng nhập trang mạng này, và việc làm này dần dần loan rộng sang các công ty khác. Ngày mà tôi trò chuyện với ông ta, blogger này cho biết ông đã không vào được trang mạng này qua đường truyền từ dịch vụ của ông.
Ông nói, “Tôi sử dụng Netn@m và họ ngăn chặn Facebook hoàn toàn. Tôi liên lạc với một nhân viên kỹ thuật ở Netn@m và anh ta đã xác nhận rằng công ty này có vấn đề khi đăng nhập vào Facebook trong lúc đó.”
Cô Phạm Phương Liên, một sinh viên quản lý thương mại ở Hà Nội cũng đã nhận được trang thông tin “Access Denied” (Đăng nhập bị từ chối) khi cô vào trang mạng này.
Cô ta và các người bạn khác trao đổi với nhau những phương cách khác để đăng nhập vào Facebook.
Cô Liên cho biết, “chúng tôi trao đổi địa chỉ mạng qua điện thư hoặc chat messenger. Trong lớp, các thầy cô gửi chúng cho chúng tôi. Khi thì sử dụng được, khi thì không.”
Tường lửa ngăn chặn này, nếu có, vẫn có thể khắc phục bởi những cư dân mạng chuyên nghiệp với chút kinh nghiệm kỹ thuật.
Cư dân mạng bày tỏ sự phẫn uất của mình trên Twitter, các blog, và kể cả trang mạng cạnh tranh với Facebook ở Việt Nam, Zing Me. Họ cũng trao đổi cách thức để khắc phục tường lửa.
Huy Zing, một chuyên viên thiết kế phần mềm sống xa xứ ở TP HCM đã post trên blog rằng: “Chỉ cần ngăn chặn một phần [trong số người dùng] thôi là đủ để khiến Facebook không thể phát triển rộng rãi rồi.”
Huy giải thích thêm rằng: “Chúng tôi biết đó là một việc làm sơ sài. Ngăn chặn bằng kỹ thuật không phải là biện pháp hữu hiệu. Nhưng cũng không cần phải ngăn chặn hoàn toàn để dập tắt quan điểm.”
Tuy vậy, những khó khăn được thiết lập cũng đủ khiến nhiều người khó chịu, nhất là người sử dụng Facebook thường xuyên và đặc biệt là những người sống xa quê hương.
Anh Zing cho biết phản ứng đầu tiên của họ là: “Tồi tệ thật. Tôi sẽ không ở lại nước này nữa.”
Blogger Nguyen Thanh Phong tin rằng chính quyền đã ngăn chặn Facebook.
Nhưng đối với nhiều người Việt, vấn đề không phải là sự bảo vệ của chính quyền mà là sự kiểm soát của chính quyền.
Một chuyên gia thiết kế ở Hà Nội, anh Nguyễn Thanh Phong, cho biết, “Có thể chính quyền lo sợ tính phổ biến của Facebook và tốc độ lan rộng của thông tin? Nếu nó lan rộng quá, sẽ khó quản lý.”
Theo quan điểm của nhà báo Vũ Hạo Nhiên thì trong lúc cộng đồng mạng ở Việt Nam vẫn ngại chưa sử dụng mạng Internet với tất cả chức năng của nó, chính quyền nhà nước đã phải đối đầu với trò kéo dây giữa lợi ích thương mại và quản lý thông tin.
Chính quyền VN đã dựng lên Sở Thông Tin và Truyền Thông vào năm 2008 nhằm kiểm soát mọi hoạt động trên mạng.
Vào tháng 9 năm 2009, có 8 blogger đã bị bắt và kết tội “tuyên truyền chống chính quyền”. Họ bị kết án tù từ 2 đến 6 năm, phỏng theo báo cáo của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới. Cộng đồng blogger cho rằng họ bị chú ý vì đã bắt đầu tổ chức bên ngoài lĩnh vực mạng.
Facebook phức tạp hơn blog vì nó tạo điều kiện để thiết lập tổ chức, từ các nhóm nhỏ đến các trang mạng và application với nhiều người tham gia ủng hộ.
“Dù nó không phải là một trang chính trị, Facebook là một công cụ thông dụng để mọi người sử dụng để giao lưu và tổ chức.” phỏng theo lời ông Vũ, tổng biên tập của tờ Người Việt, tờ báo lớn nhất trong cộng đồng NVHN.
Ông Vũ, cũng là chủ nhân của trang blog bolsavik.com, đã dựng lên trang Facebook “Trả tự do cho Nguyễn Tiến Trung” nhằm kêu gọi việc trả tự do cho nhà đấu tranh dân chủ này.
Nhưng các trang mạng với tôn chỉ chống đối chính sách của chính quyền là những ngoại lệ trên Facebook.
Ông Vũ nói rằng động lực của Hà Nội đơn giản hơn nhiều. “Họ e ngại đối thoại và Facebook toàn là đối thoại. Họ đang lo sợ, tôi chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi.”
Blogger Diesebemol đã rất quen thuộc với thực trạng đó. Ông ta cho biết, “Đó là đời sống của những người Việt như tôi. Chúng tôi chỉ có thể nói khi họ cho chúng tôi nói. Tôi không có quyền gì để bày tỏ chính kiến của mình cả.”
Không thoái chí, ông ta cũng cho biết thêm, “Cũng có lúc, tôi tìm cách lên mạng và nói sau lưng họ.”
Năm dân nguyện
Ngân hàng quay cuồng tiền cho kịp quyết toán!
Nhiều hàng hóa phục vụ nông nghiệp được hỗ trợ lãi suất
Việt Nam đang ở thời kỳ “cơ cấu dân số vàng“
Xin các bạn thông cảm cho cái tiêu đề có màu sắc thời “bao cấp” đó, nhưng tôi chưa nghĩ ra chữ nào hay hơn. Để tôi giải thích …
Thế là năm 2010 đã đến với chúng ta. Theo thông lệ, cứ mỗi lần tiễn đưa năm cũ và chào đón năm mới, chúng ta nhìn về những gì mình đã làm trong năm qua. Tôi có thói quen đếm xem năm qua Việt Nam đã có bao nhiêu ấn phẩm khoa học trên các tập san khoa học quốc tế. Con số năm nay (2009) là ~1100, tức tăng khoảng 10% so với năm ngoái và 2,2 lần só với năm 2004. Như vậy số bài báo khoa học của VN đã lần đầu tiên vượt con số 1000 bài. Đó là một tin mừng.
Nhưng mình tăng thì các nước láng giềng cũng tăng. Số bài báo khoa học của ta bằng 1/3 của Thái Lan (năm 2004, ta chỉ bằng1/4 Thái Lan), 1/5 của Singapore (năm 2004 ta bằng 1/10). Các con số này cho thấy tỉ lệ tăng trưởng của chúng ta nhanh hơn Thái Lan và Singapore, và chúng ta đang dần dần rút ngắn khoảng cách giữa ta và hai nước này. Tuy nhiên, khoảng cách vẫn còn khá lớn, và theo ước tính của tôi thì chúng ta cần đến 10 năm nữa mới có thể vượt qua Thái Lan. Còn Singapore thì tạm thời chúng ta chưa đặt mục tiêu vượt qua họ, do chúng ta xuất phát từ một cái base thấp quá.
Ngành y sinh học vẫn là ngành chủ đạo, đóng góp nhiều bài báo khoa học cho Việt Nam nhất. Khoảng 1/5 những bài báo khoa học trên các tập san quốc tế là thuộc về lĩnh vực y học, sinh học, và công nghệ sinh học. Ngành toán và vật lí, mỗi ngành chỉ chiếm khoảng 7-8% tổng số bài báo khoa học từ Việt Nam. Tuy nhiên, đại đa số những bài báo về y sinh học của Việt Nam là do hợp tác với đồng nghiệp ngoại quốc, chứ con số “nội lực” (tức hoàn toàn do VN đứng tên tác giả) chỉ chiếm 2% tổng số.
So sánh với Thái Lan, tôi thấy các lĩnh vực nghiên cứu “mạnh” của Thái Lan tập trung vào các ngành khoa học ứng dụng và y sinh học. Các lĩnh vực “top 10” của Thái Lan là: công nghệ thực phẩm, công nghệ sinh học, sinh học phân tử, khoa học vật liệu, vi sinh học, khoa học môi trường, bệnh truyền nhiễm, polymer, và hóa học. Còn “top” của Việt Nam là y sinh học, vật lí, toán học, và khoa học môi trường. Nói cách khác, hoạt động khoa học Thái Lan nghiêng về lĩnh vực ứng dụng, còn Việt Nam nghiêng về khoa học cơ bản (như toán và vật lí).
Về chất lượng, đại đa số các bài báo khoa học Việt Nam được công bố trên những tập san có impact factor rất thấp. Chẳng hạn như trong ngành y sinh học (một lĩnh vực tương đối mạnh của nước ta), phần lớn các bài báo đều công bố trên tập san có chỉ số IF dưới 3 như American Journal of Tropical Medicine and Hygiene (IF= 2,5), Journal of Clinical Microbiology (IF=3,5), Tropical Medicine & International Health (IF=2,6), International Journal of Tubeculosis and Lung Disease (IF=2), Chemical and Pharmaceutical Bulletin (IF=1.3). Ngay cả các ngành như toán và vật lí, phần lớn bài báo từ Việt Nam cũng chỉ công bố trên các tập san có chỉ số IF thấp (dưới 1).
Quay lại con số ấn phẩm khoa học: chúng ta cần đặt con số vào số lượng giáo sư và phó giáo sư. Theo báo Nhân Dân, tính từ năm 1980 đến nay, VN đã công nhận 8398 giáo sư và phó giáo sư (con số chính xác là 1336 GS và 7062 PGS). Như vậy, số bài báo khoa học trên mỗi giáo sư và phó giáo sư chỉ khoảng 0.13, hay nói cách khác, phải cần đến gần 8 GS/PGS mới cho ra một bài báo khoa học. Như vậy, có thể nói rằng năng suất khoa học của chúng ta quá kém.
Do đó, trong năm mới tôi đề nghị các Bộ Khoa học và công nghệ, Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Y tế, v.v… ra chỉ tiêu cho mỗi giáo sư hay phó giáo sư phải công bố một bài báo khoa học trên các tập san quốc tế. Nếu trong vòng 2 năm mà họ không có bài báo khoa học nào trên các tập san quốc tế, họ sẽ bị miễn nhiệm. Tôi tin rằng với qui định này, chúng ta chúng ta không cần đến 10 năm mới đuổi kịp Thái Lan, mà có thể vượt qua Singapore một cách dễ dàng ngay từ bây giờ.
Nhân dịp này, tôi xin mến chúc các bạn xa gần, các bạn đã quen và chưa quen, các bạn tôi đã từng gặp và chưa gặp ngoài đời một năm mới nhiều may mắn và an lành.
Refugee crisis a 'threat to unity', say 1979 cabinet papers (The Australian 1-1-10)
Một cao tăng Tây Tạng bị tuyên án hơn 8 năm tù--- VOA
Nga và kế hoạch dùng tàu vũ trụ “bắn” trệch hướng tiểu hành tinh
(Dân trí) - Người đứng đầu cơ quan vũ trụ Nga hôm qua cho biết sẽ triển khai một tàu vụ trụ để “bắn” lệch đường đi của một tiểu hành tinh, giảm nguy cơ va chạm với trái đất, mặc dù các nhà khoa học Mỹ cho rằng viễn cảnh va chạm khó có thể xảy ra. ...
Nga lên kế hoạch ngăn chặn thiên thạch ApophisTuổi Trẻ
Nga sẽ ngăn chặn thiên thạch lao vào trái đấtVNExpress
Wei Jingsheng: U.S. should stand up to China's hard-liners--- Los Angeles Times
| Nguyễn Hưng Quốc 31/12/2009 |
Năm 2009 ở Việt Nam có gì đáng chú ý và đáng lưu giữ trong ký ức của người Việt?
Có nhiều, nhưng theo tôi, sự kiện nổi bật nhất là sự hoành hành của những kẻ lạ.
Bình thường, gặp một câu viết như thế, câu hỏi đầu tiên loé lên trong óc người đọc sẽ là: “kẻ lạ” ấy là ai? Tuy nhiên, riêng trong trường hợp này, điều thú vị không nằm trong chữ “kẻ lạ”. Mà là ở chữ “lạ”.
Nhưng chẳng lẽ lại hỏi “lạ” là gì?
Chữ “lạ” ấy rõ ràng không xa lạ gì đối với người Việt Nam. Trong Từ điển An Nam Lustitan-Latinh của Alexandre de Rhode xuất bản lần đầu từ năm 1651, đã có chữ “lạ” này rồi. Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huỳnh Tịnh Của xuất bản từ năm 1895 cũng có. Trong Truyện Kiều, chữ “lạ” xuất hiện 23 lần, trong đó lần thứ nhất nằm ngay ở mấy câu mở đầu, thâu tóm hầu như toàn bộ chủ đề của tác phẩm được Phạm Quỳnh xem là “quốc hoa”, “quốc hồn”, “quốc tuý” của Việt Nam: “Lạ gì bỉ sắc tư phong”.
Tất cả những chữ “lạ” ấy đều có ý nghĩa khá giống nhau: mới, không quen, chưa từng biết, khác thường, dị thường, v.v…
Thế nhưng, đến năm 2009 vừa qua, chữ “lạ” này lại được sử dụng một cách vô cùng khác lạ, nếu không nói là quái lạ.
Quái, vì nó được dùng để chỉ một điều hầu như ai cũng biết. Từ vị thế phản nghĩa, nó bỗng dưng trở thành đồng nghĩa với chữ “quen”.
Chữ “lạ” được dùng một cách quái lạ như vậy xuất hiện lần đầu tiên vào giữa năm 2009 lúc một số tàu đánh cá Việt Nam bị “tàu lạ” tấn công ngay trong vùng lãnh hải của Việt Nam. Các vụ tấn công lặp đi lặp lại nhiều lần trong nhiều cảnh huống khác nhau. Tàu đánh cá đang dừng lại nghỉ đêm, bị “tàu lạ” nhào đến húc. Tàu đánh cá đang giăng lưới vào ban ngày ban mặt, “tàu lạ” cũng xông vào húc chìm rồi phóng chạy, mặc kệ các ngư dân gào thét kêu cứu. Tàu đánh cá gặp bão, nháo nhào tìm nơi lánh nạn cũng bị “tàu lạ” nhẫn tâm lao vào húc.
Không kể những người bất hạnh bỏ xác ngoài đại dương, những ngư dân may mắn được cứu, đều thấy rõ các chiếc “tàu lạ” đâm vào tàu mình. Họ thấy và họ biết đó là những chiếc tàu nào, của ai. Vậy mà, khi tin tức được loan tải trên các cơ quan truyền thông công cộng, từ miệng những người có quyền có chức, đại diện cho quốc gia, chúng lại bị biến thành “tàu lạ”.
Sau đó, những chiếc tàu lạ ấy không thèm giấu giếm tung tích. Chúng lao thẳng đến các tàu đánh cá Việt Nam, súng ống tua tủa, bắt các ngư dân Việt Nam chở về một cái đảo “lạ”, rồi đòi tiền chuộc. Tiền thì không thể 1à tiền lạ được. Tiền, muốn có giá trị, phải được sử dụng; để được sử dụng, nó phải có danh tính đàng hoàng.
Danh tính của nó: nhân dân tệ!
Tiền thì quen, quen lắm. Ai cũng biết. Vậy mà những chiếc tàu ngang ngược bắt người rồi đòi tiền chuộc ngay trong lãnh hải của Việt Nam vẫn cứ là tàu... lạ.
Như vậy, từ năm 2009, chữ “lạ” có thêm một ý nghĩa mới: biết mà không dám nói.
Tại sao không dám nói?
Nhà báo Huy Đức ở Việt Nam trả lời thẳng thừng: Vì hèn!
Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn ở Úc cũng dùng chữ “hèn”, rồi bồi thêm một chữ khác nữa, gốc Hán Việt: “khiếp nhược”. Ông viết, giọng đầy bức xúc: “Báo chí Việt Nam thậm chí không dám nêu tên bọn lưu manh Trung Quốc đã ngang ngược đâm vào tàu đánh cá Việt Nam, mà chỉ nói “tàu lạ”. Tại sao không nói thẳng là tàu Trung Quốc? Chẳng lẽ mình hèn đến nổi không dám nêu tên những kẻ lưu manh sát nhân, mà chúng thì lại nêu đích danh Việt Nam? Chưa thấy trong lịch sử Việt Nam, có thời nào mà Việt Nam khiếp nhược như thế.”
Nói cách khác, “lạ” có nghĩa là biết mà không dám nói vì hèn.
Nhưng đến những tháng cuối cùng của năm 2009, có một chút chuyển biến trong ý nghĩa của chữ “lạ”. Dấu mốc của chuyển biến này có lẽ nằm trong bức thư gửi độc giả của nhóm điều hành trang mạng bauxitevietnam.info. Bức thư có một đoạn như sau:
“Bạn đọc yêu quý,
Chúng tôi đã định giấu kín mọi khó khăn, cố vượt qua thử thách, cũng là để tự vượt lên mình. Nhưng đã không thể nào giấu nổi trước con mắt tinh tường của rất nhiều anh em bè bạn vẫn ngày ngày ghé thăm trang mạng.
Quả thật từ khi ra đời đến nay, trang Bauxite Việt Nam đã bị đánh phá ác liệt đến không dưới 5 lần, bởi những nhóm người lạ mặt. Không ai dám chắc đây là một nhóm vì họ đánh bằng nhiều cách. Có khi họ xâm nhập trang quản trị mạng và thay đổi hẳn phần hình ảnh trong một bài nào đó bằng hình ảnh của hải quân Trung Quốc. Có khi họ khống chế để bạn đọc không tài nào vào được trang chủ, biến trang chủ thành trang trắng. Lại có khi họ thay đổi mật mã khiến anh chị em biên tập viên “mất dấu”. Nhưng lần này là tệ hại nhất: họ chưa vội làm gì ngoài việc khóa chặt một số bài không cho bạn đọc truy nhập và đặt trang quản trị mạng dưới sự giám sát 24/24, có lẽ để ngầm chuyển nội dung về một trung tâm nào đó. Họ quả có nhiều thủ đoạn khó lường.”
Một, hai tuần sau khi tấn công trang Bauxite Việt Nam, nhóm người “lạ mặt” ấy lại tấn công tờ Talawas Blog do nhà văn Phạm Thị Hoài chủ trương tại Đức.
Xin lưu ý, cùng xuất hiện trong năm 2009, Bauxite Việt Nam và Talawas Blog là hai trang mạng độc lập được nhiều người đọc nhất của Việt Nam. Theo Alexa.com vào chiều ngày 30.12.2009 (giờ Úc), bauxitevietnam.info được xếp hạng 32,429 trong khi talawas.org được xếp hạng 57,324 trên khắp thế giới.
Bauxite Việt Nam:

Talawas Blog:

Không những được đọc nhiều, cả Bauxite Việt Nam và Talawas Blog được bạn đọc đánh giá cao, được xem là những diễn đàn quan trọng của giới trí thức Việt Nam từ trong đến ngoài nước. Đó cũng là những cơ quan truyền thông hữu ích cho quá trình vận động dân chủ cho Việt Nam.
Vào những ngày cuối cùng của năm 2009, nhóm người “lạ mặt” ấy tiến xa hơn một bước: giả mạo thư từ của nhà văn (Châu Diên) Phạm Toàn và nhà nghiên cứu Nguyễn Huệ Chi, hai trong ba người chủ trương và điều hành trang bauxitevietnam.info. Giả mạo xong, chúng lại gửi các email đó đi khắp nơi để gieo rắc tiếng xấu hoặc ít nhất, sự nghi ngờ và hoang mang, để làm mất uy tín của những người dám nói thẳng, nói thật có thể có hại cho chế độ toàn trị.
Thư gửi bạn đọc của nhóm Bauxite Việt Nam nói là “lạ mặt” nhưng thật ra, chỉ “lạ” thôi. Trên internet, làm gì thấy mặt? Tin tặc, nhất là tin tặc có tổ chức, bao giờ cũng vô hình. Tuy nhiên, cũng như đối với các “tàu lạ”, trong trường hợp này, những người viết cũng như độc giả khắp nơi nói chung thừa thông minh để hiểu nhóm người lạ ấy là ai.
Nói là “lạ”, nhưng thật ra, chúng quen lắm.
Có điều, chữ “lạ” ở đây không dính líu gì đến ý nghĩa ban đầu là quen hay không quen, biết hay không biết. Nó cố tình lặp lại chữ “lạ” trong “tàu lạ” được nhà nước sử dụng vào giữa năm 2009. Nó được dùng để nhắc nhở mọi người về cái hèn của những kẻ phát minh ra chữ “tàu lạ” ấy.
Bởi vậy, có thể nói một cách tóm tắt, “lạ”, ở đây, chỉ có nghĩa là hèn.
Nhóm người lạ chỉ có nghĩa là đám người hèn.
Từ cái hèn của người phát ngôn (trong trường hợp chữ “tàu lạ”) đến cái hèn của những kẻ bị ám chỉ (đám tin tặc), chỉ trong vòng nửa năm, chữ “lạ” đã bị thay đổi ý nghĩa đến khủng khiếp.
Phải không các đồng chí ở cái đảng “lạ” tại Việt Nam hiện nay?
2009: Năm đẫm máu đối với giới truyền thông
Những bị cáo bị tuyên án tử hình: Không thể vơi được nỗi đau
Những ngày cuối năm 2009, TAND TP Hà Nội và TAND Tối cao đã xét xử nhiều vụ án giết người, cướp tài sản có tính chất đặc biệt nghiêm trọng. Nhiều bị cáo đã phải nhận hình phạt cao nhất là tử hình. Đối tượng gây án đã phải trả giá, nhưng điều day dứt chính là hình ảnh những người trong gia đình bị cáo. Dẫu đã làm tất cả những gì cần phải làm đối với gia đình bị hại, nhưng những người cha, người mẹ cũng hiểu rằng, họ chẳng thể chuộc hết tội lỗi mà bị cáo đã gây ra.
Ông Nguyễn Lân Dũng nói về Lê Công Định
Đại biểu Quốc hội Nguyễn Lân Dũng vừa cho BBC Việt ngữ hay, ông lấy làm tiếc về trường hợp nhà bất đồng chính kiến Trần Anh Kim 'hoạt động bí mật' trong khi cho rằng ông Kim và những người khác sắp bị truy tố trong vụ án 'Lê Công Định' là dại dột.
"Tôi nghĩ những người đó dại dột lắm. Chính phủ không phản đối góp ý kiến. Bản thân tôi cũng góp ý kiến rất nhiều. Có nhiều con đường góp ý kiến, chứ việc gì phải tham gia tổ chức này, tổ chức nọ, hoạt động bí mật.
Tôi nghĩ là họ không hiểu biết. Tôi cũng không nghĩ là họ chống phá đâu, có thể là họ muốn đóng góp ý kiến. Nhưng thiếu gì cách để đóng góp.
GS. Nguyễn Lân Dũng
Ông Dũng cho rằng, những ý kiến đóng góp nên được đưa qua con đường tổ chức chính thức của Nhà nước mà cụ thể là qua Mặt trận Tổ quốc, một trong các thiết chế chính trị - xã hội được trao nhiệm vụ và chức năng giám sát, phản biện xã hội cho Đảng và Nhà nước Việt Nam thời gian qua.
"Không nên có các tổ chức và thứ hai, nhận tiền của nước ngoài thì không nên một tí nào," đại biểu quốc hội Nguyễn Lân Dũng quả quyết.
| Dân Facebook: Chặn Facebook là bởi Việt Nam. |
KD chuyển ngữ
nguồn: http://edition.cnn.com/2009/WORLD/asiapcf/12/25/vietnam.facebook/index.html
(CNN) - Người đầu tiên cho tôi biết về các lỗi đăng nhập Facebook vào tháng 11 là một gười bạn Hoa Kỳ đang du học tại Việt Nam.
Sau đó các tiếng nói lên tiếng về vấn đề này gia tăng rất nhanh trên mạng. Hiện nay, người sử dụng Facebook cho rằng chính quyền đã cố tình ngăn chặn cư dân mạng đăng nhập vào trang giao lưu xã hội này.
Sau gần 30 năm kể từ khi di cư, gia đình của tôi vẫn còn liên lạc với nhiều người ở Việt Nam. Điều này thuận tiện hơn bao giờ hết với mạng Internet và Facebook.
Với chút vốn luyến tiếng Việt và vài đường truyền nối mạng làm trang bị, tôi tìm đến những thành phần liên hệ để tìm hiểu.
Một trong những đầu mối đầu tiên của tôi là một blogger từ Việt Nam với danh hiểu Diesebemol. Ở tuổi 50, ông ta là một tài xế riêng cho một doanh nhân ngoại quốc. Ông không muốn cho biết tên thật vì sợ bị trả thù.
Blogger này nói rằng ông ta dùng facebook để nêu lên quan điểm và bình luận về các vấn đề xã hội, chính trị.
Ông ta cho biết, “Đây là chuyện quản lý thông tin. Ai cũng có thể nói lên chính kiến của mình (trên Facebook). Chính quyền không thể quản lý được, nên họ ngăn chặn nó.”
Các viên chức chính quyền Việt Nam đã bác bỏ lời tố giác này.
Ông Đặng Anh Tuấn thuộc Bộ Thông Tin và Truyền Thông cho CNN biết, “Chúng tôi không có chính sánh ngăn chặn Facebook,” mặc dù ông cũng nhìn nhận những hoạt động trên Facebook là một mối quan ngại cho bộ 4T và cũng được theo dõi chặt chẽ.
Các công ty cung cấp dịch vụ mạng (ISPs) thay vào đó lại đưa ra hàng loạt các lý do tại sao việc truy cập trang mạng này lại bị lỗi, bao gồm lỗi kỹ thuật và kể cả lỗi của chính Facebook.
Bà Debbie Frost, phát ngôn viên của trụ sở Facebook ở Palo Alto, bang Cali cho CNN biết rằng không có lỗi kỹ thuật nào từ phía Facebook cả.
Bà Frost nói rằng, “Dịch vụ chúng tôi đã không có thay đổi gì. Chúng tôi cũng không làm gì để gây thêm khó khăn hoặc chỉnh sửa gì có thể gây ảnh hưởng đến dịch vụ.”
Facebook không phát biểu gì thêm về việc ai hoặc điều gì đã khiến các cư dân Facebook ở Việt Nam gặp nhiều lỗi khi đăng nhập vào trang mạng này.
Mặc dù chưa có tài liệu phổ biến công cộng nào chứng minh chính quyền VN đã hạ lệnh cấm này, một số người sử dụng Facebook ở Việt Nam vẫn tin rằng chính quyền là thủ phạm đằng sau.
Chính quyền Liên Bang Hoa Kỳ (U.S. State Department) đã đề cập đến vấn đề này với đối tác của họ ở lãnh sự quán Việt Nam ở Hoa Thịnh Đốn và ở Hà Nội.
Một viên chức Chính Quyền Liên Bang Hoa Kỳ đã cho CNN biết rằng “chúng tôi cho rằng việc ngăn chặn Facebook tại Việt Nam là một sự de dọa đối với quyền tự do mạng Internet.
Viên chức này đã viết trong một điện thư như sau khi đề cập đến cuộc Đối Thoại về vấn đề Nhân Quyền Việt Nam giữa cơ quan này và Bộ Ngoại Giao VN vào tháng 11, “Chúng tôi đặc biệt thất vọng khi thấy Facebook vẫn cứ bị ngăn chặn tại Việt Nam sao lần đối thoại đó”
Lỗi đăng nhập khi có khi không đã được cư dân mạng loan báo trong cùng thởi điểm đó.
Phỏng theo lời của blogger Diesebemol, các công ty cung cấp dịch vụ mạng thay phiên nhau ngăn chặn việc đăng nhập trang mạng này, và việc làm này dần dần loan rộng sang các công ty khác. Ngày mà tôi trò chuyện với ông ta, blogger này cho biết ông đã không vào được trang mạng này qua đường truyền từ dịch vụ của ông.
Ông nói, “Tôi sử dụng Netn@m và họ ngăn chặn Facebook hoàn toàn. Tôi liên lạc với một nhân viên kỹ thuật ở Netn@m và anh ta đã xác nhận rằng công ty này có vấn đề khi đăng nhập vào Facebook trong lúc đó.”
Cô Phạm Phương Liên, một sinh viên quản lý thương mại ở Hà Nội cũng đã nhận được trang thông tin “Access Denied” (Đăng nhập bị từ chối) khi cô vào trang mạng này.
Cô ta và các người bạn khác trao đổi với nhau những phương cách khác để đăng nhập vào Facebook.
Cô Liên cho biết, “chúng tôi trao đổi địa chỉ mạng qua điện thư hoặc chat messenger. Trong lớp, các thầy cô gửi chúng cho chúng tôi. Khi thì sử dụng được, khi thì không.”
Tường lửa ngăn chặn này, nếu có, vẫn có thể khắc phục bởi những cư dân mạng chuyên nghiệp với chút kinh nghiệm kỹ thuật.
Cư dân mạng bày tỏ sự phẫn uất của mình trên Twitter, các blog, và kể cả trang mạng cạnh tranh với Facebook ở Việt Nam, Zing Me. Họ cũng trao đổi cách thức để khắc phục tường lửa.
Huy Zing, một chuyên viên thiết kế phần mềm sống xa xứ ở TP HCM đã post trên blog rằng: “Chỉ cần ngăn chặn một phần [trong số người dùng] thôi là đủ để khiến Facebook không thể phát triển rộng rãi rồi.”
Huy giải thích thêm rằng: “Chúng tôi biết đó là một việc làm sơ sài. Ngăn chặn bằng kỹ thuật không phải là biện pháp hữu hiệu. Nhưng cũng không cần phải ngăn chặn hoàn toàn để dập tắt quan điểm.”
Tuy vậy, những khó khăn được thiết lập cũng đủ khiến nhiều người khó chịu, nhất là người sử dụng Facebook thường xuyên và đặc biệt là những người sống xa quê hương.
Anh Zing cho biết phản ứng đầu tiên của họ là: “Tồi tệ thật. Tôi sẽ không ở lại nước này nữa.”
Blogger Nguyen Thanh Phong tin rằng chính quyền đã ngăn chặn Facebook.
Vậy tại sao chính quyền lại lo sợ về Facebook?
Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao VN bà Nguyễn Phương Nga phát biểu ở một buổi họp báo vào ngày 3 tháng 12 như sau: “Một số các trang mạng xã hội đã bị lạm dụng để loan tải thông tin chống đối nhà nước CHXHCN VN... đe dọa an ninh thông tin và gây ảnh hưởng xấu đến cư dân mạng.”Nhưng đối với nhiều người Việt, vấn đề không phải là sự bảo vệ của chính quyền mà là sự kiểm soát của chính quyền.
Một chuyên gia thiết kế ở Hà Nội, anh Nguyễn Thanh Phong, cho biết, “Có thể chính quyền lo sợ tính phổ biến của Facebook và tốc độ lan rộng của thông tin? Nếu nó lan rộng quá, sẽ khó quản lý.”
Theo quan điểm của nhà báo Vũ Hạo Nhiên thì trong lúc cộng đồng mạng ở Việt Nam vẫn ngại chưa sử dụng mạng Internet với tất cả chức năng của nó, chính quyền nhà nước đã phải đối đầu với trò kéo dây giữa lợi ích thương mại và quản lý thông tin.
Chính quyền VN đã dựng lên Sở Thông Tin và Truyền Thông vào năm 2008 nhằm kiểm soát mọi hoạt động trên mạng.
Vào tháng 9 năm 2009, có 8 blogger đã bị bắt và kết tội “tuyên truyền chống chính quyền”. Họ bị kết án tù từ 2 đến 6 năm, phỏng theo báo cáo của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới. Cộng đồng blogger cho rằng họ bị chú ý vì đã bắt đầu tổ chức bên ngoài lĩnh vực mạng.
Facebook phức tạp hơn blog vì nó tạo điều kiện để thiết lập tổ chức, từ các nhóm nhỏ đến các trang mạng và application với nhiều người tham gia ủng hộ.
“Dù nó không phải là một trang chính trị, Facebook là một công cụ thông dụng để mọi người sử dụng để giao lưu và tổ chức.” phỏng theo lời ông Vũ, tổng biên tập của tờ Người Việt, tờ báo lớn nhất trong cộng đồng NVHN.
Ông Vũ, cũng là chủ nhân của trang blog bolsavik.com, đã dựng lên trang Facebook “Trả tự do cho Nguyễn Tiến Trung” nhằm kêu gọi việc trả tự do cho nhà đấu tranh dân chủ này.
Nhưng các trang mạng với tôn chỉ chống đối chính sách của chính quyền là những ngoại lệ trên Facebook.
Ông Vũ nói rằng động lực của Hà Nội đơn giản hơn nhiều. “Họ e ngại đối thoại và Facebook toàn là đối thoại. Họ đang lo sợ, tôi chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi.”
Blogger Diesebemol đã rất quen thuộc với thực trạng đó. Ông ta cho biết, “Đó là đời sống của những người Việt như tôi. Chúng tôi chỉ có thể nói khi họ cho chúng tôi nói. Tôi không có quyền gì để bày tỏ chính kiến của mình cả.”
Không thoái chí, ông ta cũng cho biết thêm, “Cũng có lúc, tôi tìm cách lên mạng và nói sau lưng họ.”
Năm dân nguyện
TP - “Tất cả ý kiến, kiến nghị của cử tri đều được chúng tôi xem xét, phân loại và chuyển đến cơ quan chức năng xem xét, giải quyết. Trong đó, có khá nhiều vấn đề dân nguyện đã được tiếp thu...”.
Ngân hàng quay cuồng tiền cho kịp quyết toán!
Gọi điện hẹn gặp mấy anh bạn làm giám đốc ngân hàng mấy ngày nay thật khó. Anh em lâu ngày không gặp, định hàn huyên một bữa “tất niên", nhưng mấy anh bạn dứt khoát: Chịu chết, tôi phải “trực chiến” mấy ngày cuối năm ở cơ quan không thể đi đâu được. Nhất là ngày 31/12 này thì chỉ có nước “mắc màn” ngủ lại cơ quan để làm cho kịp quyết toán năm.
Nhiều hàng hóa phục vụ nông nghiệp được hỗ trợ lãi suất
(NLĐ)- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa ký quyết định sửa đổi, bổ sung một số điều của Quyết định số 497/QĐ-TTg ngày 17-4-2009 về việc hỗ trợ lãi suất vốn vay mua máy móc, thiết bị, vật tư phục vụ sản xuất nông nghiệp và vật liệu xây dựng nhà ở khu vực nông thôn. Thời hạn hỗ trợ lãi suất từ 12 đến 24 tháng, kể từ ngày 1-1-2010
Việt Nam đang ở thời kỳ “cơ cấu dân số vàng“
(VnMedia) - Với tỷ lệ sinh vẫn tiếp tục ở dưới mức sinh thay thế và nhóm dân số trong độ tuổi lao động cao gấp đôi nhóm dân số trong “độ tuổi phụ thuộc”, Việt Nam đang trong thời kỳ “cơ cấu dân số vàng” (cơ cấu dân số tối ưu).
(31/12/2009)
(31/12/2009)
Theo kết quả tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2009, dân số nước ta hiện nay là 85,8 triệu người, tăng 9,5 triệu người so với năm 1999. Tuổi thọ trung bình của người dân là 72,8 tuổi, tăng 3,7 tuổi ở nam giới (từ 66,5 năm 1999 lên 70,2 năm 2009) và 5,5 tuổi ở nữ giới (từ 70,1 tuổi lên 75,6 tuổi)
Thế là năm 2010 đã đến với chúng ta. Theo thông lệ, cứ mỗi lần tiễn đưa năm cũ và chào đón năm mới, chúng ta nhìn về những gì mình đã làm trong năm qua. Tôi có thói quen đếm xem năm qua Việt Nam đã có bao nhiêu ấn phẩm khoa học trên các tập san khoa học quốc tế. Con số năm nay (2009) là ~1100, tức tăng khoảng 10% so với năm ngoái và 2,2 lần só với năm 2004. Như vậy số bài báo khoa học của VN đã lần đầu tiên vượt con số 1000 bài. Đó là một tin mừng.
Nhưng mình tăng thì các nước láng giềng cũng tăng. Số bài báo khoa học của ta bằng 1/3 của Thái Lan (năm 2004, ta chỉ bằng1/4 Thái Lan), 1/5 của Singapore (năm 2004 ta bằng 1/10). Các con số này cho thấy tỉ lệ tăng trưởng của chúng ta nhanh hơn Thái Lan và Singapore, và chúng ta đang dần dần rút ngắn khoảng cách giữa ta và hai nước này. Tuy nhiên, khoảng cách vẫn còn khá lớn, và theo ước tính của tôi thì chúng ta cần đến 10 năm nữa mới có thể vượt qua Thái Lan. Còn Singapore thì tạm thời chúng ta chưa đặt mục tiêu vượt qua họ, do chúng ta xuất phát từ một cái base thấp quá.
Ngành y sinh học vẫn là ngành chủ đạo, đóng góp nhiều bài báo khoa học cho Việt Nam nhất. Khoảng 1/5 những bài báo khoa học trên các tập san quốc tế là thuộc về lĩnh vực y học, sinh học, và công nghệ sinh học. Ngành toán và vật lí, mỗi ngành chỉ chiếm khoảng 7-8% tổng số bài báo khoa học từ Việt Nam. Tuy nhiên, đại đa số những bài báo về y sinh học của Việt Nam là do hợp tác với đồng nghiệp ngoại quốc, chứ con số “nội lực” (tức hoàn toàn do VN đứng tên tác giả) chỉ chiếm 2% tổng số.
So sánh với Thái Lan, tôi thấy các lĩnh vực nghiên cứu “mạnh” của Thái Lan tập trung vào các ngành khoa học ứng dụng và y sinh học. Các lĩnh vực “top 10” của Thái Lan là: công nghệ thực phẩm, công nghệ sinh học, sinh học phân tử, khoa học vật liệu, vi sinh học, khoa học môi trường, bệnh truyền nhiễm, polymer, và hóa học. Còn “top” của Việt Nam là y sinh học, vật lí, toán học, và khoa học môi trường. Nói cách khác, hoạt động khoa học Thái Lan nghiêng về lĩnh vực ứng dụng, còn Việt Nam nghiêng về khoa học cơ bản (như toán và vật lí).
Về chất lượng, đại đa số các bài báo khoa học Việt Nam được công bố trên những tập san có impact factor rất thấp. Chẳng hạn như trong ngành y sinh học (một lĩnh vực tương đối mạnh của nước ta), phần lớn các bài báo đều công bố trên tập san có chỉ số IF dưới 3 như American Journal of Tropical Medicine and Hygiene (IF= 2,5), Journal of Clinical Microbiology (IF=3,5), Tropical Medicine & International Health (IF=2,6), International Journal of Tubeculosis and Lung Disease (IF=2), Chemical and Pharmaceutical Bulletin (IF=1.3). Ngay cả các ngành như toán và vật lí, phần lớn bài báo từ Việt Nam cũng chỉ công bố trên các tập san có chỉ số IF thấp (dưới 1).
Quay lại con số ấn phẩm khoa học: chúng ta cần đặt con số vào số lượng giáo sư và phó giáo sư. Theo báo Nhân Dân, tính từ năm 1980 đến nay, VN đã công nhận 8398 giáo sư và phó giáo sư (con số chính xác là 1336 GS và 7062 PGS). Như vậy, số bài báo khoa học trên mỗi giáo sư và phó giáo sư chỉ khoảng 0.13, hay nói cách khác, phải cần đến gần 8 GS/PGS mới cho ra một bài báo khoa học. Như vậy, có thể nói rằng năng suất khoa học của chúng ta quá kém.
Do đó, trong năm mới tôi đề nghị các Bộ Khoa học và công nghệ, Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Y tế, v.v… ra chỉ tiêu cho mỗi giáo sư hay phó giáo sư phải công bố một bài báo khoa học trên các tập san quốc tế. Nếu trong vòng 2 năm mà họ không có bài báo khoa học nào trên các tập san quốc tế, họ sẽ bị miễn nhiệm. Tôi tin rằng với qui định này, chúng ta chúng ta không cần đến 10 năm mới đuổi kịp Thái Lan, mà có thể vượt qua Singapore một cách dễ dàng ngay từ bây giờ.
Nhân dịp này, tôi xin mến chúc các bạn xa gần, các bạn đã quen và chưa quen, các bạn tôi đã từng gặp và chưa gặp ngoài đời một năm mới nhiều may mắn và an lành.
TPO - Hôm nay là ngày đầu tiên thực hiện Quyết định cấm hút thuốc lá nơi công cộng của Thủ tướng. Thế nhưng, tại một số nơi bị cấm, nhiều người vẫn vô tư phì phèo điếu thuốc. Ghi nhanh của PV TPO tại Hà Nội.
Thi nhau "giẫm đạp" lên lễ hội phố hoa Hà Nội
NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐIÊN vo dac danh
100% đàn ông có quan hệ ngoài hôn nhân
Tackle immigration reform in 2010-- CNN
It's time again for New Year's resolutions, especially if Congress and the White House really plan to reopen the explosive immigration debate in 2010. Whether or not they do depends on which part of the political carnival you're looking at.
Thi nhau "giẫm đạp" lên lễ hội phố hoa Hà Nội
- Trong buổi sáng đầu tiên của năm mới, mặc dù tiết trời khá lạnh cộng với mưa phùn nhưng hàng nghìn người vẫn đổ về khu vực hồ Hoàn Kiếm để thưởng ngoạn lễ hội hoa.
NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐIÊN vo dac danh
100% đàn ông có quan hệ ngoài hôn nhân
Vấn đề anh ấy đối xử với bạn và các con thế nào thôi, chứ thực tình mà nói nếu cứ phạm tội là chia tay thì mình nghĩ chắc 3/4 và còn hơn thế nữa đàn ông trên thế giới này bị vợ bỏ.(Do Quang Tuan)>Chồng tôi sàm sỡ với người giúp việc
<<<::: ....="" h="" kh="" ng="" nghe="" nh="" qu="" uhhhhhmmm="">>>
<<<::: ....="" h="" kh="" ng="" nghe="" nh="" qu="" uhhhhhmmm="">>>
Tackle immigration reform in 2010-- CNN
It's time again for New Year's resolutions, especially if Congress and the White House really plan to reopen the explosive immigration debate in 2010. Whether or not they do depends on which part of the political carnival you're looking at.
TP - Ngày 21-12 vừa qua, Triệu Hiến Xuân, Phó Ban tổ chức Tỉnh ủy Ninh Hạ cắt động mạch tay tự sát tại một khách sạn ở Bắc Kinh. Đây là quan chức thứ 5 tự sát được báo chí đưa tin chỉ trong vòng chưa đầy 1 tháng.
Một cao tăng Tây Tạng bị tuyên án hơn 8 năm tù--- VOA
Luật sư bào chữa cho nhà sư Phurbu Tsering Rinpoche hôm thứ Năm nói rằng thân chủ của họ chưa quyết định liệu có nên kháng án hay không
(Dân trí) - Người đứng đầu cơ quan vũ trụ Nga hôm qua cho biết sẽ triển khai một tàu vụ trụ để “bắn” lệch đường đi của một tiểu hành tinh, giảm nguy cơ va chạm với trái đất, mặc dù các nhà khoa học Mỹ cho rằng viễn cảnh va chạm khó có thể xảy ra. ...
Nga lên kế hoạch ngăn chặn thiên thạch ApophisTuổi Trẻ
Nga sẽ ngăn chặn thiên thạch lao vào trái đấtVNExpress
Wei Jingsheng: U.S. should stand up to China's hard-liners--- Los Angeles Times
Activist Liu Xiaobo's harsh sentence despite Western pleas for leniency underscores China's authoritarian arrogance. If the U.S. doesn't push back, China's hard-liners will push on.
Liu Xiaobo, a moderate reformer in China, was sentenced Dec. 23 to 11 years in prison by the Chinese government for the mere act of organizing and signing a petition, Charter 08, calling for political reform and the basic human rights much of the world already enjoy.
Liu Xiaobo, a moderate reformer in China, was sentenced Dec. 23 to 11 years in prison by the Chinese government for the mere act of organizing and signing a petition, Charter 08, calling for political reform and the basic human rights much of the world already enjoy.
