- Hồ Cương Quyết (André Menras): HOÀNG SA: “SẾP ĐI VẮNG” hay NIỀM HOANG TƯỞNG ĐÃ MẤT — (boxxitvn). – Về một bức ảnh nghi vấn.
- Mỹ, Châu Á đoàn kết trước sự khiêu khích của Trung Quốc —- (boxitvn). – US: China, ASEAN should strengthen Spratlys pact (Phil Star). – Chính sách ngoại giao hiếu chiến mới của Trung Quốc (Nghiên cứu BĐ). –TRung Quốc - Đông Nam Á: China’s ‘frown diplomacy’ in Southeast Asia (Asia Times 5-10-10)-Mỹ không muốn xung đột với Trung Quốc vì biển Đông (Đất Việt)-“Mỹ không tìm kiếm xung đột với bất kỳ quốc gia nào. Thế nhưng, chúng tôi cho rằng bộ luật ứng xử của Hiệp hội Đông Nam Á (ASEAN) và Trung Quốc là mục tiêu có thể đạt được", Đại sứ Mỹ tại Philippines là Harry Thomas hôm qua khẳng định.
Trung Quốc - Quân đội: China reverts to the harder line (Straits Times 4-10-10) -- Robert Karniol: Không phải là gần đây Trung Quốc trở nên hung hăng hơn, nhưng phải nóí là Trung Quốc trở lại hung hăng như xưa!
Trung Quốc - Quân đội: China's Army Extends Sway (WSJ 4-10-10)
Một phản ứng chống lại Bắc Kinh
Nhiều quốc gia châu Á đang thực hiện các thương thảo với nhau để tạo ra một sự cân bằng với Trung Quốc. Việt Nam vừa công bố một cuộc đối thoại an ninh với Nhật Bản, trong khi Ấn Độ đã mời Nhật Bản thực hiện một đầu tư mới rất lớn trong cơ sở hạ tầng của Ấn Độ - những mối thương thảo mà, dưới những điều kiện khác, có thể đã bị vồ chụp bởi các công ty Trung Quốc. Hơn nữa, gần như mọi quốc gia ở Đông Nam Á đang bỏ tiền ra để mua vũ khí.
-Thái Lan sẽ hiện đại hoá 18 máy bay F-16A / B (Bee)- Chính phủ Thái Lan đã yêu cầu Mỹ thực hiện chương trình ba giai đoạn hiện đại hoá máy bay tiêm kích F-16A / B "Block-15"
- GS Carl Thayer: Australia sốt ruột trước cuộc cạnh tranh địa chính trị ở ĐNÁ Tuan Viet Nam
Chiến tranh lạnh mới của châu Á anhbasam
Time Hannah Beech / Bắc Kinh 3-10-2010
...Với thử thách trong trại giam của một kẻ thù lịch sử, Chiêm được chào đón như người hùng khi trở về Trung Quốc. Nhưng tranh cãi đã kéo quan hệ giữa hai cường quốc lớn của Đông Á xuống mức thấp nhấp nhiều năm qua, cho thấy sự mỏng manh trong cân bằng quyền lực vẫn còn tại một khu vực mà từ 1894 – 1953 gần như trải qua chiến tranh liên miên. Nhật Bản cho rằng, tàu cá và tàu hải quân Trung Quốc trong vài tháng nay đã đổ về với số lượng lớn hơn ở khu vực tranh chấp, biến những gì từng là tiền đồn tương đối bình yên thành một điểm hoả. Sau khi tàu cá Trung Quốc cùng các thuỷ thủ trên tàu bị lực lượng Phòng vệ bờ biển Nhật Bản bắt giữ ngày 8/9, Bắc Kinh phản ứng rất giận dữ, cắt đứt nhiều quan hệ ngoại giao, gây chậm trễ cho các tàu hàng Nhật, thậm chí còn ngừng xuất khẩu kim loại đất hiếm thời gian ngắn, thứ nguyên liệu mà Nhật cần dùng trong sản xuất mọi thứ từ xe hybrid đến các chất siêu dẫn.
Quyết định thả thuyền trưởng Chiêm của Tokyo – xuất hiện khá nhanh chóng sau khi bốn người Nhật bị bắt giữ tại Trung Quốc với cáo buộc xâm phạm một khu quân sự, một động thái mà phần lớn xem là hành động trả đũa – được cho là xoa dịu cuộc khủng hoảng ngoại giao. Mặc dù Đảng Dân chủ cầm quyền Nhật Bản phải đối mặt với những chỉ trích từ những người kiên định lập trường vì việc đầu hàng chiến thuật cứng rắn của Bắc Kinh, nhưng hầu hết người dân Nhật Bản hiểu rằng, nền kinh tế của những nước này liên kết quá chặt chẽ và vì một chiếc tàu cá sẽ làm chệch hướng quan hệ ấy. Nhưng sau khi thuyền trưởng được thả tự do, Trung Quốc có ít dấu hiệu thể hiện việc nới lỏng căng thẳng. Tờ Nhật báo Trung Hoa chính thống cho rằng, vụ việc “gây ra tổn thất không bù đắp được với quan hệ song phương”. Bắc Kinh yêu cầu một lời xin lỗi và đền bù từ phía Tokyo. Thủ tướng Nhật Bản Naoto Kan trả lời khinh khỉnh rằng: “Chúng tôi hoàn toàn không có ý định đáp lại những yêu cầu ấy”. Một ngày sau, Tokyo đòi Bắc Kinh đền bù tổn thất với tàu tuần tra Nhật Bản do va chạm với tàu cá.
Chiều hướng thay đổi
...Va chạm gia tăng phản ánh sự chuyển dịch sức mạnh ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Mùa hè này, nếu những con số chính thức của Bắc Kinh là đáng tin tưởng, thì Trung Quốc đã vượt qua Nhật Bản bị đắm chìm vào suy thoái để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Gìơ đây, một Trung Quốc đói tài nguyên cũng đang khoe khoang sức mạnh địa chính trị. Quần đảo Điếu Ngư/Senkaku có thể là những đảo đá không có người ở, nhưng lại được xem là khu vực bao quanh bởi các trầm tích khí tự nhiên lớn; không ngẫm nhiên, trong tháng 8, Bắc Kinh tuyên bố đã điều động một tàu ngầm có người điều khiển, cắm cờ ở đáy Biển Hoa Nam (Biển Đông) tại độ sâu dưới hai dặm.
................Việc Trung Quốc gia tăng quả quyết trong tuyên chủ quyền với hầu hết Biển Hoa Nam (Biển Đông) đã chọc giận các quốc gia châu Á khác, những người tin rằng họ được hưởng ít nhất một phần khu vực rộng lớn này. Những cãi chủ yếu là khu vực quần đảo Spratly (Trường Sa) và Paracel (Hoàng Sa), gồm những đảo san hô rải qua nhiều vùng Biển Hoa Nam (Biển Đông), các phần của nó được sáu chính phủ tuyên bố chủ quyền, những quần đảo này nằm ở vùng biển – bất ngờ, khá bất ngờ- được cholà có dự trữ đáng kể lượng dầu và khí đốt. Thậm chí khi Trung Quốc than phiền về cách đối xử của Nhật với tàu cá, thuỷ thủ của nước này, thì các quan chức Việt Nam âm thầm tức giận việc tàu hải quân Trung Quốc thường xuyên bắt giữ dân chài Việt Nam, những người mạo hiểm đi vào vùng biển mà Bắc Kinh coi là của họ.
Quốc gia giữ hoà bình tốt nhất trong khu vực ngang bướng này, cũng là nước không ấp ủ bất cứ bất bình nào về lãnh thổ, đó là Mỹ. Dưới liên minh an ninh lâu dài, Washington cam kết triển khai lực lượng Mỹ để bảo vệ các đồng minh châu Á của họ nếu bất cứ một quốc gia thù địch nào – có thể gọi tên là Trung Quốc – tấn công. Cuối tháng 9, cùng khoảng thời gian Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo từ chối gặp người đồng cấp Nhật Bản tại thành phố New York vì tranh chấp đảo, Ngoại trưởng Nhật Bản Seiji Maehara khẳng định, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton nói với ông rằng, quần đảo Điếu Ngư/Senkaku nằm trong Điều 5 của hiệp ước an ninh Mỹ – Nhật, hiệp ước kêu gọi Mỹ bảo vệ những vùng lãnh thổ dưới sự quản lý của Nhật Bản nếu vùng ấy bị tấn công.
Mỹ đã để tâm. Trong một đánh giá thẳng thắn đầu năm nay, Đô đốc Robert Willard, tư lệnh Bộ Chỉ huy Mỹ tại Thái Bình Dương, nói với Uỷ ban Quận vụ Quốc hội rằng, sự hiện đại hoá quân đội nhanh chóng của Trung Quốc – bằng chứng là mức gia tăng hai con số trong ngân sách quốc phòng suốt thập niên qua – dường như “tạo ra thách thức với với hoạt động tự do của Mỹ trong khu vực, hoặc để gây hấn hay ép buộc các nước láng giềng, trong đó có các đối tác và các liên minh hiệp ước của Mỹ”. Để đối phó với Trung Quốc, Tổng thống Barack Obama, người trải qua một phần thời niên thiếu tại châu Á, đã chăm chỉ tái xác nhận những quan hệ của Mỹ với các đối tác châu Á. Ngày 24/9, Obama tổ chức một hội nghị thượng đỉnh với các nhà lãnh đạo 10 nước thành viên Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), trong đó có những bạn bè chủ chốt của Mỹ như Singapore và Thái Lan. Obama cam kết: “Ở cương vị tổng thống, tôi cần làm rõ rằng, Mỹ dự kiến đóng một vai trò lãnh đạo ở châu Á”.
Cuộc chơi tại gia
Có lý do để nghĩ rằng ông định nói điều gì. Ví dụ với Việt Nam, quan hệ song phương đã phát triển tới mức hai nước tiến hành tập trận quân sự chung ở Biển Hoa Nam (Biển Đông) trong tháng 8. Điều đó làm Trung Quốc không hài lòng hơn bất kỳ cuộc tập trận hải quân nào gần đây của quân đội Mỹ và Hàn Quốc tại Hoàng Hải – khu vực giáp với bờ biển Trung Quốc. Cùng với các thành viên ASEAN khác đua tranh với Trung Quốc về quần đảo Spratly (Trường Sa) và Paracel (Hoàng Sa), Việt Nam vui mừng khi Ngoại trưởng Clinton hồi tháng 7 tuyên bố rằng, một giải pháp hoà bình cho các tranh chấp lãnh thổ tại Biển Hoa Nam (Biển Đông) là một “lợi ích quốc gia” của Mỹ. Trung Quốc cũng không thích điều này. “Một số người Trung Quốc nhận thức rằng, Mỹ muốn làm Trung Quốc yếu đi và đang sử dụng các nước khác để kiềm chế Trung Quốc”, Thẩm Đinh Lợi, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Mỹ tại Đại học Phúc Đán ở Thượng Hải nói.
Dĩ nhiên, chính sách đối ngoại thường có nhiều việc để làm với các vấn đề trong nước cũng như quốc tế. Có cảm giác rằng Obama cứng rắn với Trung Quốc khi nhiều người đổ lỗi cho chính chính sách tiền tệ của nước này là nguyên nhân gây ra tình trạng thất nghiệp tại Mỹ. Tương tự như vậy, Thủ tướng Nhật Bản Kan, người vừa qua được thử thách cương vị lãnh đạo từ chính đảng của ông, có thể sử dụng quan điểm cứng rắn về vấn đề quần đảo Điếu Ngư/Senkaku không chỉ để xoa dịu dân chúng đang cảnh giác với Bắc Kinh hơn bao giờ hết, mà còn để củng cố địa vị chính trị bấp bênh của chính ông.
Khác thường dù có thể phải suy ngẫm – giới lãnh đạo Trung Quốc hầu như không bị ràng buộc bởi hòm phiếu – mệnh lệnh trong nước có lẽ cũng được áp dụng tại Bắc Kinh. Quan điểm dân tộc chủ nghĩa đang gia tăng ở Trung Quốc, và rõ ràng khiến các nhà lãnh đạo nước này cảm thấy rằng, họ cần phải tuyên bố cứng rắn về bất kể sự tranh chấp lãnh thổ nào liên quan tới quốc gia chịu trách nhiệm về cuộc chiếm đóng tàn bạo ở phần lớn nước này năm 1931-45. Những người dân chài của Cương Phục là cơ hội tốt hơn để khiến mặt biển nổi sóng.
Người dịch: Nguyễn Hùng
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2010
Nguồn: The Time
Japan And China Agree to Improve Ties Despite Row TOKYO (Reuters) - Japanese and Chinese leaders said they wanted to improve strained ties, but both stressed their claims to islands at the heart of a bitter row, suggesting tensions between Asia's top two economies were far from over.-
Nhật - Trung Quốc - ASEAN: The China-Japan row has implications for Asean (Nation (Thái) 4-10-10) -- Kavi Chongkittavorn
– China signals V for victory (Asia Times)-- Nhật Bản giúp Mông Cổ khai thác các mỏ đất hiếm (VOA) -Japan faces food pressure from China (Financial Times)-Japan, which used to be the largest soybean importer, now has to compete with China which buys more than ten times the roughly 3.6m tonnes it purchase each year--Japan, China agree to high-level talks DPA
- CIA bí mật chuyển quân từ Afghanistan sang Pakistan? (VTC)
Nga 'cảnh cáo' Trung Quốc chớ 'nhòm ngó' Bắc cực? (Đất Việt)- “Nóng mắt” với việc Bắc Kinh thăm dò Bắc cực, Moscow lên tiếng cảnh báo, đồng thời gia tăng sức mạnh quân sự, sẵn sàng hành động một khi lợi ích bị xâm phạm.-Chiến tranh lạnh ở vùng Viễn Đông? Mạc Việt Hồng
Tác giả: Bartłomiej Bartoszek. Mạc Việt Hồng dịch từ nguyên bản tiếng Ba Lan: Zimna wojna na Dalekim Wschodzie?
Mối quan hệ giữa Bắc Kinh và Tokyo trong 3 tuần cuối cùng trở nên lạnh nhạt một cách nhanh chóng. Nguyên do là quần đảo Senkaku mà đúng hơn là trữ lượng dầu và khí đốt tiềm ẩn dưới đáy biển.
Vài năm trở lại đây, người ta nói nhiều tới mối quan hệ đang ấm dần lên giữa Trung Quốc và Nhật Bản cũng như sự hợp tác chặt chẽ giữa 2 quốc gia. Mối quan hệ thân thiện này có lợi cho nền kinh tế của cả 2 nước. Tuy vậy, mọi sự đã thay đổi kể từ ngày 7/9 năm nay.
Ba con tầu nhỏ và vấn đề lớn
Một tàu đánh cá Trung Quốc hôm 7 tháng 9 vừa qua đã va chạm với tầu tuần tra của Nhật Bản trong vùng biển gần quần đảo Senkaku. Truyền thông Nhật Bản khẳng định rằng, tàu Trung Quốc đã xâm lấn lãnh hải Nhật Bản đánh bắt cá bất hợp pháp. Thuyền trưởng Trung Quốc đã bỏ qua tín hiệu cảnh báo và yêu cầu rời khỏi vùng biển từ hai tàu tuần tra Nhật, sau đó từ chối tuân thủ lệnh dừng lại và còn cố ý đâm vào một trong những tàu Nhật.
Thuyền trưởng và những người trên tầu đã bị bắt giữ. Nhật muốn đưa toàn bộ ngư phủ trên tầu, nhất là thuyền trưởng ra tòa nhưng ngay sau đó đã nhanh chóng trả tự do cho họ. Việc bắt giữ đã làm cho Bắc Kinh tức giận và muốn điều ngay tới đó 2 tầu chiến để ‘bảo vệ ngư dân’.
Bộ Ngoại Giao Trung Quốc gần như ngày nào cũng triệu tập đại sứ Nhật Bản tại Bắc Kinh tới để phản đối. Bắc Kinh cũng đơn phương chấm dứt quan hệ trong cuộc đàm phán chính thức cấp Bộ trưởng (giữa Nhật và Trung Quốc) về khai thác chung dưới đáy biển. Họ cũng hủy bỏ luôn lời mời dành cho một nhóm thanh niên Nhật Bản, những người chuẩn bị tới hội chợ triển lãm ở Thượng Hải.
Việc trả tự do cho thuyền trưởng Trung Quốc cũng không cải thiện được bao nhiêu bầu không khí Trung- Nhật. Tất nhiên, ai cũng hiểu rằng, những xung đột này không phải liên quan tới mấy ngư dân, mà là quyền kiểm soát những hòn đảo đang tranh chấp và sau nữa là những túi dầu và khí đốt tại khu vực này.
Lại một lần nữa, bùng lên ngọn lửa chống Nhật ở Trung Quốc, cái mà chính quyền nước này luôn khéo léo nuôi dưỡng. Trong cung đình Trung Quốc cũng xuất hiện cuộc chiến “tình cảm”. Một số chính trị gia và các phương tiện truyền thông lớn tiếng kêu gọi triển khai ngay lực lượng quân sự trên quần đảo Senkaku.
Chính phủ Nhật Bản lấy làm tiếc về việc Trung Quốc ngừng cuộc đàm phán liên quan tới khai thác đáy biển Đông. Bắc Kinh, một thời gian dài, đã không muốn có cuộc đàm phán này và coi đó như một sự nhượng bộ lớn với Vương quốc Nhật. Trái lại, chính quyền Nhật trông đợi vào cuộc đàm phán trong mối quan ngại trước những kế hoạch khai thác dầu ngoài khơi của Trung Quốc. Người Nhật lo sợ rằng, khi Trung Quốc đẩy mạnh khai thác dầu, thì sẽ hút luôn cả trữ lượng dầu hỏa vốn thuộc vùng biển Nhật. Nhật phải nhún một bước để Trung Quốc tiếp tục ngồi vào bàn đàm phán, cái mà Trung Quốc luôn muốn dây dưa kéo dài.
Chủ quyền trên các quần đảo
Nhật Bản, Trung Quốc và Đài Loan đều tuyên bố chủ quyền đối với các đảo này. Tại sao lại có sự rắc rối như vậy?
Tokyo đã tuyên bố chủ quyền của mình đối với quần đảo Senkaku vào năm 1895 trong thời gian chiến tranh với Trung Quốc. Chính phủ Nhật nhận thấy rằng, chưa có nước nào kiểm soát khu vực quần đảo này nên đã tuyên bố sát nhập nó vào tỉnh đảo Okinawa (tức quần đảo Ryukyu sau đó).
Sau Chiến tranh Thế giới II, tuân thủ Hiệp ước San Francisco, Nhật Bản đã trao trả tất cả các vùng lãnh thổ mà họ đã chiếm đóng kể từ cuộc chiến tranh cuối thế kỷ XIX. Đài Loan và Trung Quốc cho rằng, các quần đảo đang tranh chấp này cũng phải được trả lại. Nhưng Tokyo lại cho rằng, việc trao trả không áp dụng với Senkaku vì những quần đảo này được sát nhập vào Nhật trước Hiệp ước Shimonoseki.
Đảo Okinawa cùng với các quần đảo Senkaku từ năm 1945 nằm dưới quyền kiểm soát của chính quyền Mỹ. Người Mỹ sử dụng những đảo đá này làm nơi diễn tập quân sự. Năm 1972, Mỹ đã trả lại Okinawa, và cùng với nó là quần đảo Senkaku cho Nhật Bản. Không bên nào có ý kiến gì cho đến khi trên thế giới xuất hiện nguồn tin rằng, ngoài khơi, gần các quần đảo này có dầu hỏa và khí đốt. Trung Quốc và Đài Loan nhanh chóng tuyên bố chủ quyền với khu vực này.
Phía Nhật đưa ra bằng chứng rằng, chính Trung Quốc vẫn thừa nhận những quần đảo này là một phần lãnh thổ Nhật Bản cho tới khi khám phá ra trữ lượng dầu hỏa trong khu vực. Năm 1953, tờ báo chính thức của Đảng Cộng Sản Trung Quốc “Nhân dân Nhật báo” đã viết về quần đảo Senkaku như một phần lãnh thổ của Nhật Bản. Ngoài ra, trên các bản đồ Trung Quốc xuất bản vào năm 1969, các quần đảo này vẫn được ghi là lãnh thổ Nhật Bản.
Ở Đài Loan, trong sách giáo khoa địa lý xuất bản năm 1970 (sách giáo khoa phải có sự phê duyệt của chính quyền) khu vực quần đảo này cũng được đánh dấu là lãnh thổ của Nhật Bản.
Trung Quốc biện minh cho chủ quyền của mình bằng cách viện dẫn tài liệu từ năm 1403, cuốn sách “Chinh phục biển bằng thuyền buồm”. Trong đó, lần đầu tiên, quần đảo này được đặt tên là Diaoyutai. Sau đó, các quan lại triều đình Trung Quốc đã coi những quần đảo đó thuộc quyền quản lý hành chính của Đài Loan. Điều này không làm vừa lòng Đài Loan, vốn đã yếu thế nhất trong cuộc tranh chấp do không mấy nước công nhận Đài Loan là một quốc gia.
Nhưng cả Đài Loan và Trung Quốc đều đồng thuận với nhau ở một điểm rằng, Tokyo phải trả lại các quần đảo này theo Hiệp ước San Francisco.
Trong khi, Trung Quốc tuyên bố rằng, các quần đảo này là một phần của Đài Loan mà Đài Loan là một tỉnh nổi loạn của Trung Quốc, do vậy Trung Quốc có quyền bất khả xâm phạm đối với quần đảo Diaoyutai.
Nhật vẫn vững vàng với lý luận rằng, cho đến 1895 đã không có nước nào chính thức tuyên bố chủ quyền của mình hay quản lý các quần đảo này, và trong những năm 70 của thế kỷ trước, Mỹ đã giao Okinawa cùng với các hòn đảo khác cho Nhật, qua đó thấy rằng, các quy định của hiệp ước hòa bình San Francisko không liên quan gì tới các quần đảo này.
Kho báu từ quần đảo
Sau khi phát hiện các túi dầu gần quần đảo Senkaku và xuất hiện sự tranh chấp giữa các bên, Thủ tướng Trung Quốc khi đó, Chu Ân Lai trong một cuộc trò chuyện với đối tác Nhật Bản Kakuei Tanaka đã nói: “Chẳng có gì phải tranh chấp về mấy cái ‘dấu chấm nhỏ’ ấy trên biển nếu như không phát hiện ra có dầu hỏa ở xung quanh.đó” Chẳng bao lâu sau, người ta khám phá ra rằng, chính những ‘dấu chấm nhỏ’ này là chìa khóa để tiếp cận với kho báu dưới biển.
Cả Đài Loan, Trung Quốc và Nhật Bản đều đang bị thiếu hụt dầu và khí đốt trên lãnh thổ của mình. Đặc biệt là Nhật Bản, đất nước hầu như không có tài nguyên và phần lớn đều phải nhờ vào nhập khẩu. Trung Quốc đang ngày càng cần nhiều nguyên liệu và liên tục phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới. Một giếng dầu lớn ngay sát sân nhà mình quả là một miếng mồi ngon.
Tokyo và Bắc Kinh tranh luận về túi dầu dưới đáy biển Đông Trung Hoa theo tiêu chuẩn khai thác thềm lục địa trong vòng 200 hải lý từ đất liền của mỗi quốc gia. Trong khi đó, chiều rộng của biển này chỉ có 360 hải lý!
Chỉ cần nhìn vào bản đồ cũng có thể hiểu, tại sao quần đảo Senkaku lại trở nên giá trị như vậy. Quốc gia nào làm chủ được các đảo này sẽ chiếm quyền kiểm soát hàng hải và các nguồn lợi từ thềm lục địa xung quanh.
Ngoài các nguyên liệu dầu thô, khu vực này còn giầu nguồn cá, mà chủ yếu Nhật Bản đang khai thác. Kiểm soát được quần đảo Senkaku có thể cho Nhật Bản những nguồn lợi kinh tế thậm chí lớn hơn những tài nguyên đang có trên quần đảo Nhật Bản.
Trong những tranh chấp này, Hoa kỳ ở vào một tình thế lạ lùng. Chính thức, Washington không liên quan gì đến những tranh chấp giữa các bên. Mặt khác, Đài Loan và Nhật Bản là những đồng minh của Mỹ. Thêm vào đó là hiệp ước Mỹ – Nhật Bản, mà Washington đã cam kết đảm bảo an toàn cho tất cả các vùng lãnh thổ của Nhật Bản. Quần đảo Senkaku, trong trường hợp này, thuộc thẩm quyền của Tokyo.
Mỹ đang cố gắng đứng ngoài các tranh chấp. Không ai biết, Mỹ có thể đứng ngoài được lâu nữa hay không. Zbigniew Brzezinski cách đây vài năm đã nhận định rằng, tình hình ở châu Á làm người liên tưởng tới một châu Âu trước Chiến tranh Thế giới I. Và, ông cảnh báo rằng, các tranh chấp về các hòn đảo nhỏ có thể là mồi lửa cho một cuộc chiến tranh trong tương lai. Sẽ tốt nhất nếu như Trung Quốc và Nhật Bản thỏa thuận được với nhau. Vấn đề nằm ở chỗ, không bên nào muốn nhượng bộ, và Bắc Kinh sử dụng phương pháp “tiền trảm hậu tấu” và bắt đầu khai thác vùng đáy biển Đông Trung Hoa.
© Mạc Việt Hồng (Bản tiếng Việt
© Đàn Chim Việt
