Tạ Ơn Trên: Người vẫn thương Người Đoàn Thanh Liêm
Trong tháng 9 vừa qua, mà cũng vào dịp Tết Trung Thu, chúng ta có nhiều tin thật là vui mừng phấn khởi. Trước hết là tin nhà tỉ phú George Soros vừa công bố sẽ cấp cho tổ chức nhân quyền Human Rights Watch 100 triệu dollars trong thời gian 10 năm. Sau đó là đến tin tổ chức từ thiện do cựu Tổng Thống Bill Clinton thiết lập đã kêu gọi được các nhà lãnh đạo chính trị và các giám đốc doanh nghiệp lớn trên thế giới, các tổ chức phi chánh phủ cùng họp lại với nhau hàng năm để cam kết thực hiện những chương trình phát triển và xây dựng cụ thể giúp người nghèo khắp nơi, thông qua cuộc gặp gỡ vào dịp Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc họp vào cuối tháng 9 mỗi năm, mà được gọi là “Sáng kiến Toàn Cầu Clinton” (Clinton Global Initiative = CGI). Kể từ khi phát động vào năm 2005 đến nay, CGI đã kêu gọi được sự cam kết chi tiêu tổng số lên đến đến gần 60 tỷ dollars.
Người viết bài này đã có dịp trình bày chi tiết về các hoạt động của George Soros trong loạt bài “Xây dựng Xã hội từng mảnh một” (Piecemeal Social Engineering), cũng như đã giới thiệu về cuốn sách xuát bản năm 2007 của Bill Clinton với nhan đề “Giving” (Cho Đi), nên thiết nghĩ không cần phải dài dòng thêm về những sự đóng góp lớn lao vĩ đại của các nhân vật tiêu biểu của xã hội dân sự toàn cầu này vào đầu thế kỷ XXI ở đây nữa.
Nhưng trong bài này, tôi muốn nói về những cố gắng hy sinh của nhiều người trẻ Việt nam hiện sinh sống trên đất Mỹ để góp phần làm xoa dịu nỗi đau khổ cùng cực của đa số bà con ruột thịt tại quê nhà. Có ít nhất là ba tổ chức mà tôi biết rõ đã liên tục, mà âm thầm hoạt động từ nhiều năm nay trong lãnh vực y tế, xã hội và giáo dục tại Việt nam. Đó là tổ chức SAP VN, Hope Today có trụ sở ở Nam California và VNHelp ở Bắc California. Dưới đây, tôi xin lần lượt viết về sinh hoạt của các tổ chức đáng chú ý này.
1 / Tổ chức SAP VN.
SAP là tên viết tắt của Social Assistance Program (Chương trình Yểm trợ Xã hội). SAP trong tiếng Mỹ lại còn có nghĩa là “Nhựa sống”. Tổ chức này chủ yếu là do các bạn trẻ trong giới y khoa, nha khoa và dược khoa thành lập từ trên 20 năm nay. SAP cũng còn có tên khác nữa là “Green Cross” (Thập tự xanh). Mỗi năm, các em tổ chức nhiều chuyến đi về Việt nam để khám bệnh, chữa trị và phát thuốc cho bà con ở các miền quê hẻo lánh. Đặc biệt là chương trình giải phẫu chỉnh hình cho các nạn nhân của loại bệnh “hàm ếch”. Ngoài số thuốc cung cấp cho các bệnh nhân, SAP còn hiến tặng cả dụng cụ y khoa để trang bị cho các phòng giải phẫu tại một số bệnh viên địa phương các tỉnh miền quê.
Điểm đáng lưu ý là SAP đã kêu gọi được rất nhiều giới trẻ cỡ tuổi 24-25 tham gia nối gót với các đàn anh đàn chị nay đã ở vào tuổi 40-50. Do đó phái đoàn y tế do SAP tổ chức về công tác tại Việt nam luôn luôn có thêm các thành phần trẻ để tăng cường công việc khá là mệt nhọc này tại các vùng quê thiếu các tiện nghi tối thiểu.
Với thành tích hoạt động nhiều năm ở Việt nam, nên SAP được nhiều quý vị hảo tâm người Việt cũng như người Mỹ hết lòng yểm trợ tài chánh, thuốc men và thiết bị y khoa cho hội. Cụ thể như trường hợp của hoạ sĩ Bé Ký và phu quân là họa sĩ Hồ Thành Đức là những ân nhân đã thường xuyên tặng các bức tranh có giá trị để SAP bán đấu giá trong các buổi gây quỹ yểm trợ cho công tác từ thiện nhân đạo của hội.
2 / Hope Today.
Hope Today cũng là một tổ chức từ thiện nhân đạo, được thành lập trên 10 năm nay tại miền nam California, và được công nhân có tính cách bất vụ lợi để được hưởng quy chế miễn thuế (tax exempt). Các thành viên sáng lập và hoạt động tích cực phần đông là các con và cháu của gia đình giáo sư Nguyễn Đức Tuyên mà nhiều người ở California đều biết tiếng. Các em trẻ này đặc biệt còn tổ chức được một mạng lưới các cộng tác viên ở trong nước, nhờ đó mà hoạt động rất hữu hiệu. Các em thay nhau về Việt nam để tổ chức công tác về y tế, xã hội cũng như giáo dục tại các nơi xa xôi hẻo lánh mà ít được các tổ chức thiện nguyện khác chú ý đến.
Mấy năm gần đây, có vợ chồng cháu Nam và Dung đã lặn lội đi về các khu vực nghèo túng nhất để lo chăm sóc cho người dân đau yếu bệnh hoạn tại đây. Hai cháu đều đã về hưu, nên có nhiều thời gian tham gia công tác dài hạn tại Việt nam. Các cháu thường gửi về các bản tường trình chi tiết về tình hình sinh hoạt của bà con ở địa phương và về các công việc đã được thực hiện.
Các em ở bên Mỹ thường tổ chức các buổi “Rửa xe” (Car wash) để gây quỹ cho hội, và thường được các chủ xe chiếu cố chi thêm cho các thiện nguyên viên năng nổ dấn thân vào công chuyện mệt nhọc này. Ngoài ra các em lại còn tổ chức các buổi trình diễn văn nghệ và sinh hoạt gặp gỡ giữa các đoàn viên với quý vị ân nhân, để tường trình về tình hình công tác thực hiện của Hope Today tại Việt nam. Nhờ vậy mà thiết chặt thêm tình liên đới gắn bó trong nội bộ của tổ chức.
3 / VNHELP.
VNHELP cũng là một tổ chức thiện nguyện đã từng hoạt động trên 15 năm nay trong lãnh vực từ thiện giúp đỡ các trẻ em, gia đình và các cộng đồng tại Việt nam thông qua các chương trình tự lực cánh sinh và trao đổi văn hóa giữa Việt nam và Mỹ. Ngoài công tác nhân đạo cứu trợ thông thường, VNHELP còn hướng dẫn các học sinh, sinh viên từ Mỹ về thăm viếng và tham gia công tác xã hội tại Việt nam. Loại công việc có tính cách khai phá độc đáo này lúc đầu bị một số vị cao niên trong cộng đồng dị nghị nghi ngờ; nhưng gần đây sự nghi kỵ này đã được giải tỏa đi nhiều.
Kỹ sư Bùi Đức Hợp có cho tôi biết rằng : Mấy năm gần đây VNHELP có hợp tác với anh trong chương trình “cứu giúp đem lại ánh sáng cho bà con bị mù lòa” tại ba huyện Xuân Trường, Giao Thủy và Hải Hậu trong tỉnh Nam Định là quê hương của anh. Anh Hợp cho biết : anh góp 10,000$ và VNHELP cũng góp số tiền tương đương để lo việc giải phẫu mắt, cứu chữa cho được trên 700 bà con lớn tuổi tìm lại được ánh sang cho cuộc sinh sống thường ngày. Qua việc này, kỹ sư Hợp rất tin tưởng và yểm trợ công việc từ thiện nhân đạo của VNHELP thực hiện tại Việt nam.
Để gây quỹ, hàng năm VNHELP thường tổ chức các buổi hòa nhạc với chương trình lấy tên là “ Mùa Thu Cho Em” được tổ chức tại cả hai nơi San Jose ở miền Bắc và tại Little Saigon ở miền Nam California. Ngày 2 tháng Mười vừa qua, buổi hòa nhạc này đã được tổ chức tại San Jose, và vào tối ngày Thứ Bảy 9 tháng Mười sắp tới đây, thì sẽ được trình diễn tại Nam California. Năm ngoái 2009 cũng vào dịp này, tôi đã cùng anh kỹ sư Hợp và các bạn hữu tham dự buổi hòa nhạc rất đặc sắc này tại San Jose. Và chúng tôi thật vui mừng được chứng kiến sự hưởng ứng nồng nhiệt của công chúng với chương trình gây quỹ này của VNHELP. Năm nay 2010, tôi cũng sẽ tham gia chương trình “Mùa Thu Cho Em” vào ngày giờ đã ghi trên ở Nam California nữa.
Trên đây, tôi đã kể sơ lược về ba tổ chức thiện nguyện điển hình tiêu biểu của các bạn trẻ mà tôi được biết rõ, trong số cả ngàn những tổ chức lớn nhỏ khác của người Việt riêng trên đất Mỹ, nhằm góp phần vào công cuộc giúp đỡ bà con hiện đang gặp khó khăn ngặt nghèo ở quê hương Việt nam. Thông qua các hoạt động cụ thể mà thiết thực của các bạn trẻ này, tôi thật vui mừng phấn khởi vì lớp trẻ cỡ tuổi con, cháu chúng ta đã có nhận thức sâu sắc về trách nhiệm của mình đối với quê hương xứ sở và với đồng bào ruột thịt của mình, và họ đã tự nguyện dấn thân vào những chương trình công tác nhân đạo từ thiện rất có kết quả tại Việt nam từ nhiều năm tháng gần đây. Quả thật lớp người trẻ này đã là “ lớp hậu sinh khả úy”, và họ cũng đã tỏ ra xứng đáng với danh hiệu “Con hơn cha, nhà có phúc”, đúng như dân gian ta vẫn từng nói xưa nay vậy.
Như đã ghi trên nhan đề của bài viết, tôi xin ghi lại hai câu hát của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng đã sáng tác từ trên 12 năm trước, nguyên văn như sau để kết thúc bài viết này:
“Xiết tay nhau cúi đầu gạt lệ
Tạ Ơn Trên : Người vẫn thương Người”.
California, Đầu tháng Mười 2010
© Đoàn Thanh Liêm
© Đàn Chim Việt
Việt Nam xây dựng "một xã hội cho tất cả mọi người"
- Hoa Kỳ có thể nhận cựu tù chính trị Cuba — (VOA)
- Cuộc đấu ghế dân biểu ở Little Saigon — (BBC).
Việt Nam chuẩn bị mở tổng lãnh sự quán tại New York(TUỔI TRẺ)-How China and India Displaced the West in Sri Lanka TIME When the U.S., Britain and France called for human rights probe into Sri Lankan counterinsurgency efforts, they turned to powerful neighbors for help
Bên nói nhân quyền, bên đòi thương mại
Hàng triệu đô la welfare rút ở nơi ăn chơi đắt tiền Nguoi-Viet Online
Hơn $69 triệu tiền trợ cấp xã hội (welfare), dành cho người nghèo để trả tiền nhà, nuôi trẻ nhỏ, được thấy chi dùng hoặc rút ra ở Las Vegas, Hawaii và các chuyến đi du thuyền khởi hành từ Miami.
- Cuộc đua Sanchez-Trần Văn: Republicans hopeful of reclaiming O.C. House seat (Los Angeles Times)
- Tòa thánh mở án phong chân phước cho Hồng Y Nguyễn Văn Thuận — (RFI)
Bộ Công an chào mừng đại lễ nghìn năm talawas blog
Ngoài thành tích sách nhiễu các blogger Uyên Vũ, Anh Ba Sài Gòn, doanh nhân Lê Quốc Quyết (em luật sư Lê Quốc Quân) và dân oan Huỳnh Công Thuận, trang Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam cho biết,
“Sáng ngày 30/09/2010, Công an phường 8, quận 3, cùng với công an PA35 thành phố và côn đồ bắt và chiếm đoạt tài sản của luật gia, nhà báo tự do Tạ Phong Tần. Sau 11 tiếng bị bắt đi trong tình trạng vừa ngủ dậy, chưa kịp thay đồ, mang dép, công an phường 8 lại đẩy cô Tần ra đường.”
Cùng thời gian này, kỹ sư Đỗ Nam Hải kể lại việc,
“Liên tiếp trong 4 ngày 23, 28, 29, 30/9 và 1/10/2010, công an Việt Nam tại thành phố Sài Gòn lại tiếp tục giở trò hèn hạ và xưa cũ đối với tôi. Cụ thể là: cứ mỗi lần tôi ra khỏi nhà là lại có một toán công an mặc thường phục gồm 4 – 5 người đi 3 – 4 xe máy áp sát vào xe máy của tôi. Họ bao vây xung quanh tôi và yêu cầu tôi không được tiếp tục đi nữa, mà phải quay lại nhà. Tôi hỏi họ về lý do của sự ngăn chặn này thì được họ trả lời: “ Anh Hải thông cảm, thời điểm hiện nay là “nhạy cảm” và tụi tôi cũng chỉ làm theo lệnh cấp trên”.
Đặc biệt, khoảng 9 giờ sáng ngày 1/10/2010 cũng vẫn bài bản “yêu cầu” như 3 ngày trước, nhưng lần này thì họ áp giải tôi về Trụ sở công an quận Phú Nhuận, số 181 Hoàng Văn Thụ – P.8 – Q. Phú Nhuận. Tại đây, họ tạm giữ trái phép tôi 7 tiếng, từ 9 – 16 giờ mà không hề đưa ra bất cứ một lý do nào.”
Mới đây, vào ngày 2.10, bà Trần Thị Lệ, mẹ của nhà đấu tranh dân chủ bất bạo động Lê Thị Công Nhân cũng bị sách nhiễu,
“Cuộc làm việc sáng nay cũng không có gì mới, vẫn những nội dung cũ rích đến muôn năm của đảng và bác (của cộng sản !). Cụ thể là: Công Nhân đã hoạt động trở lại bằng các cuộc trả lời phỏng vấn, liên lạc với người nước ngoài (người tây và người Việt Nam ở nước ngoài), một cách bất hợp pháp (? !); làm thơ thì cũng được thôi, nhưng từ thơ đến tù cũng gần lắm đấy nhá (? !); đặc biệt Công Nhân coi thường pháp luật chưa bao giờ đi trình diện (? !); thường xuyên vi phạm án quản chế đi ra khỏi phường mà không xin phép và có sự đồng ý của chính quyền (? !); đặc biệt nhấn mạnh “Đảng và nhà nước rất khoan dung nhưng luôn sẵn sàng trấn áp tất cả những kẻ phản kháng ngoan cố ..v..v..””
- Cuộc đua Văn Trần-Sanchez tăng tốc — (BBC).
- Người Tây Tạng đòi Nepal trả lại các thùng phiếu “đã tịch thu hôm Chủ nhật trong lúc người Tây Tạng đi bầu chính phủ lưu vong kế tiếp” (VOA)
- Tổ chức Ân xá Quốc tế cảnh báo các Công ty Dược tham gia vào việc cấy ghép nội tạng của Trung Cộng (Đại kỷ nguyên)
-- Thủ Tướng TQ tuyên bố Tự do ngôn luận là “quyền không thể thiếu” “trong một cuộc phỏng vấn phát đi trên chương trình “Fareed Zakaria GPS” của đài truyền hình CNN” (VOA).
- “Hôm nay, người dân Đức kỷ niệm 20 năm, ngày thống nhất đất nước” Bình đẳng chính trị Đông-Tây sau 20 năm thống nhất nước Đức — (RFI)
- Ngày 2/10 đã Khai mạc Diễn đàn Nhân dân Á – Âu về nhân quyền (RFI). Hôm qua 2/10, Diễn đàn Nhân dân Á-Âu lần thứ tám đã khai mạc tại Bruxelles. Trong bốn ngày làm việc, đến mồng 05/10, khoảng 400 đại diện các tổ chức xã hội dân sự sẽ tập trung thảo luận, trao đổi kinh nghiệm đấu tranh, vận động để cải thiện hơn nữa các quyền của công dân.-Đặc quyền “đội nón ra đi” cùng thị trưởng Moscow? (Bee)-
Đảm bảo đặc quyền cho người dân Moscow được xem như thành tựu chính của Lujkov, là con bài chính trị của vị thị trưởng này.
Cuba cho một số nhà bất đồng chính kiến rời khỏi nước (RFA)-
Guy Sorman – Nuremberg của chủ nghĩa cộng sản
Trần Quốc Việt dịch
Bốn nhà lãnh đạo còn sống của chế độ Khmer Đỏ, trong đó có cựu chủ tịch nước Khieu Samphan, hiện đang bị giam ở Phnom Penh kể từ năm 2007 và sẽ bị đưa ra trước công lý tại nước họ. Vào ngày 16 tháng Chín, toà án Cambodia được Liên Hiệp Quốc bảo trợ đã truy tố họ về tội diệt chủng, tội ác chống lại nhân loại, và các tội danh khác. Toà án này đã xác lập sự khả tín của mình qua vụ xử đầu tiên: mới ngày 26 tháng Bảy vừa qua, toà đã kết án Kaing Guek Eav (tên thường gọi là Duch), một con vít nhỏ trong guồng máy diệt chủng của Khmer Đỏ. Duch chỉ huy một trung tâm tra tấn từ năm 1975 đến 1979 nơi con số nạn nhân lên đến 15.000 người. Khác với toà án Nuremberg năm 1945 xét xử các nhà lãnh đạo Quốc xã, toà án Phnom Penh không phải do các cường quốc thắng trận lập ra; toà hoạt động trong khuôn khổ hệ thống tư pháp Cambodia, được duy trì nhờ công luận Cambodia, tuy được Liên hiệp Quốc tài trợ. Tính chính danh và mục tiêu của toà án không có gì đáng chê trách. Tuy nhiên, xét theo mức độ tội ác của ông, dân chúng Cambodia nhận thấy bản án của Dutch chưa thoả đáng. Bị cáo rõ ràng đã thuyết phục được toà án rằng ông chỉ vâng lệnh cấp trên của mình- vẫn cùng cái cớ các nhà lãnh đạo Quốc xã đã trình bày trước toà án Nuremberg.
Trên báo chí Tây phương và Châu Á, cũng như qua các lời tuyên bố của nhiều chính phủ, rõ ràng người ta đang cố gắng giảm nhẹ tội ác của Duch và Khieu Samphan xuống thành những vấn đề thuộc về hoàn cảnh địa phương. Làm như thể có một tai ương không may mang tên “Khmer Đỏ” đã vô tình giáng xuống Cambodia trong năm 1975, qua đó cướp đi sinh mạng của 1.5 triệu người Khmer. Nhưng ai hay điều gì ở đằng sau điều mà toà án gọi là nạn diệt chủng người Khmer do những người Khmer khác gây nên? Biết đâu điều này là lỗi tại Hoa Kỳ? Hay phải chăng vì người Mỹ, do dựng nên một chính quyền theo ý muốn của họ, nên đã tạo ra một phong trào cực đoan (reaction) dân tộc? Hay biết đâu cơn diệt chủng này là một di sản văn hoá, là đặc trưng của nền văn minh Khmer? Các nhà khảo cổ đang xới tung cả quá khứ lên để cố tìm ra một cách vô vọng một tiền lệ lịch sử. Ta có thể tìm thấy lời giải thích đúng, tức ý nghĩa của tội ác, trong những tuyên bố của chính Khmer Đỏ: giống như Hitler từng mô tả trước tội ác của mình, Pol Pot (mất năm 1998) đã giải thích từ rất sớm rằng ông sẽ huỷ diệt nhân dân của ông, để tạo ra một nhân dân mới. Pol Pot xem mình là người cộng sản; ông trở thành người cộng sản vào thập niên 1960 khi đang theo học tại Paris, cái nôi của chủ nghĩa Marx thời đó. Vì Pol Pot và những nhà lãnh đạo của chế độ mà ông đã áp đặt lên nhân dân ông tự xem mình là những người cộng sản – chứ không bao giờ tuyên bố là những người kế thừa của triều đại Cambodia nào đấy – nên chúng ta phải công nhận rằng chính họ thật sự là những người cộng sản.
Chủ nghĩa cộng sản Khmer Đỏ mang đến cho Cambodia quả là chủ nghĩa cộng sản đích thực. Xét về mặt khái niệm hay cụ thể, không có sự khác biệt cơ bản nào giữa ách cai trị của Khmer Đỏ với ách cai trị của chủ nghĩa Stalin, chủ nghĩa Mao, chủ nghĩa Castro, hay chế độ Bắc Hàn. Tất cả các chế độ cộng sản đều theo một quỹ đạo giống nhau một cách kỳ lạ, hiếm khi chịu ảnh hưởng của truyền thống địa phương. Trong mỗi trường hợp, những chế độ này tìm cách làm lại từ đầu quá khứ và tạo ra con người mới. Trong mỗi trường hợp, người “giàu”, trí thức, và những ai hoài nghi cuối cùng rồi bị tận diệt. Khmer Đỏ lùa dân chúng ở thành phố và miền quê vào các công xã nông nghiệp dựa theo các tiền lệ của cả Nga (nông trường tập thể) và Trung Quốc (công xã nhân dân), và họ hành động vì cùng các lý do ý thức hệ giống nhau, rồi cuối cùng dẫn đến kết cục như nhau: đói kém. Không có những điều như chủ nghĩa cộng sản đích thực nếu không có thảm sát, tra tấn, trại tập trung, quần đảo ngục tù, hay trại lao động cải tạo. Cho nên nếu không bao giờ có chủ nghĩa cộng sản đích thực, thì chúng ta phải kết luận rằng không thể có bất kỳ kết quả nào khác được: ý thức hệ cộng sản tất yếu dẫn đến bạo lực tập thể, vì tập thể không muốn chủ nghĩa cộng sản đích thực. Lời khẳng định này đúng trên đồng ruộng Cambodia cũng như trên đồng bằng Ukrain hay dưới tán cây cọ Cuba.
Như thế, phiên toà xử Duch và rồi cuối cùng phiên toà xử Lũ Bốn Tên là những phiên toà đầu tiên, trên cơ sở nhân quyền, xử những viên chức Mác-xít của chế độ chính thức dù theo chủ nghĩa Marx, Lenin, hay Mao. Phiên toà xử chủ nghĩa Quốc xã diễn ra tại Nuremberg khởi đầu vào cuối năm 1945, và tiếp đến phiên toà xử chủ nghĩa Phát xít tại Tokyo năm sau. Nhưng mãi cho đến bây giờ, chúng ta chưa có phiên toà nào xử chủ nghĩa cộng sản, mặc dù chủ nghĩa cộng sản đích thực đã giết chết hay gây tàn phế cho số nạn nhân còn nhiều hơn tổng số nạn nhân của chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa Phát xít cộng lại. Phiên toà xử chủ nghĩa cộng sản chưa bao giờ diễn ra, ngoại trừ trên lĩnh vực trí thức, vì hai lý do. Thứ nhất, chủ nghĩa cộng sản ít nhiều hưởng được sự miễn tội ý thức hệ vì nó tuyên bố đứng về phía tiến bộ. Thứ hai, chủ nghĩa cộng sản vẫn còn nắm quyền ở Bắc Kinh, Bình Nhưỡng, Hà Nội, và Havana. Còn tại những nơi họ đã mất hết quyền lực, như ở Liên Xô cũ, những người cộng sản đã tìm được cách thoát tội nhờ hoá thân thành những nhà dân chủ xã hội, những doanh nhân, hay những nhà lãnh đạo dân tộc.
Phiên toà xử chủ nghĩa cộng sản duy nhất hiện nay có thể thực hiện được và mang lại kết quả vì thế phải diễn ra tại Cambodia. Nhưng chúng ta không được nhầm lẫn: đây không đơn thuần là phiên toà giữa người Cambodia với nhau. Trong phiên toà ở Phnom Penh, chủ nghĩa cộng sản đích thực đối mặt với những nạn nhân của nó. Phiên toà không những phơi bày chủ nghĩa Marx thủ đoạn như thế nào để thâu tóm, cướp đoạt, và thực thi quyền lực theo cách tuyệt đối, mà còn phơi bày một đặc trưng kỳ lạ của chủ nghĩa Marx đích thực. Giờ dường như chẳng có ai, ngay cả những cựu lãnh đạo cộng sản, muốn giành tiếp nhận vương trượng truyền lại của chủ nghĩa Marx. Khmer Đỏ giết người nhân danh Marx, nhân danh Lenin, và nhân danh Mao, nhưng họ thích chết như là những kẻ phản bội cho chính sự nghiệp họ từng đeo đuổi hay thích trốn chạy. Sự hèn nhát này chiếu một luồng ánh sáng mới vào chủ nghĩa Marx: chủ nghĩa Marx là thực, nhưng nó không thật, vì không có ai tin nó.
Guy Sormanlà trí thức hàng đầu Pháp, hiện là biên tập viên tạp chí City Journal, tác giả của hơn 20 cuốn sách bàn về các vấn để quốc tế và đương thời. Ông từng là cố vấn cho thủ tướng Pháp (1995-1997). Tác phẩm đáng chú nhất gần đây của ông là Đế quốc nói láo: Sự thật về Trung Quốc trong thế kỷ hai muơi mốt.
Nguồn: Tạp chí City Journal số 26 tháng Chín năm 2010. Bản dịch từ tiếng Pháp sang tiếng Anh của Alexis Cornel. (“Communism’s Nuremberg”).
Bản tiếng Việt © 2010 Trần Quốc Việt
Bản tiếng Việt © 2010 talawas