- Nhìn từ phiên khai mạc kỳ họp Quốc hội: Rạch ròi trách nhiệm (VnEconomy).-Nguyễn Lương Hải Khôi: (Những nhóm chuyên gia cố vấn cho chính quyền gọi là)
Tiến tới đại hội của dân chủ
Ảnh: Minh Nam
|
Giáo sư Trần Đình Bút (ảnh), Phó chủ tịch Hội Khoa học kinh tế và quản lý TP.HCM, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ nhận định, kể từ ngày thống nhất đất nước, chưa bao giờ Đảng và Nhà nước ta đứng trước những thử thách cực kỳ to lớn, đồng thời cũng có những thời cơ vô cùng thuận lợi như ngày nay, cần được nhận thức đúng với thực tiễn và xử lý hiệu quả.
* Giáo sư đề cập đến những thách thức của thực tiễn. Thách thức nào đáng quan tâm nhất hiện nay?
- Thách thức lớn nhất, đó là dân trí nâng cao, nhưng dân chủ từng nơi, từng lúc vẫn có biểu hiện hình thức. Nhờ một loạt công cụ hiện đại mà người dân sử dụng, được tiếp xúc nhanh với nhiều nguồn kiến thức hiện đại (30% dân số sử dụng internet), gần như trình độ dân trí đã vượt xa mức độ dân chủ họ đang thụ hưởng. Tuy có cải tiến, nhưng vẫn còn nhiều biểu hiện hạn chế dân chủ, hoặc dân chủ hình thức, cũ kỹ. Do đó, nhu cầu về việc thực sự tôn trọng ý nguyện người dân và nâng cao trình độ dân chủ hóa quản lý mọi hoạt động xã hội là một thực tiễn.
Vì vậy, tôi rất mừng và thích thú nhất ở cương lĩnh mới bổ sung, trong mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” trước đây, thì nay đã đưa mục tiêu dân chủ lên trước công bằng. Vì có dân chủ mới có thể có công bằng và mọi tiến bộ văn minh khác. Đó là một chuyển biến căn bản, một tiến bộ, một thắng lợi lớn trong nhận thức tư tưởng của Đảng, đáp ứng một đòi hỏi khách quan của xã hội, một xu thế của thời đại và là một quy luật của phát triển nhanh và bền vững.
Tuy nhiên, lại nảy sinh trong tôi một câu hỏi: Nên chăng việc chuyển hẳn mục tiêu dân chủ này lên hàng đầu tiên, hình thành cách sắp xếp mới về mục tiêu là: “Dân chủ, dân giàu, nước mạnh, công bằng, văn minh”? Vì có dân chủ thì mới có dân giàu và nước mạnh được. Nếu ta mạnh dạn bổ sung, phát triển cương lĩnh theo hướng như vậy, Đại hội XI của Đảng sẽ thắng lợi trọn vẹn hơn và sẽ được ghi vào lịch sử Đảng ta là một đại hội của dân chủ, như Đại hội VI đã được dư luận xã hội tôn vinh là đại hội của đổi mới.
Hơn nữa, cần khẳng định việc thụ hưởng các quyền dân chủ không phải là hàm ơn, nhận sự ban phát của cấp trên, mà là quyền lợi đầu tiên, tối thượng của mỗi công dân, các cấp quản lý phải tôn trọng nghiêm chỉnh, với tư cách là người công bộc phục vụ ông chủ là người dân. Bác Hồ kính yêu, ngay trong Tuyên ngôn Độc lập và trong Hiến pháp đầu tiên đã thể hiện ý nguyện và quyền lợi chính đáng đó của người dân, cho nên tên nước đầu tiên năm 1945 là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ý nghĩa tiến bộ và giá trị chính trị sâu xa của dân chủ chính là ở đó.
* Thời gian qua, chúng ta đã nói nhiều đến phát triển bền vững. Vậy theo giáo sư, để làm đúng việc này thì cần có những yếu tố gì?
- Theo tôi, Đại hội XI của Đảng lần này cần có chủ trương chặt chẽ, rõ ràng về khoan sức dân, tôn trọng quyền của nhân dân sử dụng tài sản của mình; coi đó là yếu tố chính trị cơ bản để an dân, lấy lại lòng tin của dân. Như vậy mới có thể phát triển bền vững.
Chủ trương khoan sức dân đã được đề cập từ sau Đại hội VI, trong chiến lược tài chính quốc gia, chỉ huy động vào ngân sách nhà nước khoảng 20% GDP, theo thông lệ lịch sử và kinh nghiệm nhiều nước. Mục đích việc hạn chế huy động vào ngân sách nhà nước như trên là nhằm để lại một nguồn GDP trong dân biến thành nguồn tài sản cải thiện đời sống và vốn tích lũy tái sản xuất ngày càng mở rộng. Kinh nghiệm nước ta thời gian qua cũng đã chứng minh nguồn vốn trong tay nhân dân luôn được sử dụng hợp lý hơn, hiệu quả hơn trong tay công ty nhà nước, vì họ năng động hơn trong việc tạo dựng cơ hội kinh doanh, hơn nữa đồng tiền liền khúc ruột, tránh được phô trương lãng phí. Nguồn vốn tập trung vào ngân sách nhà nước đã lớn, có nơi có lúc lại bị quản lý lỏng lẻo nên kém hiệu quả, mà điển hình như vụ Vinashin. Điều đáng trách nữa là việc phân phối sử dụng ngân sách đã chưa đáp ứng nhu cầu bức thiết của việc chăm sóc con người, tiền lương tối thiểu chưa đủ sống lại nặng tính bình quân; đặc biệt trong các ngành trọng điểm là y tế, giáo dục.
Minh Nam
(thực hiện)
Chiến lược “dân dã” TT - Nhân ba văn kiện chuẩn bị Đại hội XI được công bố để thu thập ý kiến toàn dân, tôi đã chuyện trò với nhiều người dân bình thường để xem tâm tư của họ ra sao. Tôi phát hiện nhiều người chẳng biết gì về những văn kiện ấy hoặc có nghe phong thanh nhưng cũng không đọc hết (họ kêu dài quá), một số người có đọc qua nhưng không nắm được ngọn ngành ra sao. Tưởng rằng tình trạng ấy chỉ có ở dân thường nhưng qua tiếp xúc với không ít cán bộ, thậm chí cán bộ quản lý, thì tình hình cũng chẳng khác mấy.- Thách thức lớn nhất, đó là dân trí nâng cao, nhưng dân chủ từng nơi, từng lúc vẫn có biểu hiện hình thức. Nhờ một loạt công cụ hiện đại mà người dân sử dụng, được tiếp xúc nhanh với nhiều nguồn kiến thức hiện đại (30% dân số sử dụng internet), gần như trình độ dân trí đã vượt xa mức độ dân chủ họ đang thụ hưởng. Tuy có cải tiến, nhưng vẫn còn nhiều biểu hiện hạn chế dân chủ, hoặc dân chủ hình thức, cũ kỹ. Do đó, nhu cầu về việc thực sự tôn trọng ý nguyện người dân và nâng cao trình độ dân chủ hóa quản lý mọi hoạt động xã hội là một thực tiễn.
Vì vậy, tôi rất mừng và thích thú nhất ở cương lĩnh mới bổ sung, trong mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” trước đây, thì nay đã đưa mục tiêu dân chủ lên trước công bằng. Vì có dân chủ mới có thể có công bằng và mọi tiến bộ văn minh khác. Đó là một chuyển biến căn bản, một tiến bộ, một thắng lợi lớn trong nhận thức tư tưởng của Đảng, đáp ứng một đòi hỏi khách quan của xã hội, một xu thế của thời đại và là một quy luật của phát triển nhanh và bền vững.
| Nguyên tắc quan trọng của dân chủ trong đại hội là thông tin công khai những vấn đề cần tranh luận và cân nhắc ngay trong nghị trường và thông qua diễn đàn đại hội để tranh luận dân chủ từ giới thiệu nhân sự, đến những tư tưởng chiến lược của phát triển. Trong bầu cử cần: công khai khuyến khích ứng cử; từng chức danh ít nhất có hai ứng cử viên để lựa chọn; mỗi ứng cử viên phải công khai trình bày chương trình hành động của mình, kèm theo là bản giới thiệu về kê khai tài sản của bản thân và gia đình, để mỗi đại biểu có thông tin đầy đủ khi lựa chọn. Cần rất thận trọng xem xét các điều kiện trên, đồng thời cân nhắc kỹ về các tiêu chí cần thiết của người lãnh đạo (có tầm nhìn sáng tạo, đổi mới, bàn tay sạch, có trình độ tổ chức thực hiện...). |
Hơn nữa, cần khẳng định việc thụ hưởng các quyền dân chủ không phải là hàm ơn, nhận sự ban phát của cấp trên, mà là quyền lợi đầu tiên, tối thượng của mỗi công dân, các cấp quản lý phải tôn trọng nghiêm chỉnh, với tư cách là người công bộc phục vụ ông chủ là người dân. Bác Hồ kính yêu, ngay trong Tuyên ngôn Độc lập và trong Hiến pháp đầu tiên đã thể hiện ý nguyện và quyền lợi chính đáng đó của người dân, cho nên tên nước đầu tiên năm 1945 là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ý nghĩa tiến bộ và giá trị chính trị sâu xa của dân chủ chính là ở đó.
* Thời gian qua, chúng ta đã nói nhiều đến phát triển bền vững. Vậy theo giáo sư, để làm đúng việc này thì cần có những yếu tố gì?
- Theo tôi, Đại hội XI của Đảng lần này cần có chủ trương chặt chẽ, rõ ràng về khoan sức dân, tôn trọng quyền của nhân dân sử dụng tài sản của mình; coi đó là yếu tố chính trị cơ bản để an dân, lấy lại lòng tin của dân. Như vậy mới có thể phát triển bền vững.
Chủ trương khoan sức dân đã được đề cập từ sau Đại hội VI, trong chiến lược tài chính quốc gia, chỉ huy động vào ngân sách nhà nước khoảng 20% GDP, theo thông lệ lịch sử và kinh nghiệm nhiều nước. Mục đích việc hạn chế huy động vào ngân sách nhà nước như trên là nhằm để lại một nguồn GDP trong dân biến thành nguồn tài sản cải thiện đời sống và vốn tích lũy tái sản xuất ngày càng mở rộng. Kinh nghiệm nước ta thời gian qua cũng đã chứng minh nguồn vốn trong tay nhân dân luôn được sử dụng hợp lý hơn, hiệu quả hơn trong tay công ty nhà nước, vì họ năng động hơn trong việc tạo dựng cơ hội kinh doanh, hơn nữa đồng tiền liền khúc ruột, tránh được phô trương lãng phí. Nguồn vốn tập trung vào ngân sách nhà nước đã lớn, có nơi có lúc lại bị quản lý lỏng lẻo nên kém hiệu quả, mà điển hình như vụ Vinashin. Điều đáng trách nữa là việc phân phối sử dụng ngân sách đã chưa đáp ứng nhu cầu bức thiết của việc chăm sóc con người, tiền lương tối thiểu chưa đủ sống lại nặng tính bình quân; đặc biệt trong các ngành trọng điểm là y tế, giáo dục.
Minh Nam
(thực hiện)
| "Người dân tha thiết có được các nhà lãnh đạo: trung, trí, nhân, dũng. Nhưng làm thế nào để chọn được những người như vậy thì người dân cũng chỉ bàn tán cho vui thế thôi chứ có cơ chế nào tham khảo ý kiến người dân đâu" Vũ Khoan |
Từ những hiện tượng trên, tôi ngộ ra rằng có lẽ nên đổi mới cách viết và cách lấy ý kiến để các văn kiện ấy là của dân, do dân, vì dân. Nghĩa là mọi người dân bình thường (chứ không riêng cán bộ, chức sắc, đảng viên) đều cảm thấy đấy là những văn kiện của họ, đáp ứng những mong mỏi thiết thân của chính họ, từ đó tích cực đóng góp ý kiến và ra sức thực hiện nhằm đem lại ích lợi thiết thực cho họ chứ không phải chuyện xa vời, việc “của các ông ấy”, “của trên”, ít liên quan trực tiếp tới mình.
Chiếu theo suy nghĩ của những người dân bình thường mà tôi tiếp xúc, mục tiêu phát triển của đất nước là làm sao chất lượng cuộc sống tốt đẹp hơn, nghĩa là có công ăn việc làm và có thu nhập ổn định, không bị lạm phát ngốn mất (phần lớn người tôi tiếp xúc chẳng có khái niệm gì về kinh tế vĩ mô, lực đẩy, lực kéo), con cái không bị hành hạ bởi nền giáo dục còn quá nhiều bất cập, vào bệnh viện không bị tình cảnh vài ba người một giường, ra đường không bị kẹt xe, ngập nước, hố đen rình rập, ở thôn làng, phố xá không bị các “ông phường”, “ông xã” gây phiền hà, không phải chứng kiến hoặc chịu đựng nạn tham nhũng tràn lan, những tệ nạn xã hội đau lòng và sự ô nhiễm môi trường khủng khiếp.
Dịch ra ngôn ngữ văn bản thì điều mong muốn nhất của người dân bình thường chính là “phát triển bền vững”.
Còn khái niệm “về cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại” là thế nào, bằng cách gì, đối với nhiều người dân là chuyện cao xa, khó bề biết rõ được ngọn ngành; nói cho cùng đó cũng chỉ là phương tiện để đạt được những nguyện vọng đời thường nói trên thôi chứ chẳng phải là mục tiêu tự thân.
Ai ai cũng đều rất sốt ruột thấy nước ta còn lạc hậu so ngay với một số nước trong khu vực chứ chưa nói gì tới các nước phát triển, ai cũng mong mỏi nước ta phát triển nhanh. Song người nào cũng lo lắng trước hiện trạng phải tung ra nhiều tiền quá, hiệu quả thu về chẳng là bao, đó là chưa kể tình trạng vung tay quá trán, lãng phí vô cùng, nếu vậy làm sao thu hẹp được khoảng cách? Chuyển sang ngôn ngữ chính thống thì lòng dân đều muốn phát triển có hiệu quả chứ không phải tăng trưởng với bất kỳ giá nào.
Trao đổi về phương cách làm thế nào để đáp ứng được những mục tiêu trên, người ta bộc bạch một cách nôm na rằng trước hết phải có bộ máy trong sạch hết lòng vì dân, lo cái dân cần, còn tiền bạc để làm tất cả những điều dân cần chỉ có hai cách: một là ra sức tiết kiệm, từ người dân đến Nhà nước, chắt chiu từng đồng xu do đổ mồ hôi sôi nước mắt làm ra và đóng góp, đừng đổ vào những cái thùng không đáy, tiêu xài phung phí, hội hè tràn lan. Hai là tạo mọi thuận lợi cho người dân mang tiền ra làm ăn, không phân biệt họ thuộc loại nào.
Nhiều người tâm sự rằng không biết làm sao ở ta hay tranh luận triền miên về những câu chữ nọ kia thế. Nhớ lại hàng mấy chục năm trước đã cãi nhau về việc áp dụng hay không áp dụng kinh tế thị trường, sau đó lại mươi mười lăm năm tranh cãi về khái niệm “bóc lột” và đảng viên có được làm kinh tế tư nhân không, tiếp đến lại mươi năm tốn giấy mực vào việc xem Đảng có đại diện cho lợi ích dân tộc không, cứ làm như trước đó Đảng không đại diện cho lợi ích dân tộc ấy!
Lúc này lại thấy đôi co về câu chuyện “kinh tế nhà nước” là chủ đạo, kinh tế tư nhân là “động lực” và rồi sẽ thiết lập “chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu” chứ không chỉ là “quan hệ sản xuất thích hợp” nữa. Có doanh nhân ái ngại hỏi: thế nay mai lại quốc hữu hóa à?
Sát với suy tư người dân
Trao đi đổi lại mọi người cũng đều đồng tình Nhà nước phải tập trung vào ba khâu mà nay hay được gọi là “khâu đột phá”: thể chế, nhân lực và hạ tầng (đó là cách viết trong văn bản chứ ngoài đời người ta nói đơn giản hơn nhiều). Nhiều người tỏ ra ngạc nhiên thấy nhiều tỉnh nêu ra rất lắm khâu đột phá, có nơi 8-9 khâu(!). Có người nói đùa rằng nếu vậy thì thành cái thúng thủng mất, chẳng khác nào một thời đưa ra nhiều “mũi nhọn” quá hóa thành quả mít!
Đi vào mỗi khâu, mối quan tâm của mỗi người lại khác nhau. Nói đến thể chế, người dân quan tâm nhất là làm sao có bộ máy trong sạch, chuyên nghiệp chứ còn thế nào là thể chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, làm sao hoàn thiện thì họ cho rằng đó là việc của trên.
Đối với mọi người dân, nỗi bức xúc nhất của người dân là làm sao đẩy lùi được nạn tham nhũng nay đã trở thành quốc nạn tràn lan, tinh vi - một việc được nói đến từ lâu song xem ra vẫn còn quá nhức nhối. Trong khi các vị chức sắc, các nhà khoa học tranh luận đỏ mặt tía tai về sở hữu nhà nước, sở hữu toàn dân... còn bà con thường dân lại ray rứt nhất là chuyện thu hồi đất, ưu ái cho các đại gia, đền bù chẳng thỏa đáng.
Giới “tinh hoa” luận bàn sôi động về “dân chủ”, còn người dân chỉ mong sao mọi chuyện minh bạch rõ ràng, được đóng góp ý kiến vào công việc của đất nước, kiểm tra xem tiền của mình đóng góp rơi vào đâu, được trực tiếp chọn lựa những người lãnh đạo của mình. Nói tóm lại là làm thế nào để biến phương châm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” đi vào cuộc sống thực.
Nói đến nguồn nhân lực, mối quan tâm hàng đầu của người dân là nguồn nhân lực lãnh đạo, quản lý có tâm, có tầm. Thứ đến là làm sao cải cách hẳn hệ thống giáo dục để các cháu khỏi phải “cõng cặp” đến trường, cha mẹ ông bà khỏi phải xếp hàng thâu đêm để có chỗ cho con cháu trong trường mẫu giáo, học xong có công ăn việc làm và biết làm, đi học, chữa bệnh cứ phải dấm dúi đút tiền mà chẳng biết bao nhiêu là vừa. Nhân lực ấy không chỉ có học, có nghề mà biết sống trong một xã hội trật tự văn minh, biết làm việc trong môi trường công nghiệp.
Đã là văn kiện chính thức đương nhiên phải văn hoa, mang tầm lý luận nhưng dù thế nào đi nữa cũng nên “hạ cố” áp sát với những suy tư của người dân bình thường.
| Cuộc sống vẫn tiến bước Đành rằng sau những câu chữ là “quan điểm” cần làm rõ và nhận thức thống nhất, song tranh cãi cứ tranh cãi, cuộc sống vẫn cứ tiến bước theo quy luật khách quan của nó. Gần đây VTV1 chiếu phim Bí thư tỉnh ủy. Thời ấy mà đụng vào hợp tác xã là phạm húy nhưng rồi cũng buộc phải chuyển sang khoán 10, khoán 100. Nhiều người cho rằng hà cớ gì cứ lúng túng, giận dỗi, thậm chí chụp mũ nhau chỉ vì chủ đạo hay không chủ đạo, trong khi rất ít người nói rõ ra được thế nào là chủ đạo và nhất là làm thế nào để trở thành chủ đạo. Có người vặn hỏi thế công nhân và nông dân, các nhà khoa học, tức là những người làm ra của cải vật chất thuộc loại gì? Các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài xếp vào ô nào? Sao bảo mọi thành phần đều bình đẳng trước pháp luật cơ mà? Nay chỉ có một đạo luật doanh nghiệp duy nhất, trong đó có phân chia các loại cơ chế, chính sách khác nhau đâu! Lúc này yêu cầu cao nhất là nước mạnh dân giàu, muốn vậy chỉ có một cây gậy thần là huy động sức mạnh toàn dân tộc, gây sự phân tâm làm chi? |
Think tanks và sự hưng vong của quốc gia (TVN) -Một dân tộc không có lực lượng tư duy chiến lược chuyên nghiệp, hoặc có nhưng què quặt, thì dẫu có độc lập đi nữa, cũng sẽ rơi vào trạng thái nô lệ mới: nô lệ về trí tuệ, dẫu có mở cửa đi nữa, thì cũng rơi vào trạng thái cô lập mới: cô lập về trí tuệ.
-Xem lại những điều cấm vô lý
LTS: Thông qua một chuyện có thật "cười ra nước mắt" xảy ra ở một khu chung cư của Hà Nội, TS Đặng Đức Đạm, nguyên Phó trưởng Ban Nghiên cứu của Thủ tướng kiến nghị Bộ Chính trị cho đánh giá một cách nghiêm túc việc thực hiện Quy định số 115-QĐ/TW ngày 07/12/2007 những năm qua.
Theo ông, Quy định này của Bộ Chính trị về những điều đảng viên không được làm đã hạn chế một số quyền của đảng viên, mà quyền và nghĩa vụ cơ bản của đảng viên phải được quy định trong Điều lệ Đảng, cho nên những nội dung trong Quy định số 115 là những vấn đề thuộc tầm Đại hội.
VietNamNet giới thiệu bài viết này như một góc nhìn riêng cần tham khảo.
>> Loạt bài Đóng góp ý kiến cho Đại hội Đảng XI
Về nguyên tắc, nếu vì yêu cầu cấp bách, Bộ Chính trị cần đưa ra những quy định hạn chế quyền của đảng viên thì việc đó phải được báo cáo Hội nghị Ban chấp hành Trung ương gần nhất cho ý kiến, và Ban Chấp hành Trung ương phải báo cáo với Đại hội Đảng gần nhất xem xét quyết định.
Thực tế thi hành hơn 2 năm qua cho thấy Quy định số 115 bộc lộ nhiều bất hợp lý và gây không ít vấn đề cần được xem xét một cách nghiêm túc.
Lẫn lộn tư cách đảng viên với tư cách công dân
Một là, lẫn lộn tư cách của đảng viên với tư cách của công dân. Là đảng viên trước hết phải là công dân gương mẫu, nhất là trong chấp hành pháp luật; những điều “trái quy định của pháp luật” thì công dân không được làm và đảng viên đương nhiên cũng không được làm. Trong Quy định số 115 có đến 9 chỗ cấm đảng viên làm những việc“trái quy định của pháp luật”; đấy là những việc mà công dân bình thường cũng không được làm, huống chi đảng viên là công dân ưu tú, chả nhẽ còn phải cần có quy định cấm?
Quy định như thế không những là thừa, không cần thiết, mà còn có thể dẫn đến những suy luận tai hại theo kiểu: Thế ra những điều “trái quy định của pháp luật” mà không nhắc đến trong Quy định 115 thì đảng viên vẫn được làm chăng?
Trong Quy định số 115 còn có 3 điểm cấm đảng viên không được làm những việc “trái quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước”. Thiết nghĩ, chỉ cần việc đó hoặc là “trái quy định của Đảng”, hoặc là “trái pháp luật của Nhà nước” thôi thì đương nhiên đảng viên đã không được phép làm rồi; huống hồ ở đây vừa “trái quy định của Đảng”, lại vừa “trái pháp luật của Nhà nước” mà vẫn còn phải đưa vào quy định riêng để cấm nữa thì không biết sẽ phải cấm bao nhiêu lần cho đủ?
Lẫn lộn đảng viên - công chức
Hai là, lẫn lộn tư cách của đảng viên với tư cách của công chức. Khác với công dân được làm tất cả những gì pháp luật không cấm, công chức chỉ được làm những gì pháp luật cho phép. Cho nên quy định như ở điểm 1 là đảng viên không được “làm những việc mà pháp luật không cho phép công dân, cán bộ, công chức làm” vừa thừa lại vừa sai. Thừa là vì những điều pháp luật không cho phép công dân làm thì đương nhiên đảng viên cũng không được làm, hà tất còn phải quy định thêm là cấm (như đã đề cập ở trên).
Sai là vì những điều mà công chức không được làm chưa chắc đảng viên không phải công chức đã bị cấm. Ví dụ, Luật Cán bộ, công chức năm 2009 quy định tại điều 18 là cán bộ, công chức không được “tham gia đình công”; nhưng đối với đảng viên là người làm công ăn lương trong các doanh nghiệp thì tham gia đình công lại là một quyền bất khả xâm phạm để đấu tranh với “giới chủ” và bảo vệ quyền lợi chính đáng của “giới thợ”, nhất là trong kinh tế thị trường.
Ba là, nhiều chỗ quy định không rõ ràng, gây tùy tiện trong áp dụng, có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến đánh giá đảng viên. Đáng chú ý là từ năm 2007 đến nay, trong hướng dẫn kiểm điểm chất lượng đảng viên hàng năm của các cấp ủy Đảng đều có nội dung kiểm điểm việc thực hiện 19 điều đảng viên không được làm, coi đó là một tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá chất lượng đảng viên. Vì nó quan trọng như vậy, mà lại không được xác định rõ ràng, chính xác, nên trong thực tế dễ dẫn đến (và đã dẫn đến) những “quy chụp” ảnh hưởng đến đánh giá tư cách đảng viên.
Ví dụ, điểm 1 của Quy định số 115 cấm đảng viên không được “nói hoặc làm trái Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của Đảng”. Lẽ ra phải quy định cụ thể là nói trái nhưng với mục đích, động cơ xấu mới cấm; chứ khi góp ý xây dựng để sửa đổi Điều lệ Đảng, sửa đổi Cương lĩnh của Đảng, sửa đổi các quy định (cũ đã lỗi thời) của Đảng chẳng hạn mà cũng cấm “nói trái” thì đảng viên nào còn dám góp ý nữa.
Nếu thực hiện một cách nghiêm túc và chính xác quy định này thì những đảng viên nào kiến nghị sửa đổi Điều lệ, Cương lĩnh, quy định của Đảng trong đợt này, đến cuối năm làm kiểm điểm đảng viên chắc chắn sẽ bị coi là vi phạm điểm 1 trong 19 điều không được làm.
Hành chính hóa công tác Đảng
Bốn là, có những điều cấm vô lý, cần xem lại một cách nghiêm túc. Xin kể một câu chuyện có thật mà “cười ra nước mắt”. Tại một khu chung cư ở Hà Nội, bí thư chi bộ đồng thời là trưởng nhà. Ở tầng trệt có một hộ kinh doanh ăn uống gây ô nhiễm mà bà con nói mãi không sửa. Chờ họp nhà thì lâu, mấy người rủ nhau viết mấy dòng phản ảnh tình trạng đó với trưởng nhà (đồng thời là bí thư chi bộ), đề nghị trưởng nhà có giải pháp can thiệp. Thế là đến cuộc họp chi bộ, bí thư chính thức tuyên bố rằng trong chi bộ có đảng viên vi phạm 19 điều đảng viên không được làm, cụ thể là đã “viết, ký tên tập thể vào đơn, thư tố cáo”.
Trớ trêu thay, một việc tưởng là được hoan nghênh hóa ra lại bị phê phán. Cứ chiếu theo Quy định số 115 thì đúng là đảng viên đó đã vi phạm quy định “viết, ký tên tập thể vào đơn, thư tố cáo”; nhưng trong trường hợp cụ thể này thì có nên cấm hay cần khuyến khích đảng viên phản ánh với Đảng những vấn đề họ phát hiện? Chẳng lẽ phản ánh bằng miệng thì hoan nghênh, còn phản ánh bằng cách viết (cùng với một số người khác nữa) thì cấm hay sao?
| Mời bạn đọc gửi góp ý cho các dự thảo văn kiện của Đảng về địa chỉ banchinhtri@vietnamnet.vn |
Đành rằng về lý thuyết thì đảng viên có kênh sinh hoạt Đảng để phản ánh và tố cáo; nhưng một thực trạng được thừa nhận rộng rãi hiện nay là việc phát hiện tham nhũng, tiêu cực thông qua tổ chức Đảng là rất hạn chế, thế mà lại buộc đảng viên chỉ được tố cáo theo kênh này thì có hợp lý không?
Suy nghĩ sâu hơn, cần đặt ra câu hỏi: Đảng ta quan niệm thế nào về “đơn, thư tố cáo tập thể”, đấy là nguồn thông tin hữu ích để chống tham nhũng, tiêu cực, hay đấy là việc làm xấu xa, cần đả phá? Trả lời được dứt khoát câu hỏi này mới có thể xem xét nên cấm hay không cấm việc đảng viên “viết, ký tên tập thể vào đơn, thư tố cáo”.
Có thể thấy, Quy định số 115 là điển hình của tình trạng hành chính hóa công tác Đảng. Để làm được dù một việc thôi trong 19 điều cấm đó, Đảng đã phải sử dụng các công cụ chủ yếu của mình là công tác giáo dục, vận động đảng viên cũng như công tác tổ chức một cách khéo léo và kiên trì thì mới mong đạt được kết quả; huống hồ ở đây muốn thực hiện một lúc bằng ấy điều cấm mà chỉ bằng một văn bản thì thật là ảo tưởng.Vì vậy, xin kiến nghị Bộ Chính trị cho đánh giá một cách nghiêm túc việc thực hiện Quy định số 115 trong những năm qua, báo cáo Ban Chấp hành Trung ương để Ban Chấp hành Trung ương báo cáo Đại hội XI sắp tới quyết định.
- Đặng Đức Đạm
Luật về Đảng và tính tự chịu trách nhiệm của Chính phủ (VNN 19-10-10) -- P/v GS.TS Nguyễn Đăng Dung
- Góp ý dự thảo văn kiện trình Đại hội XI của Đảng: Đời sống người lao động là vấn đề cốt tử của cách mạng (LĐ 19-10-10)- Bức xúc chuyện dân sinh (Người LĐ)-Bức xúc chuyện giá cả, Vinashin, bôxit (TT)-- Gia Minh: Cái gốc của nền hành chính (TVN).Quyền hạn và trách nhiệm không rõ ràng, hoạt động hành chính còn mang nặng yếu tố chính trị đã tước đi tính chuyên nghiệp của bộ máy hành chính, công chức không tin vào chính năng lực bản thân nên phải dựa vào các thủ tục chằng chịt để bảo vệ "sinh mạng chính trị".
Người Việt thông minh đến đâu? (TVN) -Trong cuộc tranh luận của Quốc hội, liệu có nên đường sắt cao tốc không, một vị đại biểu nói "những nước có chỉ số IQ cao đều làm đường sắt cao tốc". Nói như vậy có hàm ý trí thông minh có gắn với dân tộc hay không?-Nỗi lo chệch hướng "định hướng XHCN" cản trở sự phát triển (VNR500) - Chúng ta chưa có một cách hiểu thống nhất và rõ ràng thế nào là “Kinh tế thị trường theo định hướng Xã hội chủ nghĩa” và sự mập mờ đó làm cho những bước đi trong Đổi mới kinh tế của chúng ta luôn ở trạng thái ngập ngừng, rụt rè - TS. Lê Kiên Thành.
Đảng phải thường xuyên tự đổi mới (TT)-- Nguyễn Lương Hải Khôi: Xây dựng lực lượng think tanks để phát triển (TVN).Think tanks không phải là sở hữu riêng của các chính khách. Think tanks là hiện tượng phổ biến của "xã hội công dân". Trong những xã hội có một nền văn hóa dân chủ phát triển cao, các nhóm lợi ích hùng mạnh sẽ không thể triệt hạ các nhóm yếu hơn bằng những trò đê hạ.
- Muốn Quốc hội thực quyền, đại biểu phải có chính kiến (TVN).Có thể xem không khí sôi nổi trên nghị trường và cả ngoài hành lang trong vài khóa gần đây cho thấy một Quốc hội đang đổi mới và dân chủ hơn trong tranh luận thay vì bị cử tri chỉ trích “dĩ hòa vi quý” chỉ “gật” hoặc “ừ”.
- Kỳ họp ‘áp chót’ và trọng trách trên vai mỗi đại biểu (VNN)(VietNamNet) - Kỳ họp thứ 8 khai mạc hôm nay đặt ĐBQH trước nhiều vấn đề lớn, đòi hỏi họ có ngay những quyết định sáng suốt để đất nước phát triển đúng hướng.
- Giải mã những câu khó hiểu của ông cựu bộ trưởng Tư Pháp và cựu chủ tịch Quốc Hội — (Dân luận).
-Không có lửa mà vẫn có khói? Tuan Viet Nam-Khi những nguồn thông tin chính thống, xác thực được mở cho tất cả mọi người, và đủ sức xây dựng lòng tin, con người sẽ giảm tự "sáng tác" thêm thông tin.--Giải cứu thợ mỏ và câu chuyện “giải cứu” niềm tin (TVN).Niềm tin xã hội bị “mất cắp” không cần đến những phương tiện kỹ thuật hiện đại để “giải cứu”, cũng không cần các quan chức cao cấp có mặt, chỉ cần mọi chính sách, chủ trương lấy lợi ích người dân làm trọng.
- Cử tri muốn Quốc hội đi đến cùng trong chất vấn (VNEconomy).-Cử tri kiến nghị Chính phủ giáo dục công chức về vai trò "công bộc"(TNO) Trong bản kiến nghị gửi tới kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XII, sẽ được Ủy ban Trung ương MTTQ VN báo cáo trước Quốc hội (QH) tại phiên khai mạc sáng mai, 20.10, đông đảo cử tri và nhân dân cả nước đề nghị Chính phủ tiếp tục cải cách hành chính quyết liệt; có biện pháp giáo dục cán bộ, công chức về vai trò “công bộc của nhân dân”.-
Cử tri kiến nghị xử lý nghiêm vụ Vinashin (Dân trí) - Cử tri và nhân dân kiến nghị Chính phủ làm rõ những sai phạm của lãnh đạo Tập đoàn Công nghiệp Tàu thuỷ (Vinashin) và trách nhiệm quản lý nhà nước của Chính phủ, các bộ có liên quan và xử lý nghiêm đối với tập thể, cá nhân vi phạm. ...
kiến nghị Chính phủ giáo dục công chức về vai trò "công bộc"Thanh Niên
Cử tri muốn Quốc hội đi đến cùng trong chất vấnVnEconomy
Dân mong xử nghiêm sai phạm ở VinashinVietNamNet
Thước đo và trọng tài trong tranh luận chính trị (Trần Đức Tài)
“…nếu không có thước đo, tranh luận cứ thế kéo dài mà không đi đến đâu... Thực tiễn cuộc sống sẽ là thước đo khách quan nhất cho mỗi tranh luận…”
Trong không khí chuẩn bị cho Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI, Đảng đã cho đăng tải những văn kiện chính trị trình đại hội nhằm kêu gọi những ý kiến đóng góp. Thời gian vừa qua, đã có rất nhiều những bài viết phân tích sâu sắc, đầy tâm huyết tạo ra một diễn đàn tranh luận chính trị rộng khắp trong cả nước trước những vấn đề liên quan tới vận mệnh của Đảng. Tuy nhiên, điểm quan trọng nhất trong các tranh luận này là chúng ta không xem xét tới đâu là thước đo để phân định đúng sai, ai là trọng tài nên thành ra tranh luận thì cứ kéo dài tốn bao giấy mực, công sức, tâm huyết và trí tuệ mà thay đổi cũng chẳng có là bao. Bài viết này xin được phép mạn bàn về thước đo và trọng tài trong tranh luận chính trị.
Tinh thần tranh luận
Việc Đảng cho đăng tải rộng khắp các văn kiện chính trị trình Đại hội Đảng XI để xin ý kiến đóng góp của toàn thể đảng viên và quần chúng nhân dân bước đầu thể hiện tinh thần cầu thị, dân chủ. Tuy nhiên, Ban Tuyên giáo Trung ương đã ban hành Hướng dẫn số 112-HD/BTGTW về việc công bố và lấy ý kiến góp ý của các tổ chức, cán bộ, đảng viên và nhân dân vào các dự thảo văn kiện Ban Chấp hành Trung ương (khoá X) trình Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng trong đó có nhiều điểm hạn chế chủ trương dân chủ và cởi mở trong tranh luận chính trị. Việc quy định “Không đăng và phát trên các phương tiện thông tin đại chúng những ý kiến phản bác chủ trương, đường lối, quan điểm của Đảng, về con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, về học thuyết Mác - Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, về vai trò lãnh đạo của Đảng; những vấn đề cần giữ bí mật về quốc phòng, an ninh, đối ngoại; những ý kiến đả kích cá nhân hoặc tổ chức đảng, cơ quan nhà nước” đã vi phạm nghiêm trọng tinh thần tranh luận thẳng thắn, cởi mở. Thực chất mục đích của việc tranh luận là để làm rõ đúng sai, phải trái. Vì thế, không đăng tải những ý kiến phản bác chủ trương đường lối, quan điểm của Đảng thì khác gì tuyên bố tranh luận cho có vẻ dân chủ. Trước khi tranh luận mà đã khăng khăng khẳng định một chân lý, thì tranh luận có ý nghĩa gì. Đây là một trong những căn bệnh trầm trọng của Đảng dẫn đến nhiều sai lầm nghiêm trọng trong lịch sử. Đó là bệnh “chủ quan, duy ý chí”. Điều quan trọng nhất bây giờ là Đảng phải tôn trọng tinh thần của tranh luận. Tôn trọng những ý kiến trái chiều, lắng nghe trên tinh thần cầu thị, cùng nhau tranh luận để tìm ra chân lý, chứ không một mực khẳng định chân lý ngay trước khi tranh luận.
Thước đo của tranh luận
Sau khi tinh thần của tranh luận được tôn trọng, thì việc tranh luận cần phải có một thước đo để khẳng định luận điểm nào là hợp lý, luận điểm nào không. Chứ nếu không có thước đo, tranh luận cứ thế kéo dài mà không đi đến đâu. Vừa tốn kém xương máu, tiền bạc, tài nguyên, trí tuệ mà không đưa đất nước phát triển thậm chí còn tụt lùi so với các quốc gia khác. Thước đo của tranh luận trong trường hợp này là thực tiễn cuộc sống. Thực tiễn cuộc sống sẽ là thước đo khách quan nhất cho mỗi tranh luận. Những vấn đề tranh luận trong Đại hội XI lặp lại rất nhiều tranh luận trong đại hội VI cho thấy sự đổi mới còn nhiều chỗ bị hạn chế, bó hẹp. Xin tóm tắt các vấn đề tranh luận và thước đo ở dưới đây:
- Thứ nhất là về Chủ nghĩa Mác-Lê Nin: Hiện nay, đã có rất nhiều tiếng nói góp ý, tranh luận liên quan tới việc đảng kiên định đi theo chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Đảng thì một mực khẳng định đây là chân lý. Những ý kiến tranh luận thì cho rằng cần phải thay đổi. Vậy đâu là thước đo để đánh giá trong tranh luận này? Chính là thực tiễn áp dụng chủ nghĩa Mác-Lê Nin ở nước ta và trên thế giới. Xin hãy trả lời các câu hỏi dưới đây để làm thước đo đánh giá tính đúng đắn của tranh luận này. Khi kiên định đi theo chủ nghĩa Mác-Lê Nin, Đảng ta đặt mục tiêu dẫn dắt dân tộc tới mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, xin hỏi là chúng ta một nước xã hội chủ nghĩa đã đạt được những mục tiêu này chưa? So với các nước dân chủ khác thì chúng ta tụt hậu bao xa? Trên thế giới, còn bao nhiêu quốc gia đi theo chủ nghĩa Mác-Lê Nin? Thành tựu của các quốc gia này thế nào? Liên minh tư tưởng với những quốc gia này thì đất nước ta được và mất gì? Chủ nghĩa Mác-Lê Nin vẽ ra một xã hội hoàn hảo mà không một người nào chối bỏ, nhưng sau bao nhiêu năm chiến đấu, hy sinh, vật lộn đã có nước nào xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội chưa? Đảng khẳng định đang trong quá trình quá độ, nhưng chính bản thân đảng cũng không biết được là khi nào thì sẽ xong, vậy thử hỏi làm sao người dân tin Đảng? Đảng hãy thử tìm hiểu xem trong đội ngũ đảng viên có bao nhiêu phần trăm thực sự tin vào chủ nghĩa Mác-Lê Nin? Hãy đến các giảng đường đại học để lắng nghe xem sinh viên – thế hệ trí thức trẻ – nói gì về chủ nghĩa này. Niềm tin của họ đối với nó ra sao? Có bao nhiêu phần trăm đảng viên tin tưởng vào chủ nghĩa Mác-Lê Nin? Mục tiêu cuối cùng mà Đảng đặt ra là “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” được toàn dân ủng hộ, nhưng liệu con đường đi tới đích có còn phù hợp? Để đi được đến đích, có rất nhiều con đường khác nhau tùy thuộc vào hoàn cảnh lịch sử và tiềm lực quốc gia, vì lẽ đó cứ khăng khăng đi theo một con đường mà chặng đường trước đó đã vất phải bao nhiêu trở ngại, sai lầm, mất mát là một lựa chọn đúng đắn của lịch sử? Hay là hậu quả của sự giáo điều? Liệu có cần phải “kiên định” một cách ngoan cố và lâu dài như thế, trong khi kết quả thực tế chả có là bao? Liệu rằng có cần thiết khi phải chỉ mặt, đặt tên con đường, mà quên mất cách đi tới đích? Hãy nhìn sang Trung Quốc, họ có khẳng định như đinh đóng cột về con đường phát triển của họ hay chỉ mập mờ theo kiểu “mang bản sắc Trung Quốc”? Chủ nghĩa Mác-Lê Nin nhằm xây dựng một xã hội tuyệt vời không một quốc gia nào không mong muốn, nhưng nhìn vào thực tế lịch sử những quốc gia tự nhận là xã hội chủ nghĩa và các quốc gia tư bản dân chủ thì nước nào phát triển nhanh hơn, tiến nhanh tới chủ nghĩa cộng sản hơn? Như vậy, thực tế lịch sử sẽ chứng minh tính đúng đắn của chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Không thể ngụy biện và đánh tráo khái niệm trong tranh luận khi một mặt phủ nhận chủ nghĩa tư bản, đồng thời khẳng định chủ nghĩa cộng sản đang trong giai đoạn chuẩn bị lực lượng.
- Thứ hai là về mô hình kinh tế thị trường: Trước đây do kiên định chủ nghĩa Mác-Lê Nin mà chúng ta đã dập khuôn mô hình kinh tế tập trung quan liêu, bao cấp dẫn tới tình trạng đất nước tụt hậu. Đại hội Đảng VI đã thẳng thắn và dũng cảm thừa nhận sai lầm, khuyết điểm và sửa sai bằng việc thực hiện mở cửa và áp dụng mô hình kinh tế thị trường. Như vậy, dùng thước đo thực chứng, chúng ta có thể khẳng định mô hình kinh tế tập trung là hoàn toàn thất bại, và chính Đảng cũng đã thẳng thắn thừa nhận sai lầm này. Tuy nhiên, khi chúng ta áp dụng mô hình kinh tế thị trường chúng ta lại áp dụng mang tính nửa vời, cầm chừng thành ra mới có thêm cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Về thực tiễn, đây là một sự lập lờ về khái niệm nhằm che lấp sự mâu thuẫn khi áp dụng mô hình kinh tế thị trường vào mô hình chính trị hiện tại. Chưa có một nhà kinh tế nào có thể giải thích được cái mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là gì? Tính ưu việt của nó ra sao? Nếu chứng minh thành công, chắc cũng xứng đáng được trao giải Nobel kinh tế. Lại dùng thước đo thực tế để đánh giá tranh luận giữa kinh tế thị trường và kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Sự khác biệt trong mô hình có định hướng xã hội chủ nghĩa là ở hai vấn đề chính:
1. Công hữu về tư liệu sản xuất, mà vấn đề gây tranh cãi và bất ổn nhất là công hữu đất đai. Trong lịch sử, việc chủ trương công hữu đất đai đã gây ra không biết bao nhiêu sai lầm trong cải cách ruộng đất. Đảng đã phải thừa nhận. Công hữu đất đai trên danh nghĩa là sở hữu toàn dân, nhưng nhà nước đại diện bởi một nhóm nhỏ quan chức chính quyền là người định đoạt quyền sở hữu. Như thế làm sao tránh khỏi xung đột lợi ích, gây ra những vụ biểu tình, khiếu kiện kéo dài mà phần lớn liên quan tới đất đai. Đảng vẫn cứ khăng khăng công hữu đất đai trên cở sở lý luận nào? Không phải là chính Đảng cũng nhận thức được công hữu đất đai là nguyên nhân gây ra tham nhũng, lạm quyền và hàng loạt các vấn đề nghiêm trọng khác trong Đảng và trong xã hội? Đất công được coi như của riêng một số ít quan chức cầm quyền, tạo thành các nhóm lợi ích tham lam, sẵn sàng tước đoạt đất đai hợp pháp của công dân trên danh nghĩa nhà nước. Như thế không những tạo nên hận thù trong nhân dân mà còn dung túng cho tội ác nhân danh nhà nước của một bộ phận nhỏ cán bộ đảng viên, hủy hoại uy tín của Đảng. Đất đai là của công, thành ra cha chung không ai khóc. Đất đai hoang hóa, đất công bị đem cho thuê nhằm chia chác lợi nhuận. Phải chăng công hữu đất đai là một lựa chọn đúng đắn? Hãy dùng thước đo từ những dẫn chứng thực tế trên đây để làm cơ sở tranh luận.
2. Vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước. Trong mô hình kinh tế thị trường thì thị trường tự do trao đổi dựa trên sự gặp gỡ của cung cầu, với sự điều phối bằng pháp luật của nhà nước. Thực tế, kinh tế thị trường hoàn toàn tự do là không phù hợp bởi lẽ chủ nghĩa tự do trong kinh tế sẽ là nền tảng phá hoại đạo đức và luân lý trong xã hội. Nếu tất cả những nhu cầu phi đạo đức, phi luân lý đều được thị trường tự do đáp ứng thì xã hội sẽ nhanh chóng suy đồi. Vấn đề tranh luận là sự can thiệp của nhà nước vào kinh tế thị trường là ở mức độ nào là vừa đủ? Có cần thiết phải đưa kinh tế nhà nước nắm giữ vai trò chủ đạo không? Nhìn nhận thực tế phát triển kinh tế nhà nước, chúng ta có thể khẳng định kinh tế nhà nước là kém hiệu quả, gây thất thoát, lãng phí rất lớn tiền thuế của người dân, làm tụt hậu, méo mó nền kinh tế. Từ bao nhiêu năm phát triển kinh tế nhà nước, hầu hết các doanh nghiệp đều làm ăn thua lỗ rồi trông chờ vào sự trợ giúp không giới hạn của nhà nước bằng tiền thuế đóng góp của dân. Trong khi không đóng góp gì cho xã hội, doanh nghiệp nhà nước lại tiêu tốn rất nhiều tài nguyên của xã hội, phải chăng đó là một lựa chọn đúng đắn khi phát huy vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước? Chúng ta chủ trương tạo môi trường phát triển kinh tế cạnh tranh lành mạnh, xin hỏi liệu có thể có cạnh tranh bình đẳng khi kinh tế nhà nước được phong cho vai trò chủ đạo, được nhà nước đứng đằng sau hỗ trợ mọi mặt? Thực tế từ khi ban hành luật doanh nghiệp, số lượng và chất lượng doanh nghiệp tư nhân còn rất hạn chế, còn gặp nhiều khó khăn bắt nguồn từ sự độc quyền và yếu kém của các doanh nghiệp nhà nước. Khi chưa khắc phục được sai lầm và yếu kém của các doanh nghiệp nhà nước thì lại chủ trương sát nhập thành các tập đoàn kinh tế, thực chất là sự kết nối một cách lỏng lẻo, chắp vá của hàng loạt doanh nghiệp nhà nước với trình độ quản lý yếu kém, thành ra sức mạnh kinh tế của việc sát nhập thì không có mà sự cộng hưởng của sai lầm, tham nhũng, thua lỗ thì tăng lên theo quy mô. Bằng chứng rõ nhất là mô hình tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt nam (Vinashin) đã thua lỗ hàng chục nghìn tỉ đồng tiền ngân sách và tiền đi vay nước ngoài. Thực tế của kinh tế nhà nước như vậy, không hiểu phe bảo vệ vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước lấy căn cứ nào để tranh luận. Kinh tế nhà nước chẳng qua là cái “nồi cơm” của đảng viên. Do đó nếu dẹp bỏ hay không còn vai trò chủ đạo thì đảng viên không còn “nồi cơm” của mình nữa. Vì vậy, phải cố giữ bằng được “miếng cơm manh áo” này, cho dù nó không hiệu quả. Bởi thực tế, nếu sai lầm hay thua lỗ, thì lại lấy tiền dân ra để cứu giúp. Phải chăng, người dân lập ra nhà nước để thay mình vung tiền qua cửa sổ nhằm cứu giúp, bao che cho hậu quả của sự sai lầm cố hữu? Kinh tế nhà nước hiện nay đang bị lạm dụng trở thành một công cụ để làm lũng đoạn nền kinh tế, là nơi kiếm chác của đảng viên tham nhũng, biến chất trong cơ chế quản lý còn lỏng lẻo kiểu mày mò vừa học, vừa làm. Hãy nhìn thẳng vào sự thật về hiệu quả và tác động của kinh tế nhà nước để quyết định vai trò chủ đạo. Lấy thực tế của phát triển kinh tế nhà nước làm thước đo trong tranh luận chính trị về chủ đề này.
- Thứ ba là về vai trò lãnh đạo của Đảng. Từ khi thành lập cho đến nay, Đảng giữ vị trí độc tôn lãnh đạo đất nước. Cho dù là độc quyền lãnh đạo, nhưng nếu Đảng làm tốt, làm đúng thì chả có gì mà tranh luận. Tuy nhiên, trong quá trình lãnh đạo của mình, Đảng đã mắc phải những sai lầm nghiêm trọng do giáo điều, chủ quan, duy ý chí. Như vậy, những nguyên nhân dẫn đến sai lầm của Đảng bắt nguồn từ sự độc quyền của Đảng. Chính vì lẽ đó, tranh luận chính trị quan trọng là phải cải cách chính trị nhằm khắc phục những sai lầm của Đảng, bởi lẽ Đảng tự khẳng định vai trò lãnh đạo của mình (không thông qua trưng cầu dân ý), thì có lẽ tranh luận về vai trò lãnh đạo của Đảng sẽ chỉ xoay quanh việc xây dựng một thể chế dân chủ mà Đảng là một nhân tố của thể chế đó. Vấn đề tranh luận liên quan tới thế chế dân chủ chia thành 2 quan điểm:
1. Chủ trương đơn nguyên, đơn đảng. Những người ủng hộ chủ trương này (đa số là đảng viên) thì cho rằng, mô hình hiện tại là hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của nước ta. Không biết, họ căn cứ vào đâu để khẳng định như vậy? Phải thừa nhận một thực tế là ở đâu có độc quyền, thì ở đó sẽ có vấn đề, trong kinh tế cũng như chính trị. Khi Đảng một mình giữ vai trò lãnh đạo thì làm sao tránh khỏi sai lầm khi tự Đảng đưa ra chủ trương, tự Đảng cho đó là chân lý đúng đắn. Ngay trong đội ngũ đảng viên, có những người dũng cảm chỉ ra sai lầm đường lối, chủ trương thì Đảng lại ghét bỏ, kỷ luật, chụp mũ, quy kết nhằm loại trừ. Như vậy, có tránh được sai lầm tiếp theo hay không? Như vậy có thể độc quyền lãnh đạo mà không bị phản đối hay không? Trong mô hình độc đảng hiện nay, điều quan trọng là Đảng phải tạo ra được tổ chức đối trọng với mình, độc lập với mình và có đủ tiếng nói chính trị để góp ý với Đảng. Như vậy Đảng và tổ chức đối trọng của Đảng tạo thành cán cân chính trị cân bằng nhằm kiểm tra và giám sát lẫn nhau, cùng giúp nhau phát triển.
2. Chủ trương đa nguyên, đa đảng. Những người ủng hộ chủ trương này (đa số là ngoài Đảng), thường bị quy kết là phản động, lật đổ chính quyền, thì cho rằng, sẽ không có thể chế dân chủ cho Việt Nam nếu chỉ có đơn nguyên, đơn đảng. Những người cộng sản thì phản bác cho rằng Việt Nam không cần đa nguyên, đa đảng. Tại sao lại cứ nói kết luận chung chung mà chả có dẫn chứng lịch sử, khoa học gì cả? Tranh luận mà không có thước đo chân lý thế thì tranh luận đến khi nào? Những người phản đối chủ trương đa nguyên, đa đảng thường đưa ra những mô hình dân chủ hiện đang gặp rối loạn chính trị để hù dọa, cảnh báo lãnh đạo Đảng về chủ trương này. Nói chung là việc khẳng định chủ trương nào là phù hợp đòi hỏi thực chứng. Những người cổ súy đa nguyên, đa đảng cần phải chỉ ra lý lẽ và thực chứng cho mô hình này, thay vì chỉ đòi hỏi phải có đa nguyên, đa đảng mà chưa biết thiết lập cái mô hình đó với sự tồn tại của Đảng cộng sản như thế nào? Đâu là mô hình bền vững cho đa đảng với 1 đảng là Đảng cộng sản lấy chuyên chính vô sản là phương châm hành động?
Trọng tài trong tranh luận
Như vậy, thước đo cho những tranh luận là thực tiễn cuộc sống. Sau khi sử dụng những thước đo nêu trên, hai bên tranh luận cùng phải thống nhất những điểm được coi là chân lý trên tinh thần “thỏa hiệp” nhằm hướng tới mục đích chung của dân tộc. Đối với những điểm bất đồng, thì cần đưa ra bàn thảo rộng rãi trong toàn dân thông qua trưng cầu dân ý. Như thế vừa phát huy sức mạnh toàn dân, vừa phát huy dân chủ ở cơ sở. Các tranh luận giữa đảng viên với đảng viên, đảng viên với người ngoài đảng cần phải có một người nắm giữ vai trò trọng tài quyết định nếu không sẽ không bao giờ kết thúc được tranh luận. Và vị trí trọng tài đó không còn ai khác ngoài nhân dân, bởi nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân, vì dân. Mọi quyền lực nhà nước là nằm trong tay nhân dân.
Trần Đức Tài
© Thông Luận 2010
Góp ý Đại Hội XI: Phải có đối trọng Đảng mới tránh được những sai lầm (viet-studies 18-10-10) -- Một bài góp ý nữa của tác giả (Trần Đức Tài) hôm qua. Bài này cũng đã đuợc gởi đến nhiều tờ báo lớn trong nước nhưng cho đến nay vẫn chỉ nhận được sự... im lặng. ◄
Góp ý các dự thảo văn kiện trình ĐH Đảng XI: Cần đề bạt người trẻ có tài đứng đầu khu vực công (TNO)-
Đó là một trong những kiến nghị của các giảng viên trẻ và sinh viên tại Hội nghị góp ý vào các dự thảo văn kiện Đại hội Đảng XI do T.Ư Đoàn, T.Ư Hội Sinh viên Việt Nam phối hợp với Báo Nhân Dân tổ chức ngày 18.10 tại Hà Nội.
- Ông Nông Quốc Tuấn tái đắc cử Bí thư Bắc Giang (TTXVN).-Ninh Bình có Bí thư tỉnh ủy mới (Bee)-Ông Đinh Tiến Dũng, Chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên thôi giữ các chức vụ hiện nay ở tỉnh Điện Biên và giữ chức Bí thư tỉnh uỷ Ninh Bình
-anhbasam: Báo Quân đội ND đưa vấn đề đóng góp ý kiến cho đại hội đảng với bàiTỉnh táo trước những ý kiến “lập lờ”nhưng lại ở trong mục Làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình” không khác gì đặt nhiều người dân, trí thức trong nước đang có ý kiến chân thành vào hàng ngũ “các thế lực thù địch”. Nhưng tuồng như vẫn chưa đủ sức nặng “răn đe”, tác giả còn đe“…bên cạnh những ý kiến tâm huyết, trí tuệ, vẫn có không ít những ý kiến chống lại chủ trương, đường lối của Đảng, đi ngược xu thế phát triển của dân tộc Việt Nam.”
Trao đổi, tranh luận là lẽ thường tình, nhưng nói theo kiểu vu vơ, bâng quơ, không có dẫn chứng gì cụ thể, không có địa chỉ rõ ràng, mà còn chụp những cái “mũ” ghê gớm vậy như trong bài này (dân gian gọi là “chửi đổng”), trên một tờ báo lớn nhất của quân đội là điều hết sức nguy hại, đi ngược lại những gì mà đảng, nhà nước từng nói để khuyến khích người dân đóng góp ý kiến trước muôn vàn khó khăn hiện nay.
Tạo đồng thuận trong hệ thống chính trị và nhân dân Người Lao Động
Ngày 17-10, Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Nghệ An lần thứ XVII, nhiệm kỳ 2010 - 2015 đã bế mạc, sau 3 ngày làm việc. Ông Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, dự và chỉ đạo hội nghị. Đại hội đã bầu 65 người vào Ban Chấp hành ...
Đại hội Đảng bộ Nghệ An khoá 17 thành công tốt đẹpĐài Tiếng Nói Việt Nam
Khai mạc Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Nghệ AnVietnam Plus
Tỉnh Bắc Giang, Nghệ An tổ chức Đại hội Đảng bộBáo điện tử Chính phủ
Ngày 17-10, Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Nghệ An lần thứ XVII, nhiệm kỳ 2010 - 2015 đã bế mạc, sau 3 ngày làm việc. Ông Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, dự và chỉ đạo hội nghị. Đại hội đã bầu 65 người vào Ban Chấp hành ...
Đại hội Đảng bộ Nghệ An khoá 17 thành công tốt đẹpĐài Tiếng Nói Việt Nam
Khai mạc Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Nghệ AnVietnam Plus
Tỉnh Bắc Giang, Nghệ An tổ chức Đại hội Đảng bộBáo điện tử Chính phủ
'Lãnh đạo phải bắt tay nhau' (VNN 17-10-10) -- Nhưng nên bắt tay giữa thanh thiên bạch nhật, đừng bắt tay... trong bóng tối!
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tiếp xúc cử tri TP.HCM (TNO)-* Cử tri yêu cầu UBND TP.HCM trả lời trách nhiệm về các “hố tử thần” Phát biểu trước đông đảo cử tri Q.3 tại buổi tiếp xúc với tổ đại biểu QH TP.HCM đơn vị 1 vào hôm qua, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ghi nhận và chia sẻ với những lo lắng của người dân về tình hình 9 ngư dân mà Trung Quốc thông báo đã thả về; đồng thời cho biết hiện các cơ quan hữu quan VN cùng phía Trung Quốc đang nỗ lực tìm kiếm tàu cá QNg-66478TS và 9 ngư dân.
Thụy Điển: Dân xem biên bản họp nội các (VNN)-Thụy Điển, quốc gia đã có Luật Tự do thông tin cách đây 244 năm, cho phép người dân được tự do tiếp cận với các tài liệu của chính phủ.
Quốc hội phải thật sự đại diện cho nhân dân (PL)-
- Hệ thống hộ khẩu của Trung Quốc đã lỗi thời (DVT)
- Bí thư lo ngại Luật Thủ đô bị lạm dụng (Dân trí)-- Luật Thủ đô phải mang tính đặc thù (ĐĐK).
Cử tri “tầm quốc gia”? (PL)-Tại cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội hôm qua, một số đại biểu Quốc hội đã phải kiên nhẫn ngồi nghe một số cử tri nêu ra những kiến nghị hết sức cụ thể, như chuyện mua nhà 61, chuyện quy hoạch phường, chuyện chỗ chơi cho trẻ em và người già, hay chuyện vài hộ dân lấn chiếm
Từ vụ giải cứu thợ mỏ Chile nghĩ về phong cách lãnh đạo Tuan Viet Nam-Hãy quan sát kỹ những vị lãnh đạo của chúng ta sẽ thấy họ hết sức cảnh giác mỗi khi ra ngoài. Nếu họ xuất hiện cũng sẽ hết sức trịnh trọng, căng thẳng khiến cho một người dân bình thường trở nên ngại tiếp xúc.
'Lúc nào bức xúc, các bác đều có thể góp ý kiến' (VNN 15-10-10) -thd- Ông Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri. (Và góp ý xong thì mời các bác về nhà đánh một giấc!)-Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri Hà NộiĐài Tiếng Nói Việt Nam-Chủ tịch Quốc hội tiếp xúc cử tri Thủ đô Hà NộiVietnam Plus
Đảng không có gì khác ngoài lợi ích dân tộc (Bee)-"Ngoài lợi ích của dân tộc, của Tổ quốc, thì Đảng không có lợi ích gì khác..."
Nâng cao tính chính đáng của đảng cầm quyền (VNN 15-10-10) (VietNamNet) - Không có cạnh tranh quyền lực không có nghĩa là Đảng có quyền chính đáng muốn làm gì thì làm. -- Xin hỏi các bạn còn nhớ toán: 100 nhân với số không thì bằng mấy?
Chưa mở rộng việc không tổ chức HĐND quận, huyện, phường (PL)-Hội nghị lần thứ 13 Ban Chấp hành Trung ương đã bế mạc chiều 14-10, sớm hơn dự kiến một ngày.-Bế mạc Hội nghị Trung ương 13 (BBC)
'Lúc nào bức xúc, các bác đều có thể góp ý kiến' (VNN 15-10-10) -thd- Ông Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri. (Và góp ý xong thì mời các bác về nhà đánh một giấc!)-Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri Hà NộiĐài Tiếng Nói Việt Nam-Chủ tịch Quốc hội tiếp xúc cử tri Thủ đô Hà NộiVietnam Plus
Cây đại thụ “đặc quyền” bật gốc? (Bee)-Căn cứ vào những “ngày phẫn nộ”, phải chăng quyết định trảm “cát két” vừa rồi cũng là để trấn an dư luận. (chuyện ở Nga)
Nâng cao tính chính đáng của đảng cầm quyền (VNN 15-10-10) (VietNamNet) - Không có cạnh tranh quyền lực không có nghĩa là Đảng có quyền chính đáng muốn làm gì thì làm. -- Xin hỏi các bạn còn nhớ toán: 100 nhân với số không thì bằng mấy?
Chưa mở rộng việc không tổ chức HĐND quận, huyện, phường (PL)-Hội nghị lần thứ 13 Ban Chấp hành Trung ương đã bế mạc chiều 14-10, sớm hơn dự kiến một ngày.-Bế mạc Hội nghị Trung ương 13 (BBC)
Về tiêu đề “Việt Nam Dân chủ Cộng hoà” (Bee)-“Việt Nam Dân chủ Cộng hoà” là tiêu đề bắt buộc phải sử dụng theo một sắc lệnh số 49 do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký ngày 12/10/1945.
Nhân viên nhà hàng nói về vụ nhà báo bị bắt (Bee)-Theo lãnh đạo cơ quan điều tra, sau khi bị bắt giữ, ông Phan Hà Bình có thái độ hợp tác tốt với các cán bộ điều tra.-Việt Nam cáo buộc một nhà báo nhận tiền hối lộ (VOA)-- Về vụ bắt giữ ông Phan Hà Bình: Báo Tiền Phong làm việc với cơ quan điều tra (Tiền phong)-Bắt một nhà báo về hành vi "cưỡng đoạt tài sản" (TUỔI TRẺ)-Vietnamese police arrest journalist on suspicion of taking bribes DPA Tiền Phong nói về việc nhà báo bị bắt
- Chiều 14/10, BBT báo Tiền Phong đã chính thức có ý kiến về việc nhà báo Phan Hà Bình - Phó tổng TKTS báo Tiền Phong bị cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an (phía Nam) bắt giữ vào tối 13/10.
- Đồng thuận cao: Từ phòng họp đến báo chí (Da vàng). -Anh giúp Việt Nam đào tạo nhà báo, phát ngôn viên (VietNamNet) - Theo bản ghi nhớ về hợp tác thông tin và truyền thông ký hôm nay giữa Bộ TT-TT và Đại sứ quán Anh, Anh sẽ bồi dưỡng nghiệp vụ cho nhà báo VN.
Kỷ luật 3 lãnh đạo cao nhất tỉnh Ninh BìnhVNExpress-Cả bí thư lẫn chủ tịch tỉnh đều bị kỷ luật (VNN)-1 ngày sau khi Ban chấp hành TƯ thông báo kỷ luật Bí thư Ninh Bình, UB Kiểm tra TƯ công bố khiển trách Chủ tịch UBND tỉnh này.
- Đồng thuận cao: Từ phòng họp đến báo chí (Da vàng). -Anh giúp Việt Nam đào tạo nhà báo, phát ngôn viên (VietNamNet) - Theo bản ghi nhớ về hợp tác thông tin và truyền thông ký hôm nay giữa Bộ TT-TT và Đại sứ quán Anh, Anh sẽ bồi dưỡng nghiệp vụ cho nhà báo VN.
Kỷ luật 3 lãnh đạo cao nhất tỉnh Ninh BìnhVNExpress-Cả bí thư lẫn chủ tịch tỉnh đều bị kỷ luật (VNN)-1 ngày sau khi Ban chấp hành TƯ thông báo kỷ luật Bí thư Ninh Bình, UB Kiểm tra TƯ công bố khiển trách Chủ tịch UBND tỉnh này.
LTS: Sau bài góp ý về Dự thảo Chiến lược phát triển kinh tế - xã hội 2011-2020, trong đó lưu ý Dự thảo chưa đi sát nguyện vọng của dân, không thấy hết các thách thức Việt Nam đang và sẽ gặp phải, bài viết mới đây nhất của GS. Trần Văn Thọ tiếp tục phân tích những nhận định sai lệch về nền kinh tế Việt Nam... đồng thời đề xuất các giải pháp tháo gỡ.
Được sự đồng ý của tác giả, Diễn đàn VNR500 xin đăng lại bài viết này trên TBKTSG. Tít bài do tòa soạn đặt lại. Mời bạn đọc tham khảo và cùng tranh luận. Email xin gửi về: vnr500@vietnamnet.vn.
TIN LIÊN QUAN
Một chiến lược phát triển dài hạn được toàn dân quan tâm và có tính cách như một tuyên ngôn của đảng cầm quyền về đường hướng phát triển đất nước trong đó tạo ra được một không khí phấn chấn trong dân chúng phải hội đủ một số điều kiện: Thứ nhất, chiến lược phải đưa ra được các mục tiêu đáp ứng yêu cầu thiết thân của tuyệt đại đa số dân chúng để họ có thể mơ thấy một cuộc sống khác hẵn bây giờ trong khoảng một thập niên sắp tới.
Thứ hai, trong thời đại hội nhập ngày càng sâu vào thị trường khu vực và thế giới, chiến lược phải xuất phát từ sự đánh giá đúng đắn về vị trí hiện tại của kinh tế Việt Nam và những thách thức cũng như những mặt thuận lợi của ta.
Thứ ba, chiến lược phải tạo được niềm tin trong dân là các chính sách, biện pháp để đạt các mục tiêu phát triển phải có tính khả thi cao đồng thời cho dân thấy bộ máy hành chánh và đội ngũ quan chức sẽ đủ năng lực và trách nhiệm để thực hiện các chính sách, biện pháp đó.
Từ nhận định nầy, theo tôi, Chiến lược phát triển kinh tế xã hội 2011-2020 cần có những nội dung sau:
Nhận định về giai đoạn hiện nay của kinh tế Việt Nam:
Sau gần 25 năm đổi mới, bộ mặt kinh tế, xã hội Việt Nam đã khác hẵn. So với 10 năm trước, đời sống của dân chúng nói chung hiện nay được cải thiện nhiều, vị trí của Việt Nam trên thế giới cũng tăng lên đáng kể.
Tuy nhiên trong thời gian qua cũng nảy sinh sự chêch lệch ngày càng lớn trong việc phân phối thành quả của đổi mới. Sự chênh lệch đó quá lớn, ngoài dự tưởng của lý luận về kinh tế phát triển và của kinh nghiệm các nước đi trước.
Đối với người có thu nhập thấp, thành phần chiếm đa số trong dân, ngoài việc lo cái ăn, cái mặc, cái ở hàng ngày, gánh nặng chí phí về giáo dục và y tế kéo mức sống của họ xuống thấp hơn nữa. Mặt khác, việc làm của con em của những người có thu nhập thấp sau khi ra trường cũng là mối lo, nhất là vẫn còn hiện tượng phải có quan hệ, phải có những điều kiện tiêu cực khác mới xin được việc làm.
Người có thu nhập trung bình cũng trực diện với những lo lắng về gánh nặng giáo dục, y tế, việc làm nầy, tuy ở một mức độ nhẹ hơn.
Nhìn Việt Nam trong bối cảnh của vùng Đông Á, ta thấy thành quả phát triển của mình còn rất khiêm tốn. Từ khi có đổi mới đến nay, khoảng cách phát triển giữa Việt Nam so với Thái Lan chẳng hạn có rút ngắn nhưng không đáng kể (GDP đầu người theo giá trị thực của Thái Lan gấp gần 5 lần Việt Nam vào năm 1984 đến năm 2008 cũng còn tới 4 lần) và so với Trung Quốc thì khoảng cách ngày càng mở rộng (GDP đầu người của Trung Quốc chỉ hơn Việt Nam 30% vào năm 1984 nhưng vào năm 2008 Trung Quốc cao gấp 3 lần Việt Nam).
Rõ ràng ở đây có vấn đề hiệu suất phát triển, có khả năng bỏ lỡ các cơ hội mà nguyên nhân sâu xa nằm ở cơ chế, ở sự chậm hoàn thiện cơ chế thị trường, ở năng lực nắm bắt cơ hội, và việc thực thi các chính sách, vì các điều kiện về bối cảnh khu vực và cơ hội phát triển Việt Nam không bất lợi so với các nước lân cận.
Trong 10 năm tới thách thức lớn nhất của Việt Nam là gì? Theo tôi là Việt Nam sẽ trực diện hai cái bẫy mà nếu không có nỗ lực vượt qua thì kinh tế Việt Nam sẽ không phát triển bền vững, sẽ bước vào giai đoạn trì trệ dù khả năng phát triển như hiện nay sẽ kéo dài một thời gian nữa.
Thứ nhất là khả năng xảy ra cái bẫy của trào lưu mậu dịch tự do và cái bẫy nầy đang to ra và mạnh hơn dưới áp lực của sự trỗi dậy của Trung Quốc.
Tại vùng Đông Á lợi thế so sánh của các nước chuyển dịch nhanh, thúc đẩy bởi sự trỗi dậy của Trung Quốc. Nhiều nước nỗ lực tăng hàm lượng kỹ năng, công nghệ, tri thức trong sản phẩm để duy trì vị trí hiện tại, để thúc đẩy phân công hàng ngang với Trung Quốc ở một thứ nguyên cao hơn.
Trong khi đó lợi thế so sánh của Việt Nam vẫn là nguyên liệu, nông lâm thủy sản và hàng công nghiệp dùng nhiều lao động giản đơn. Hơn nữa, hàng công nghiệp xuất khẩu phải phụ thuộc vào nhập khẩu linh kiện và các sản phẩm trung gian khác.
Đặc biệt hiện nay cơ cấu mậu dịch giữa Việt Nam và Trung Quốc có tính chất bắc nam, nghĩa là quan hệ giữa nước tiên tiến và nước chậm tiến, trong đó Việt Nam xuất khẩu nguyên liệu thiên nhiên kể cả sản phẩm sơ chế và nhập khẩu hàng công nghiệp.
Dưới trào lưu mậu dịch tự do tại Đông Á, đặc biệt dưới tác động của Hiệp định thương mại tự do ASEAN - Trung Quốc trong đó từ tháng 1/2015, Việt Nam sẽ cắt giảm thuế đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, sản phẩm rẻ từ Trung Quốc sẽ tràn ào ạt vào thị trường Việt Nam. Ngoài ra, Khu mậu dịch tự do ASEAN (AFTA) đã đã gây ra hiệu quả là nhiều công ty đa quốc gia đang có khuynh hướng xem Việt Nam là thị trường tiêu thụ và tập trung sản xuất hàng công nghiệp tại các nước ASEAN khác.
Trong khuôn khổ AFTA, đối với hầu hết các mặt hàng công nghiệp, Việt Nam đã cắt giảm thuế xuống còn dưới 5% và từ năm 2015 sẽ không còn thuế (0%) để tham gia thực hiện Cộng đồng kinh tế ASEAN.
Nguy cơ của hiện tượng tự do hóa mậu dịch nầy là cơ cấu lợi thế so sánh của Việt Nam có thể sẽ bị cố định hóa, không thể chuyển dịch lên cao hơn. Tôi gọi đây là cái bẫy của trào lưu mậu dịch tự do mà Việt Nam sẽ trực diện trong vài năm tới. Nếu không có chiến lược, biện pháp mạnh mẽ để thoát khỏi cái bẫy nầy, Việt Nam sẽ mãi mãi là nước sản xuất và xuất khẩu nguyên liệu, nông lâm thủy sản và hàng công nghiệp dùng lao động giản đơn!.
Thứ hai là cái bẫy của nước thu nhập thu bình. Trong nước vấn đề nầy gần đây được bàn đến nhiều nhưng chưa thấy các nhà vạch chiến lược đặt thành một bức xúc thật sự để có chính sách đối phó cụ thể.
Trong Dự thảo Chiến lược phát triển kinh tế xã hội 2011-2020 cũng không đề cập đến điểm này. Việt Nam vừa đạt mức thu nhập trung bình thấp, và đến khoảng năm 2020 có lẽ sẽ sẽ đạt mức thu nhập trung bình cao. Vấn đề là sau đó Việt Nam có thể tiếp tục phát triển bền vững để trở thành nước có thu nhập cao trong 1,2 thập kỷ sau đó không.
Trong lịch sử kinh tế thế giới, rất ít nước đã vượt qua cái bẫy này. Về mặt lý luận cái bẫy nầy cũng đã được chứng minh. Từ kinh nghiệm các nước và từ phân tích lý luận ta thấy khả năng Việt Nam sa vào bẫy thu nhập trung bình rất cao.
Con đường thoát khỏi cái bẫy nầy tùy thuộc nỗ lực trong giáo dục đào tạo, trong nghiên cứu khoa học, công nghệ và trong việc xây dựng một thể chế chất lượng cao liên quan đến hiệu suất của bộ máy hành chánh, quan hệ lành mạnh và có hiệu quả giữa nhà nước và thị trường, liên quạn đến việc xây dựng một xã hội pháp trị.
1. Mục tiêu của Chiến lược phát triển kinh tế xã hội 2011-2020:
Mục tiêu không nên dàn trải mà tập trung vào vài trọng điểm có tính cách chiến lược. Các trọng điểm đó được thực hiện thành công sẽ lan tỏa ra các mặt khác và do đó các mục tiêu khác cũng sẽ đạt được. Ngoài ra, trừ một vài trường hợp đặc biệt, không nên đưa ra chỉ tiêu số lượng và xem đó như tiêu chí phải đạt được (như tốc độ tăng GDP), mà nên trực tiếp nhắm vào việc giải quyết các vấn đề cốt lõi đã nêu. Tốc độ tăng trưởng sẽ là kết quả của các nỗ lực này.
Từ nhận định trên theo tôi Chiến lược nên đưa ra 3 mục tiêu sau:
a/ Toàn dụng lao động, đến năm 2020 trên căn bản không còn ai phải lo không có việc làm, không còn phụ nữ muốn lấy chồng người nước ngoài vì lý do kinh tế, không có ai muốn đi lao động nước ngoài một cách bất đắc dĩ vì không có một chọn lựa nào khác.
b/ Trong trung hạn (đến năm 2015), trên căn bản ngăn ngừa được cái bẫy của trào lưu mậu dịch tự do
c/ Trong trung và dài hạn phải chuẩn bị đủ các tiền đề để ngăn ngừa được cái bẫy thu nhập trung bình
Chỉ tiêu định lượng (tốc độ phát triển, GDP đầu người,.. ) không cần đưa ra nhưng các mục tiêu nói trên được thực hiện sẽ cho thấy kinh tế phát triển ở tốc độ cao và bền vững. Các chỉ tiêu định lượng thuộc loại nầy có thể đưa ra nhưng là để tham khảo chứ không phải là mục tiêu phải đạt cho được.
2. Chính sách, biện pháp để đạt các mục tiêu:
Có ba cụm chính sách liên quan mật thiết với nhau:
Thứ nhất, trong ngắn và trung hạn phải tạo ra một khí thế đầu tư mạnh mẽ và hiệu quả, kể cả thu hút đầu tư từ nước ngoài, để vừa liên tục tạo ra công ăn việc làm, vừa sớm xác lập vị trí của một nước sản xuất hàng công nghiệp. Với các chính sách nầy, Việt Nam sẽ tránh được cái bẫy của trào lưu mậu dịch tự do, tránh áp lực từ sự trỗi dậy của Trung Quốc.
Thứ hai, chấn hưng giáo dục, phát triển khoa học, công nghệ bằng các chính sách cụ thể, quyết liệt, để bảo đảm cung cấp nguồn nhân lực có chất lượng cao, và đưa trình độ khoa học và công nghệ của đất nước ngang tầm với nhiều nước trong khu vực, chuẩn bị chuyển sang nền kinh tế tri thức.
Thứ ba, hiệu suất hóa bộ máy hành chánh, đưa ra biện pháp cụ thể về chế độ thi tuyển quan chức các cấp và cải cách tiền lương, và có cơ chế cụ thể xây dựng nhà nước pháp quyền, dân chủ. Cụm chính sách thứ hai và thứ ba là những điều kiện cần để tránh cái bẫy của nước thu nhập trung bình.Dưới đây nói thêm về 3 cụm chính sách này.
a/ Tạo ra khí thế đầu tư mạnh mẽ và hiệu quả:
Cải thiện triệt để môi trường đầu tư, tạo điều kiện để doanh nghiệp tiếp cận các nguồn lực như vốn, đất, thông tin, kèm theo các chính sách về thuế, tín dụng để khuyến khích các dự án đầu tư có chất lượng cao; cần xây dựng các khu công nghiệp có chất lượng, cải thiện thị trường lao động để thu hút FDI. Cải thiện thị trường vốn và thị trường đất đai để thúc đẩy đầu tư trong nước, nhất là đầu tư của các doanh nghiệp nhỏ và vừa. Đây cũng là các chính sách cụ thể để hoàn thiện cơ chế thị trường.
Cần đưa ra các biện pháp quyết liệt để giảm chi phí hành chánh của doanh nghiệp. Chí phí hành chánh chủ yếu là phí tổn cho các thủ tục hành chánh, bao gồm cả chi phí cụ thể và thì giờ bỏ ra để có giấy phép mở rộng hoạt động, để đóng thuế, để nhận hàng ở kho bãi, v..v.
Vấn đề nầy không mới và nhà nước cũng đã có một nỗ lực cải thiện. Nhưng tình trạng không thay đổi bao nhiêu, nhất là so sánh với các nước thì thấy đây vẫn còn là yếu tố lớn làm giảm tinh thần khởi nghiệp của doanh nghiệp trong nước và làm xấu môi trường đầu tư đối với doanh nghiệp nước ngoài. Ở lĩnh vực này nên đưa ra chỉ tiêu định lượng (cải thiện vị trí của Việt Nam trong các đánh giá quốc tế về môi trường đầu tư, về sự minh bạch của chính sách, về tham nhũng,...) và thực hiện cho bằng được trong 3-4 năm trước mắt.
Nhiều mặt hàng nông sản phải xuất khẩu ở dạng thô vì để chế biến phải có vốn đầu tư dài hạn nhưng nông dân và doanh nghiệp nhỏ và vừa hầu như không thể vay vốn này. Doanh nghiệp nhỏ và vừa trong lãnh vực công nghiệp cũng vậy. Họ không có vốn để tân trang thiết bị, mua công nghệ mới. Các doanh nghiệp tư nhân có xu hướng phụ thuộc vào nguồn vốn không chính thức (vốn tự tích lũy hoặc vay của họ hàng, bạn bè.).
Nguyên nhân có tình trạng này là do các ngân hàng quốc doanh có khuynh hướng chỉ cho vay ưu đãi đối với doanh nghiệp quốc doanh, nhất là các doanh nghiệp lớn. Một nguyên nhân nữa là khả năng thẩm định dự án tại các ngân hàng không cao nên họ ngại cho doanh nghiệp nhỏ và vừa vay.
Cần có chính sách kiểm tra, phân tích tình hình cho vay vốn của các ngân hàng quốc doanh và có đối sách cụ thể. Bồi dưỡng cán bộ có khả năng thẩm định dự án đầu tư, khả năng thẩm định độ rủi ro của các doanh nghiệp nhỏ và vừa cũng quan trọng. Phần lớn các biện pháp, chính sách để hoàn thiện thị trường vốn nầy cần thực hiện trong 2-3 năm trước mắt.
Đối với hoạt động của doanh nghiệp, thị trường lao động hiện nay có vấn đề không ăn khớp giữa cung và cầu: Ở các khu công nghiệp tại các thành phố lớn bắt đầu có hiện tượng thiếu lao động, doanh nghiệp khó tuyển dụng số lao động cần thiết, mặc dù ở nông thôn vẫn còn lao động dư thừa. Nguyên nhân là do thiếu thông tin cung cầu lao động, thiếu các dịch vụ liên quan đến lao động như trung tâm giới thiệu việc làm chẳng hạn. Một nguyên nhân nữa là chất lượng lao động (trình độ văn hóa, trình độ chuyên môn, khả năng tiếp thu tri thức về hoạt động của doanh nghiệp,...) không đáp ứng nhu cầu của doanh nghiệp.
Biện pháp để cung cấp lao động một cách ổn định phải bao gồm chính sách ngắn hạn và chính sách trung dài hạn. Trong ngắn hạn, chính phủ cần chỉ đạo các địa phương (tỉnh, huyện) liên kết và phối hợp với các khu công nghiệp để xây dựng một cơ sở dữ liệu về cung cầu người lao động và thực hiện các hợp đồng môi giới và giới thiệu công việc. Chính quyền địa phương phải tích cực lập các văn phòng môi giới lao động tại các khu công nghiệp, theo dõi động thái về nhu cầu lao động và tổ chức cung cấp lao động tại địa phương mình.
Trong trung và dài hạn, cần có chính sách đẩy mạnh đào tạo trình độ cao đẳng và chuyên môn trung, cao cấp như khả năng thao tác máy móc, sửa chữa máy móc, tri thức về quản lý nhân sự, kế toán, tài chính, tiếp thị,... và khuyến khích các cơ sở đào tạo liên kết với doanh nghiệp để thực hiện các chương trình liên kết đào tạo và sử dụng lao động. Chính sách thuế để thúc đẫy quá trình nầy cũng nên được áp dụng.
Chẳng hạn, xây dựng chế độ lấy chi phí đào tạo nhân viên của các doanh nghiệp để khấu trừ thuế (các doanh nghiệp lựa chọn nhân viên của mình để cử đến các trường cao đẳng, trường chuyên môn học tập trong một thời gian và phí tổn đó được khấu trừ khi khai thuế).
Một yếu tố khác làm yếu sức cạnh tranh của nền công nghiệp Việt Nam là chi phí vận tải cao. Việc xây dựng đường bộ cao tốc và các cảng biển bị trì trệ, và đầu tư cho các công trình công cộng này dễ bị phân tán ở các địa phương. Trong nước thì chi phí nhân sự và thu mua nguyên liệu từ các địa phương về đến các khu công nghiệp cũng cao vì hệ thống giao thông chưa được hoàn chỉnh.
Cần đầu tư thích đáng cho việc xây dựng cơ sở hạ tầng giao thông trực tiếp phục vụ sản xuất. Vấn đề thiếu điện và tình trạng bất ổn định trong cung cấp điện cũng giảm sức cạnh tranh của doanh nghiệp. Cần hoãn lại những công trình tốn kém nhiều vốn mà chưa cần thiết để ưu tiên ngân sách cho việc xây dựng hạ tầng giao thông và cung cấp đủ và ổn định điện năng cho hoạt động sản xuất của doanh nghiệp.
Cụ thể về việc xây dựng hệ thống hạ tầng giao thông, cần ưu tiên nâng cấp, cải thiện đường sắt Thống nhất, mở rộng đường sắt phổ thông đến các tỉnh ĐBSCL và các tỉnh ở miền Bắc. Đường bộ cao tốc cũng nên được xây dựng theo hướng nầy.
Ngoài ra, quan tâm xây dựng hệ thống đường bộ nối các vùng nông thôn đến các xương sống của đường bộ cao tốc và đường sắt phổ thông. Hệ thống hạ tầng giao thông nầy cùng với nỗ lực cải thiện giáo dục đào tạo như sẽ được đề cập sẽ có tác dụng thúc đẩy phát triển nông thôn, một trong những điều kiện để đạt mục tiêu toàn dụng lao động.
b/ Cụ thể hóa các biện pháp làm cho giáo dục, đào tạo và khoa học công nghệ là quốc sách hàng đầu.
Triệt để thực hiện miễn phí bậc tiểu học và trung học cơ sở (chậm nhất là đến năm 2015) và trung học phổ thông (đến năm 2020). Song song với việc nâng cấp các đại học đang có, cần có ngay kế hoạch xây dựng một hoặc hai đại học chất lượng cao, trong đó nội dung giảng dạy, cơ chế quản lý, và trình độ giáo sư cũng như tiêu chuẩn đãi ngộ tương đương với các đại học tiên tiến ở Á châu (có kế hoạch cụ thể sớm để chậm nhất là khoảng năm 2015 các đại học nầy có thể bắt đầu hoạt động). Về các đại học và trường cao đẳng ngoài công lập, cần có biện pháp chấn chỉnh giải quyết ngay những nơi không đủ chất lượng và có quy chế để ngăn ngừa hiện tượng kinh doanh giáo dục hiện nay.
Ngoài ra, cần ban hành các sắc thuế khuyến khích doanh nghiệp và những cá nhân có tài sản đóng góp vô vị lợi (chủ yếu là tặng không) cho sự nghiệp giáo dục. Những vấn đề nầy cũng cần có kế hoạch thực hiện cụ thể trước năm 2015. Như báo chí đã phản ảnh, Việt Nam đang có sự sự lãng phí quá lớn trong xã hội, nhất là trong nhiều hoạt động liên quan đến lễ hội, đến tổ chức khen thưởng, nhận huân chương, v.v... và nhiều hoạt động không mang lại lợi ích thực chất cho đại đa số dân chúng. So với trình độ phát triển của Việt Nam hiện nay và so với kinh nghiệm các nước thì tiêu chuẩn chi tiêu cho xe con, cho việc đi lại của lãnh đạo các cấp ở Việt Nam rất cao, còn nhiều dư địa để tiết kiệm, cắt giảm.
Thêm vào đó, cần cắt giảm ngân sách dành cho các chuyến đi tham quan, khảo sát ở nước ngoài của cán bộ, quan chức ở trung ương và địa phương, mà ai cũng thấy là ít hoặc không cần thiết.
Cần có chương trình cụ thể giản lược các hoạt động ít cần thiết nói trên và tiết kiệm ngân sách hơn nữa mới có nguồn lực cho giáo dục, đào tạo. Trong nửa đầu của thập niên tới phải thực hiện cho bằng được chính sách nầy mới có thể xem giáo dục, đào tạo là quốc sách hàng đầu. Ngoài ra nên tăng cường các sắc thuế đặc biệt, đánh vào giai tầng sở hữu nhiều bất động sản và tiêu thụ hàng ngoại cao cấp để có ngân sách nhiều hơn cho giáo dục.
Cần có chính sách cụ thể để đến khoảng năm 2015 giải quyết cho bằng được vấn đề bằng giả, chấm dứt tệ nạn tiến sĩ giấy, lập lại kỷ cương về bằng cấp. Cần có chương trình cụ thể cải thiện hẵn vấn đề giáo dục tại chức (chỉ đề bạt quan chức theo trình độ đang có, chấm dứt tình trạng đề bạt xong rồi cho đi học để tiêu chuẩn hóa cán bộ, chỉ dùng ngân sách cho quan chức bồi dưỡng ngắn hạn, không cấp kinh phí đi học lấy bằng cấp cao hơn).
Về nghiên cứu khoa học, đây là lĩnh vực liên quan đến nhiều ngành chuyên môn, cần lập ngay một ban tư vấn gồm các nhà nghiên cứu hàng đầu trong và ngoài nước để giúp nhà nước rà soát lại các cơ chế liên quan đến hoạt động nghiên cứu khoa học, công nghệ và đưa ra chiến lược, chính sách nâng cao trình độ nghiên cứu và đào tạo. Nhiều ý kiến cho thấy hiện nay trình độ của ta còn thấp, mặt khác có sự lãng phí trong việc thực hiện ngân sách cho nghiên cứu khoa học. Cần có kế hoạch để khoảng năm 2015 giải quyết được các mặt yếu kém và tạo ra bước phát triển mới.
c/ Cải cách chế độ tiền lương và thực hiện việc thi tuyển quan chức:
Đây là vấn đề cốt lõi của mọi vấn đề. Các chính sách dù hay nhưng không thể được thực hiện có hiệu quả nếu không có một đội ngũ quan chức, một tầng lớp cán bộ hành chánh từ trung ương đến địa phương có năng lực và phẩm chất đạo đức. Họ phải là những người được tuyển chọn nghiêm túc qua các kỳ thi định kỳ và cuộc sống của họ và gia đình phải được bảo đảm bằng tiền lương. Tiền lương cũng phải đủ sức hấp dẫn người có năng lực vào bộ máy công quyền. Nội dung các kỳ thi tuyển cho quan chức cấp trung trở xuống cũng cần chú trọng trình độ văn hóa và sự hiểu biết về luật pháp và cơ cấu hành chánh. Quan chức cấp trung ương, cũng với nội dung ấy nhưng ở trình độ cao cấp hơn và thêm các môn chuyên môn cần thiết.
Trình độ văn hóa và sự khó khăn phải vượt qua các cửa thi tuyển sẽ nâng cao khí khái và lòng tự trọng của quan chức, tránh hoặc giảm được tệ nạn tham nhũng. Việc thi tuyển quan chức còn có tác dụng tạo niềm tin và động lực học tập trong giới trẻ vì ai cũng có cơ hội bình đẳng thi thố tài năng cho việc nước. Chế độ tiền lương và việc thi tuyển quan chức cần được thực hiện trong vòng 3-4 năm tới.
Chiến lược, chính sách chỉ cần xoay quanh các vấn đề cốt lõi nói trên cùng với quyết tâm thực hiện bằng các biện pháp cụ thể với lộ trình khả thi sẽ khơi dậy không khí phấn chấn, tin tưởng trong dân. Các nhà đầu tư trong và ngoài nước cũng sẽ yên tâm, tin tưởng ở tương lai kinh tế Việt Nam và sẽ tích cực đầu tư vào các lãnh vực tận dụng các nguồn lực, nhất là nguồn nhân lực ngày càng có chất lượng cao.
Qua đó, cơ cấu kinh tế Việt Nam sẽ ngày càng chuyển dịch lên cao, và sẽ đạt được mục tiêu toàn dụng lao động, tránh được khả năng rơi vào bẫy tự do mậu dịch và bẫy của nước thu nhập trung bình.
Lãng phí cơ hội vì chính sách chậm trễ- (VNR500) - Trên rất nhiều diễn đàn, các cơ quan quản lý vẫn luôn nhận định: chính sách là mở đường, quy hoạch đi trước một bước. Tuy nhiên, thực tế lại không hoàn toàn như vậy. Thậm chí, trong rất nhiều lĩnh vực Việt Nam mong muốn phát triển, các nhà đầu tư sẵn lòng nhưng lại thiếu chính sách nên đành nhìn những cơ hội trôi đi. Đó chính là một sự lãng phí lớn, nhiều khi chưa được nhận thấy.- 'Chọn nhân sự mà luẩn quẩn thì làm sao đột phá'? (VNN 14-10-10) (VietNamNet) - Nguyên Trưởng Ban Tổ chức TƯ cho rằng, nếu không thực tâm dân chủ, công khai trong lựa chọn cán bộ, khó tránh tình trạng "đốt đuốc tìm quan" khi đến gần Đại hội.
- Vụ bắt nhà báo của Tiền phong: Vietnam arrests journalist for allegedly blackmailing cement company(CB/AP)-Journalist accused of blackmail (Straits Times)-HANOI - A VIETNAMESE journalist was arrested on Thursday for allegedly threatening to write negative stories about a cement company unless he was paid off, state-controlled media said. The reporter, Phan Ha Binh, was allegedly caught receiving 220 million dong (S$14,269) from the company at a restaurant on Wednesday night, the online newspaper VietnamNet said.
Toàn văn đơn khiếu nại của tập đoàn Tân tạo (Bản PDE) xem TẠI ĐÂY
Toàn văn công văn trả lời của báo Tiền phong (bản PDE) xem TẠI ĐÂY
Bài phát biểu của Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh bế mạc Hội nghị lần thứ 13 BCH Trung ương Đảng (khóa X) (VOV)- Sau hơn một tuần làm việc tập trung trí tuệ, thảo luận với tinh thần dân chủ, trách nhiệm cao, đóng góp nhiều ý kiến xác đáng vào các đề án, Hội nghị lần thứ 13 Ban Chấp hành Trung ương (khóa X) đã hoàn thành chương trình đề ra.
Ngày 14/10, Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa X) ra Thông báo Hội nghị lần thứ 13. Thực hiện Chương trình làm việc toàn khoá, trong các ngày từ 7-14/10/2010, tại Thủ đô Hà Nội, Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khoá X) đã họp Hội nghị lần thứ 13 để xem ...Từ năm 2011 – 2015, Việt Nam phấn đấu tăng trưởng GDP bình quân 7 - 7,5%/năm; Giảm dần bội chi ngân sách nhà nước, bình quân 5 năm ở mức dưới 5% GDP, phấn đấu đến năm 2015 còn 4,5%
Phân tích tiêu chuẩn, cơ cấu trung ương Đảng khóa mớiVNExpress
Chiều 14/10, phát biểu bế mạc Hội nghị trung ương lần thứ 13, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh cho biết, hội nghị đã thảo luận và thực hiện tiếp một bước quan trọng phương án công tác nhân sự khóa XI.
> Trung ương Đảng họp bàn về nhân sự khóa mới
Theo Tổng bí thư, trên cơ sở của chủ đề Đại hội XI của Đảng cũng như của tình hình, nhiệm vụ đặt ra cho Đảng trong nhiệm kỳ tới và với một tầm nhìn xa hơn, Hội nghị đã dành nhiều thời gian phân tích kỹ về yêu cầu, tiêu chuẩn, cơ cấu của Ban chấp hành Trung ương khóa mới.
Tổng bí thư cho biết, căn cứ vào Phương hướng và quy trình công tác nhân sự, căn cứ vào ý kiến của Ban chấp hành Trung ương, Tiểu ban Nhân sự của Đại hội XI sẽ phân tích, tổng hợp các ý kiến và chuẩn bị phương án nhân sự để trình Hội nghị lần thứ 14 (khóa X) tiếp tục xem xét, cho ý kiến, bảo đảm cho việc chuẩn bị phương án nhân sự trình Đại hội XI đạt kết quả tốt nhất.
Về việc thực hiện thí điểm không tổ chức Hội đồng nhân dân huyện, quận, phường tại 10 tỉnh, thành phố, Ban chấp hành trung ương khẳng định, chủ trương thí điểm là đúng đắn. Tuy nhiên, đây là vấn đề rất hệ trọng, nhạy cảm, liên quan đến tổ chức và hoạt động của cả hệ thống chính trị cần được tiến hành thận trọng, có bước đi thích hợp.
Hội nghị Trung ương quyết định tiếp tục thực hiện thí điểm không tổ chức hội đồng nhân dân quận, huyện, phường tại 10 tỉnh, thành phố.
Tại hội nghị này, Ban chấp hành Trung ương cũng cho ý kiến về mục tiêu tổng quát, các chỉ tiêu, các cân đối lớn, định hướng về phát triển các ngành, các lĩnh vực và 6 nhóm giải pháp cần tập trung thực hiện trong năm 2011.
Kỷ luật cảnh cáo Bí thư tỉnh ủy Ninh Bình (Bee)-Ông Đinh Văn Hùng sinh ngày 15/10/1953, ngoài chức vụ Bí thư tỉnh ủy, ông Hùng còn giữ cương vị Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh Ninh Bình.
-Một bí thư tỉnh ủy bị Trung ương cảnh cáo (VNN)-BCH Trung ương quyết định thi hành kỷ luật Bí thư tỉnh ủy Ninh Bình bằng hình thức cảnh cáo, để ông Đinh Văn Hùng thôi tham gia BCH Trung ương, nghỉ công tác để nghỉ hưu.
Trích Thông báo Hội nghị lần thứ 13 Ban chấp hành Trung ương (Khoá X): “5- Ban Chấp hành Trung ương đã xem xét và quyết định thi hành kỷ luật đồng chí Đinh Văn Hùng, Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Ninh Bình bằng hình thức cảnh cáo, để đồng chí Đinh Văn Hùng thôi tham gia Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá X, nghỉ công tác để nghỉ hưu, do có các khuyết điểm, vi phạm : (1) Với cương vị Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Ninh Bình, đồng chí chịu trách nhiệm chính về những khuyết điểm, vi phạm của Thường trực Tỉnh uỷ trong việc thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, Quy chế làm việc và công tác cán bộ; (2) Vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, phương thức lãnh đạo của Đảng, Quy chế làm việc của Tỉnh uỷ, Quy định số 51-QĐ/TW của Ban Bí thư; (3) Vi phạm tiêu chuẩn đảng viên, cấp uỷ viên và phẩm chất, đạo đức, lối sống.”
Phó Tổng thư ký báo Tiền Phong bị bắt talawas blog
Theo Dân Việt,
“Ngày 14-10, nguồn tin riêng của báo NTNN cho biết, cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an vừa bắt quả tang nhà báo Hà Phan, Phó Tổng Thư ký Tòa soạn báo Tiền Phong nhận 220 triệu đồng từ một công ty con của Tập đoàn Tân Tạo.”
Cùng ngày, cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an đã khởi tố bị can, thực hiện lệnh bắt tạm giam và lệnh khám xét trụ sở cơ quan làm việc là Văn phòng đại diện Báo Tiền Phong tại TPHCM nằm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 3.
Trang Anh Ba Sàm link vụ này với hai bài báo Tiền Phong đăng gần đây
“Về hai siêu dự án của Tập đoàn Tân Tạo tại Kiên Giang” & “Các siêu dự án của hai siêu tập đoàn và những dấu hỏi” và đặt vấn đề, “Rõ ràng đằng sau sự nổi lên ghê gớm của đại gia nầy là những dấu hỏi cực lớn.”
Theo Việt Nam Net (được đăng lại trên Dân Làm Báo),
“Theo nguồn tin riêng của VietNamNet, sau khi bài báo đăng tải, nhà báo Phan Hà Bình đã nhiều lần trực tiếp đến gặp mặt những ngưới có chức trách tại công ty Cổ phần Xi măng Sài Gòn – Tân Kỳ với nội dung… vòi vĩnh tiền bạc. Được biết trong các buổi gặp gỡ này, nhà báo Phan hà Bình có “dọa” nếu doanh nghiệp nói trên không chi tiền sẽ tiếp tục khởi đăng những bài báo gây bất lợi cho doanh nghiệp.
Do bị uy hiếp, phía công ty Cổ phần Xi măng Sài Gòn – Tân Kỳ đã đồng ý chi 220 triệu đồng cho nhà báo Phan Hà Bình. Và đêm 13/10 nhà báo Phan Hà Bình và người đại diện của doanh nghiệp nói trên hẹn tại nhà hàng Nhật Hạ để… “giao dịch”.
Khi nhà báo Phan Hà Bình nhận tiền thì bị lực lượng của Bộ công an ập vào bắt giữ quả tang. Trong sáng 14/10 P.V VietNamNet đã liên hệ với lãnh đạo văn phòng của báo Tiền Phong tại TP.HCM nhưng người này cho biết, không có chức năng phát ngôn về vụ việc.”
- TBT Tiền phong nói về việc nhà báo Hà Phan bị bắt (Bee).-Phó tổng Thư ký tòa soạn Báo Tiền Phong bị bắt (Dân Việt)- Một nhà báo Báo Tiền Phong bị bắt vì tống tiền Đài Tiếng Nói Việt Nam
(VOV) - Cơ quan An ninh điều tra đã ra lệnh bắt khẩn cấp đối với nhà báo Phan Hà Bình về hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn của phóng viên, nhà báo đe dọa cưỡng đoạt tài sản. Thông tin trên được Cục An ninh Tài Chính- Tiền tệ- Đầu tư (Bộ Công an) ...
TBT báo Tiền Phong nói về việc nhà báo Hà Phan bị bắtDân Trí
Bắt phó thư ký tòa soạn báo Tiền Phong vì tống tiềnVietnam Plus
Tống tiền doanh nghiệp, nhà báo Phan Hà Bình bị bắtSài gòn Giải Phóng
Tiền Phong Online -Báo Đất Việt -VNExpress
Báo Tiền Phong trả lời khiếu nại của Tập đoàn Tân Tạo: Về hai siêu dự án của Tập đoàn Tân Tạo tại Kiên Giang (Tiền phong). – Các siêu dự án của hai siêu tập đoàn và những dấu hỏi – Bài 1; - Dự án tỷ đô ‘đầu voi đuôi chuột’ – Bài 2
Lã Thị Kim Oanh: Ly hôn trong cơn bĩ cực (Bee)-14/10/2010 15:37:36
Đau ốm triền miên, sức khỏe kém, sợ tiếp xúc, ngại gặp báo chí, Kim Oanh đang cố thu mình thật kín, thật yên để khâu kín những vết thương cũ. Khó khăn lắm tôi mới trò chuyện được với phạm nhân đặc biệt này.Trong câu chuyện "tâm sự", Lã Thị Kim Oanh thở dài buồn bã: "Đã nhiều năm nay tôi chung sống với bệnh huyết áp cao". <<::: ...="..." a="a" b="b" c="c" d="d" h="h" i="i" kh="kh" n="n" ng="ng" ni="ni" sao="sao" t="t" th="th" tin="tin" v="v">>
Cách đây hai năm, bà Huỳnh Thị Nhân được Bộ Chính trị chỉ định về làm Phó Bí thư Thành ủy TPHCM phụ trách tổ chức trong lúc TPHCM đang xảy ra vụ bê bối nổi tiếng ăn hối lộ PCI của Nhật. Trong lúc có những tin đồn không hay này nọ về Bí thư Thành ủy TPHCM Lê Thanh Hải, việc điều chuyển bà Huỳnh Thị Nhân về TPHCM dường như là một bước đệm để tiến tới thay thế nhân sự lãnh đạo của thành phố. Đại hội Đảng bộ TPHCM vừa qua đã kết thúc với kết quả ông Lê Thanh Hải tái đắc cử làm Bí thư Thành ủy TPHCM. Bà Huỳnh Thị Nhân không có bất cứ một vị trí nào trong Đảng bộ của thành phố, mặc dù trước đại hội Đảng bộ bà là trưởng ban chỉ đạo đại hội Đảng của thành phố. Điểm này có gợi cho chúng ta điều gì không? Mặc dù bà Huỳnh Thị Nhân vẫn là đại biểu đi dự Đại hội Đảng toàn quốc, có nghĩa là bà vẫn có cơ hội làm Ủy viên BCH TW Đảng, trong danh sách đi dự Đại hội Đảng toàn quốc bà ở vị trí thứ tư, sau cả ông Phan Thanh Bình, vốn mới chỉ là Ủy viên dự khuyết BCHTW Đảng, mặc dù bà cũng là đại biểu đương nhiên. Điều này phản ánh điều gì? Nó cho thấy bà Huỳnh Thị Nhân đã không đạt được tín nhiệm cao trong Đại hội Đảng bộ TPHCM.
Mọi việc vẫn còn ở phía trước. Ông Nguyễn Minh Triết từng có thời kỳ về làm Phó Bí thư Thành ủy TPHCM, sau đó lại ra Trung ương làm Trưởng Ban Dân vận, một Ban hình thức là chủ yếu, rồi lại mới về được TPHCM làm Bí thư Thành ủy. Những điểm này cho thấy TPHCM có lẽ là một thành lũy mà có lẽ Trung ương rất khó nhúng tay vào được. Tuy vậy, cả hai thành phố lớn, Hà Nội và TPHCM, đều không có tiền lệ nữ Bí thư Thành ủy. Mặc dù ông Lê Thanh Hải tái đắc cử Bí thư Thành ủy TPHCM, điều đó cũng không có nghĩa ông sẽ tiếp tục giữ vị trí Bí thư Thành ủy sau Đại hội Đảng toàn quốc, bởi vì nếu Trung ương điều động ông ra Trung ương thì hẳn sẽ có người khác về TPHCM làm Bí thư. Mọi việc có khi đã quyết định rồi, chỉ có chúng ta không biết mà thôi. Nhưng có đáng phải quan tâm hay không?
- Giới doanh nhân mong đợi gì ở Đại hội Đảng sắp tới? (VnEconomy).
-Góp ý Dự thảo Báo cáo Chính trị Đại hội Đảng XI (VOV)-Hướng tới Đại hội Đại biểu Đảng Cộng sản Việt Nam Toàn quốc lần thứ XI-2011, VOVNews xin đăng những ý kiến đóng góp cho Dự thảo Báo cáo Chính trị của Đảng
-Từ đổi mới đến đổi thay (TVN). ““Đã đến lúc phải có luật cho Đảng cầm quyền“.
3 cán bộ xã tham ô hơn 173 triệu đồng (VOV)-Thanh tra huyện Tuy An (Phú Yên) vừa phát hiện 3 cán bộ của UBND xã An Cư và Hợp tác xã Nông nghiệp Tây An Cư có dấu hiệu tham ô tài sản.
Huỳnh Thị Nhân đi về đâu? Đông ACách đây hai năm, bà Huỳnh Thị Nhân được Bộ Chính trị chỉ định về làm Phó Bí thư Thành ủy TPHCM phụ trách tổ chức trong lúc TPHCM đang xảy ra vụ bê bối nổi tiếng ăn hối lộ PCI của Nhật. Trong lúc có những tin đồn không hay này nọ về Bí thư Thành ủy TPHCM Lê Thanh Hải, việc điều chuyển bà Huỳnh Thị Nhân về TPHCM dường như là một bước đệm để tiến tới thay thế nhân sự lãnh đạo của thành phố. Đại hội Đảng bộ TPHCM vừa qua đã kết thúc với kết quả ông Lê Thanh Hải tái đắc cử làm Bí thư Thành ủy TPHCM. Bà Huỳnh Thị Nhân không có bất cứ một vị trí nào trong Đảng bộ của thành phố, mặc dù trước đại hội Đảng bộ bà là trưởng ban chỉ đạo đại hội Đảng của thành phố. Điểm này có gợi cho chúng ta điều gì không? Mặc dù bà Huỳnh Thị Nhân vẫn là đại biểu đi dự Đại hội Đảng toàn quốc, có nghĩa là bà vẫn có cơ hội làm Ủy viên BCH TW Đảng, trong danh sách đi dự Đại hội Đảng toàn quốc bà ở vị trí thứ tư, sau cả ông Phan Thanh Bình, vốn mới chỉ là Ủy viên dự khuyết BCHTW Đảng, mặc dù bà cũng là đại biểu đương nhiên. Điều này phản ánh điều gì? Nó cho thấy bà Huỳnh Thị Nhân đã không đạt được tín nhiệm cao trong Đại hội Đảng bộ TPHCM.
Mọi việc vẫn còn ở phía trước. Ông Nguyễn Minh Triết từng có thời kỳ về làm Phó Bí thư Thành ủy TPHCM, sau đó lại ra Trung ương làm Trưởng Ban Dân vận, một Ban hình thức là chủ yếu, rồi lại mới về được TPHCM làm Bí thư Thành ủy. Những điểm này cho thấy TPHCM có lẽ là một thành lũy mà có lẽ Trung ương rất khó nhúng tay vào được. Tuy vậy, cả hai thành phố lớn, Hà Nội và TPHCM, đều không có tiền lệ nữ Bí thư Thành ủy. Mặc dù ông Lê Thanh Hải tái đắc cử Bí thư Thành ủy TPHCM, điều đó cũng không có nghĩa ông sẽ tiếp tục giữ vị trí Bí thư Thành ủy sau Đại hội Đảng toàn quốc, bởi vì nếu Trung ương điều động ông ra Trung ương thì hẳn sẽ có người khác về TPHCM làm Bí thư. Mọi việc có khi đã quyết định rồi, chỉ có chúng ta không biết mà thôi. Nhưng có đáng phải quan tâm hay không?
- Giới doanh nhân mong đợi gì ở Đại hội Đảng sắp tới? (VnEconomy).
-Góp ý Dự thảo Báo cáo Chính trị Đại hội Đảng XI (VOV)-Hướng tới Đại hội Đại biểu Đảng Cộng sản Việt Nam Toàn quốc lần thứ XI-2011, VOVNews xin đăng những ý kiến đóng góp cho Dự thảo Báo cáo Chính trị của Đảng
-Từ đổi mới đến đổi thay (TVN). ““Đã đến lúc phải có luật cho Đảng cầm quyền“.