Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Siêu cường thấp bé: bạn bè của ông Lưu Hiểu Ba là đích ngắm của TQ

Phát ngôn viên ngoại giao Trung Quốc Mã Triều Húc. Ảnh: AP.

- Trí thức Trung Quốc kiến nghị đòi tự do cho Lưu Hiểu Ba và tất cả tù nhân chính trị(RFI). Biểu tình đòi trả tự do cho giải Nobel Hoà bình Lưu Hiểu Ba.-China Letter Demands Peace Prize Winner's Release THE ASSOCIATED PRESS-More than 100 Chinese activists have signed and released an open letter asking that Nobel Peace Prize winner Liu Xiaobo be released from prison.-After Peace Prize, China Targets Winner's Friends THE ASSOCIATED PRESS-In the week after Liu Xiaobo won the Nobel Peace Prize for his decades of promoting democratic change in China, dozens of people who openly agreed with his views say they have been detained, roughed up, harassed or kept from leaving their homes.

- Trung Quốc “nóng” chuyện kế sách 5 năm tới (Lao động). – Lãnh đạo Trung Quốc họp bàn về tương lai (BBC). – Ai sẽ kế nhiệm chủ tịch Trung Quốc? (VNN/CNN).-- Tranh giành quyền lực trong giới lãnh đạo Trung Quốc(X-cafe/Foreign Policy)


Japan PM: Desirable For China to Free Nobel WinnerTOKYO (Reuters) - Japanese Prime Minister Naoto Kan said on Thursday it would be "desirable" for China to free Nobel Peace Prize winner Liu Xiaobo but stopped short of an explicit call for his release as Tokyo and Beijing try to repair ties.-China: Nobel prize for jailed dissident is like "encouraging crime" DPA- BBC Việt ngữ: Nhật nói ‘nên thả Lưu Hiểu Ba’.- Thủ tướng Nhật Bản kêu gọi Bắc Kinh trả tự do cho nhà ly khai Lưu Hiểu Ba (RFI). - Nobel Hòa Bình 2010 : Trung Quốc cay cú nhưng sẽ phải thay đổi(RFI). – Hồ Cẩm Đào ‘giúp’ Lưu Hiểu Ba đoạt giải Nobel Hòa bình (VOA). – TQ lên án những người nước ngoài ủng hộ ông Lưu Hiểu Ba (VOA). – Một quyết định sai lầm (Công an ND). -Lưu Hiểu Ba: Một quyết định sai lầm (CAND 14-10-10) -- Báo CAND lặp lại y chang lời của Tàu, không có gì đáng đọc! Nghe thẳng từ miệng "bình luận viên giống cái" Lý Hồng Mai còn hay hơn: Why we snub Oslo? (People's Daily 13-10-10)

- Trung Quốc chỉnh hướng và chọn người kế vị(BBC). Ông Tập Cận Bình có nhiều cơ hội lên làm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương dịp này –


Trung Quốc - Cải cách: In China, silence greets talk of reform (WP 14-10-10) -- Dư âm vụ các cán bộ lão thành đòi bỏ kiểm duyệt. Ôn Gia Bảo là thành thực hay chỉ là một diễn viên tài giỏi? Nhiều cựu lãnh đạo Trung Quốc kêu gọi cải thiện tự do ngôn luận (RFI 14-10-10)

Trung Quốc - Cải cách: Political stasis is China’s Achilles heel (FT 14-10-10) -- Jonathan Fenby -- Change Seen as Unlikely as China’s Ruling Elite Gather (NYT 14-10-10) --"China needs to renew a conversation about how its single-party rule can become more transparent and popular" Well put!


Bắc Kinh coi giải Nobel là 'tấn công Trung Quốc' (VnE)

Trung Quốc - Hãy chấm dứt kiểm duyệt!: Big names on letter calling for China to end censorship (LAT 13-10-10) -- China Group Calls for Free Expression (WSJ 13-10-10) - Nguyên văn thư ngỏ của các cán bộ lão thành đòi Bắc Kinh chấm dứt kiểm duyệt: Open letter from Party elders calls for free speech (Hai tác giả chính là Lý NhuệHồ Tích Vĩ)

Trung Quốc - Cải tổ chính trị: China awaits deeds to match reform rhetoric (FT 13-10-10) -- Hiện tượng Ôn Gia Bảo? "Some analysts believe, Mr Wen’s calls for political reform are a tactic designed to prevent liberal members of the elite, such as the former propaganda officials who wrote a public letter this week calling for more media freedom, from becoming too disenchanted"

Lưu Hiểu Ba: Nobel Winner's Jailing Is Internal Issue, China Warns (WSJ 13-10-10) -- Tuổi trẻ lấy bài từ Tân Hoa Xã: Luật gia người Na Uy cho rằng giải Nobel hòa bình 2010 không đúng.

Trung Quốc:Too much pressure on China can be harmful (Straits Times 13-10-10) -- This reporter is too freaking pro-Chinese! He must be on Beijing payroll or something!

In just the past three months, China has been condemned for not condemning Pyongyang's alleged sinking of the South Korean naval ship Cheonan, scolded for not allowing the yuan to appreciate, warned for being too combative in the South China Sea, lectured on the finer points of diplomacy after squabbling with Japan over a detained fisherman and, most recently, pressured to release one of its detainees, newly-minted Nobel laureate Liu Xiaobo.

Beijing's reaction to such sustained international, mostly Western, pressure has been robust - and instructive.

Trung Quốc tiếp tục phản đối Nobel Hòa bình (Bee)-Lần thứ 2 trong vòng 1 tuần, Trung Quốc hủy cuộc gặp với 1 quan chức cấp cao Na Uy.-- Trung Quốc ngăn cản các nhà ngoại giao Na Uy gặp vợ ông Lưu Hiểu Ba (RFI)
Hôm nay, qua mạng xã hội Twitter, bà Lưu Hà, vợ ông Lưu Hiểu Ba, người vừa được giải thưởng Nobel Hòa Bình đã tố cáo chính quyền Trung Quốc áp dụng biện pháp quản thúc tại gia đối với bà và ngăn cản các ngoại giao Na Uy tới gặp bà. Bà viết : « tôi kịch liệt phản đối chính phủ đã tiến hành quản thúc tại gia đối với tôi một cách bất hợp pháp ».-China cancels more visits after Nobel award DPA

- Nhiều cựu lãnh đạo Trung Quốc kêu gọi cải thiện tự do ngôn luận(RFI).

Hôm qua (13/10), 23 cựu cán bộ lãnh đạo Trung Quốc đã cho công bố một bức thư ngỏ gửi Quốc hội kêu gọi tự do ngôn luận vào lúc chính quyền Bắc Kinh đang phải đối phó với việc nhà ly khai Lưu Hiểu Ba vừa được trao giải thưởng Nobel Hòa Bình.

- Nhân sĩ TQ gửi thư đòi tự do báo chí — (BBC)

Một nhóm nhân sĩ và cựu quan chức cao cấp ở Trung Quốc gửi thư ngỏ đề nghị bỏ chế độ kiểm duyệt "lỗi thời".

DCVOnlineTin Taiwan News Channel- Việt Nam can thiệp vào buổi lễ Quốc Khánh của Đài Loan.

Đài Bắc (Taipei), Đài Loan - Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đài Loan ông Timothy C.T. Yang thừa nhận hôm thứ Ba ngày 12 tháng Mười năm 2010 là nhà nước Việt Nam đã cản trở buổi liên hoan cocktail thường năm được văn phòng đại diện của Đài Loan tổ chức ở Hà Nội nhằm đánh dấu ngày lễ Song Thập của Đài Loan bắt đầu từ năm 2007.

Nhà nước Việt Nam đã áp đặt một áp lực rất nặng nề lên buổi lễ này, cấm văn phòng đại diện Đài Loan không được dùng tên chính thức của Đài Loan – Trung Hoa Dân Quốc - và những chữ như “ngày quốc khánh” ở buổi tiệc, ông Yang nói.

Ông Yang trả lời chất vấn của dân biểu quốc hội ở Viện Lập pháp Yuan.

Ông nói thêm là nhà cầm quyền Việt Nam còn hăm dọa ngăn chận khách đến dự lễ nếu văn phòng đại diện Đài Loan từ chối không đáp ứng những yêu cầu của họ.

Nhưng ông Yang không nói lý do tại sao Việt Nam cản trở buổi lễ chào mừng ngày Quốc Khánh của Đài Loan. Hà Nội đã không ngừng gia tăng mối quan hệ với Trung Quốc trong những năm qua. Bắc Kinh xưa nay xem Đài Loan như là một tỉnh của Trung Quốc, sẽ được thống nhất, và phản đối những nước nào xem Đài Loan như là một quốc gia.

Lể chào mừng ngày Quốc Khánh của Đài Loan ở Văn phòng Đại diện Đài Loan tại Hà Nội. Nguồn: Taiwan News Channel
Thái độ của Việt Nam đã không thay đổi trong những năm qua mặc dù Bộ Ngoại giao Đài Loan đã nhiều lần phản đối. “Bộ (Ngoại giao) chưa bao giờ ngừng phản đối,” ông Yang nhấn mạnh rằng ông đã chỉ thị cho văn phòng Đài Loan ở Hà Nội cần phải bảo vệ mạnh mẽ và duy trì phẩm giá quốc gia của Đài Loan.

Vấn đề này được một nhật báo Đài Loan, tờ Thời báo Tự do đăng tải hôm thứ Ba. Bài tường thuật nói rằng văn phòng đại diện Đài Loan ở Hà Nội mới gần đây đã nhượng bộ một yêu cầu của Bộ Ngoại giao Việt Nam để lấy đi hai nét chữ tiếng Hoa, vốn có nghĩa là ngày Quốc Khánh, ra khỏi tấm băng-rôn mang hàng chữ “Lễ Chào mừng Ngày Quốc Khánh Song Thập lần thứ 99” bằng tiếng Hoa.

Dân biểu Lee Chun-yee có hỏi rằng hành động này chỉ mới bắt đầu trong năm nay hay sao, và nếu thế, ai là người chịu trách nhiệm cho chuyện làm khó này.

Ở Hà Nội, ông Huang Chih-peng, người đảm nhiệm chức vụ cao cấp nhất tại văn phòng đại diện Đài Loan ở Việt Nam hôm 6 tháng Mười, xác nhận là sự trấn áp của Việt Nam đối với lễ liên hoan chào mừng ngày quốc khánh Đài Loan bắt đầu có từ năm 2007. Ông cam kết là sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để gia tăng mối liên lạc với nhà cầm quyền Việt Nam.

Đã không liên lạc được với viên chức của Văn phòng Văn hoá và Kinh tế Việt Nam ở Đài Bắc để xin ý kiến.


© DCVOnline




Nguồn:

(1) Vietnam meddling in Taiwan's National Day celebrations in Hanoi: FM. Taiwan News Channel, 12 October 2010

Former Communist Officials in China Demand Media Freedom NYT -A statement released by the retired officials said that the current regime of censorship and government control of the press violates China’s constitution and debases the government’s claim to represent its citizens.-Chinese Communist Elders Issue Free Speech Appeal THE ASSOCIATED PRESS-A group of Communist Party elders in China have issued a bold call to end the country's wide-ranging restrictions on free speech, just days after the government reacted angrily to the awarding of the Nobel Peace Prize to imprisoned dissident Liu Xiaobo.-Ex-officials urge China to allow freedom of speech DPA-Chinese reformers demand end to censorship (Financial Times)-A group of veteran reformers in China’s Communist party has demanded the country dismantle its elaborate censorship apparatus, an appeal for accelerated political reform which Beijing quickly moved to silence

Tư liệu đặc biệt: Lưu Á Châu: Niềm tin và đạo đức Phần 1 - Phần 2 -- Toàn văn bài phái biểu của ông trung tướng Trung Quốc (bản dịch của TTXVN) ◄

China bars Norwegian diplomat from meeting Nobel laureate's wife DPA-Liu Xiaobo's prison conditions improved after Nobel, says wife DPA-- Mỹ kêu gọi Trung Quốc bỏ lệnh quản thúc vợ nhà ly khai Lưu Hiểu Ba(RFI).

- Bắc Kinh: Ủy ban Nobel không tôn trọng hệ thống tư pháp TQ (VOA). – Bắc Kinh vô tình “phong thánh” cho Lưu Hiểu Ba“nhật báo Le Monde nêu bật, là nhà ly khai đã trở thành nhân vật đầu tàu mà giới hoạt động dân chủ tại Trung Quốc đang cần”(RFI). BS cũng đã từng nhắc nhà chức trách VN tránh chuyện “phong thánh” nầy khi đối phó với một số nhân vật bất đồng chính kiến. Năm kia, Hòa thượng Thích Quảng Độ từng được đề nghị trao giải thưởng Nobel, với sự ủng hộ của 60 nghị sĩ châu Âu, và trước đó 2 năm, ông đã được tổ chức nhân quyền cũng của Na Uy trao giải “Người Bảo vệ Nhân quyền Việt Nam 2006″. Mới đây là 6 nhà văn được trao Giải thưởng Uy tín mang tên Hellman/Hammett. Vẫn là những lời răn dạy của người xưa nằm trong các ngạn ngữ “già néo đứt dây”“lợi bất cập hại”. – Nobel committee crosses China’s red line (Asia Times)Hiến chương 08 và việc chủ nhân giải Nobel Hoà Bình bị bỏ tù (Phan Thế Hải)

Police arrest 39 people in crackdown on Hong Kong triad gangs DPA

----------

China dissident wants wife to collect Nobel prize BEIJING (Reuters) - China's jailed Nobel Peace Prize winner Liu Xiaobo has asked his wife to collect the award in Oslo, she said on Tuesday, as the Chinese government pressed the case that it is the victim of Western prejudice and plotting.--China media say dissident Nobel shows West's fear BEIJING (Reuters) - The Nobel Peace Prize for Chinese dissident Liu Xiaobo showed the West cannot stomach the idea of China's rise, state-run newspapers said on Monday, adding to the government's furious condemnation of the award.--China Lashes Out Again at Nobel Award NYT-China continued its vilification campaign against the award of the peace prize to a dissident by canceling another meeting with Norwegian officials.

- Phỏng vấn: Dịch giả Phạm Toàn đổi tựa sách vì chính quyền ‘rất sợ và dị ứng với từ dân chủ’(VOA).

- Cuba thả thêm 3 tù chính trị ngoài danh sách dự trù(RFI).--Activist arrested for champagne celebration in Hong Kong DPA

- Myanmar sẽ thả 11.000 tù nhân trước bầu cử tháng 11 (VTC)

Trung Quốc: China rounds up jubilant dissidents (FT 10-10-10)

- Đức Đạt Lai Lạt Ma chỉ trích Trung Quốc (BBC).

China cancels meetings and a musical after Nobel award (Roundup) DPA

- Trung Quốc hủy bỏ thảo luận về ngư nghiệp với Nauy vì trao giải thưởng Hòa bình (Kichbu/Lenta).-Report: China cancels again on Norwegian minister after Nobel DPA

Siêu cường thấp bé Thanh Gương

Một chính phủ thực sự mạnh, có sức đề kháng, thì đã chẳng phải hốt hoảng và hằn học chỉ vì một anh "vô danh tiểu tốt" nhận được cái giải thưởng Nobel vì hòa bình... Trung Quốc có thể sẽ trở thành một siêu cường... nhưng vẫn chỉ là một siêu cường thấp bé.Thời buổi hôm nay người ta hay cứ hay "tán ra tán vào" rằng ... thế kỷ này là "thế kỷ Trung Quốc". Hàm ý muốn nói đến cái sức vóc phát triển tăng tốc "đáng nể" và vai trò ngày càng "thiên triều" của Trung Quốc trên sân khấu quốc tế đương đại.

Nhưng khi Trung Quốc vừa tức giận đối với thế giới vừa "cả vú lấp miệng em" bưng bít đối với người dân trong nước về quyết định của Viện hàn lâm Na Uy trao giải thưởng Nobel về hòa bình cho Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo) thì... coi bộ đường đi đến "thế kỷ Trung Quốc" còn dài lắm.

Thực tình mà nói, không biết bao nhiêu người trên thế giới biết Lưu Hiểu Ba là ai. Giá như nếu không có quyết định trao giải Nobel vì hòa bình cho Lưu Hiểu Ba... thì chắc... Lưu Hiểu Ba có ngồi tù rục xương trong khám cũng chẳng mấy ai biết.

Thái độ vừa hốt hoảng đối với tình hình nội bộ trong nước (công an cảnh sát TQ đã bao vây nơi ở của vợ Lưu Hiểu Ba để tránh những cuộc mít tinh ủng hộ nhà đấu tranh chính trị, hoặc báo chí các cớ quan truyền thông TQ đều không phổ biến về tin giải Nobel), vừa hằn học đối với thế giới (Bắc Kinh cho rằng quyết định trao giải Nobel vì hòa bình vừa rồi là một hành động "đồi trụy"), của nhà cầm quyền Trung Quốc trước một giải thưởng Nobel trao cho một người đấu tranh dân chủ trong nước... mà tính ra cũng chẳng nổi danh hơn một vài ca sĩ quốc tế hay minh tinh của màn hình nhỏ trong các phim truyện tivi dài hàng trăm kỳ... cho thấy là Trung Quốc chưa trưởng thành để có thể xứng đáng trở thành một siêu cường như người ta hay tán dương ca tụng.

Có thể là với vận tốc phát triển kinh tế tăng tốc, có thể là với chiến lược rãi tiền đi "thu mua" hàng loạt cơ sở kinh tế tài chính trên thế giới, Trung Quốc sẽ trở thành một quốc gia có trong tay "mãnh lực đồng tiền", có thể uy hiếp nước này nước nọ, thậm chí có thể áp lực với cả Mỹ ... Nhưng từ đó để trở thành một siêu cường với một mô hình có thể được thế giới chấp nhận như một... siêu cường... thì đấy là chuyện khác.

Mỹ không phải là một mô hình hoàn hảo chi. Nhưng từ thời mà Mao gọi Mỹ là con hổ giấy... và từ thời mà các đảng Cộng sản vẫn cứ ra rả rằng... tư bản đang... giãy chết... cho đến nay... tư bản vẫn còn tiếp tục giãy chết... chứ chưa chịu chết... trong khi cái mô hình Xã hội chủ nghĩa hiện thực đã ăn giỗ mình cả chục năm nay rồi.

Có lẽ nhà cầm quyền Bắc Kinh vẫn chưa nhận ra được "bửu bối" của tư bản Mỹ. Đó là chấp nhận đối trọng, chấp nhận lắng nghe tiếng nói bất đồng thuận (nhưng còn có đồng ý hay không lại là chuyện khác). Khi mà hàng trăm ngàn người Mỹ xuống đường biểu tình chống đối chiến tranh ở Việt Nam... thì Mỹ cũng vẫn không bao giờ cho rằng đó là những thái độ nhằm "phá rối trị an" đất nước Mỹ. Chính những lực lượng đối trọng trong nước Mỹ đã liên tục tạo cho tư bản Mỹ một sức đề kháng cực kỳ mạnh, cho phép tư bản Mỹ "chuyển mình" theo thời cuộc để tiếp tục sống còn.

Ngược lại, đối với nhà cầm quyền Trung Quốc thì bất cứ một tiếng nói nào không phải của Đảng, của Nhà nước... thì đều là "âm mưu quốc tế" diễn biến hòa bình nhằm phá rối trị an đất nước... và cứ thế mà ra sức đàn áp...

Có thể ở một góc nhìn nào đó thì các chính phủ phương Tây chắc cũng ít nhiều "mơ" có một khả năng kiểm soát và chi phối công luận trong nước... như chính phủ Bắc Kinh đối với người dân Trung Quốc... Nhưng có lẽ chính vì thế mà chính phủ Trung Quốc không thật sự mạnh như người ta tưởng.

Một chính phủ thực sự mạnh, có sức đề kháng, thì đã chẳng phải hốt hoảng và hằn học chỉ vì một anh "vô danh tiểu tốt" nhận được cái giải thưởng Nobel vì hòa bình... Một giải thưởng mà trong quá khứ cũng đã mất một phần giá trị bởi vì trao cho người không mấy xứng đáng như... Henry Kissinger.

Trung Quốc có thể sẽ trở thành một siêu cường... nhưng vẫn chỉ là một siêu cường thấp bé.

------------------

Cuộc phỏng vấn Ôn Gia Bảo bị “đục bỏ” ở Trung Quốc (DCVOnline)-

Hãng thông tấn CNN vừa có cuộc phỏng vấn Thủ tướng Trung Quốc ông Ôn Gia Bảo, được xem là cuộc phỏng vấn hiếm hoi, ít khi xảy ra. Ông Ôn Gia Bảo đã nói đến cải cách chính trị và tự do ngôn luận trong cuộc phỏng vấn này. Tuy nhiên, cuộc phỏng vấn được trình chiếu trên CNN này đã bị kiểm duyệt và cắt bỏ ở Trung Quốc, làm giới “dân cư mạng” lên tiếng chỉ trích thậm tệ.

Trong cuộc phỏng vấn của nhà báo Fareed Zakaria (CNN), ông Bảo đã nói đến nhiều chủ đề được xem là cấm kỵ ở Trung Quốc, cùng lúc ông cho là nhà cầm quyền đang sửa đổi cho thích hợp.

Cho đến nay, giới truyền thông do nhà nước kiểm soát ngặt nghèo chỉ đăng một vài lời nói chung chung của ông Bảo, và bình luận cách nhà báo Zakaria phỏng vấn nhưng không đăng nguyên văn những gì ông Bảo nói.

Tuy nhiên, bài phỏng vấn ông Ôn Gia Bảo sau đó đã xuất hiện trên mạng và blogs như nấm.

Một dân cư mạng phát biểu trên sina.com: “Ông ngoại Bảo đã có những tuyên bố chấn động về cải cách trên CNN, nhưng những gì ông nói đã bị hệ thống truyền thông của Trung Quốc kiểm duyệt và đục bỏ! Ông ngoại Bảo ơi, ông không chiến đấu một mình đâu. Lòng chúng tôi ở cùng với ông.”

Một dân cư mạng khác với tên Garuda viết: “Ngay cả người dân cũng không được nghe những gì mà thủ tướng của họ nói. Ngay cả chính ông thủ tướng cũng không có được quyền tự do ngôn luận.”

Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo: “Sự mong muốn, và nhu cầu cần có dân chủ, tự do là điều không thể cưỡng lại được.”. Nguồn hình: topnew.in

Trong cuộc phỏng vấn xảy ra hôm Chủ Nhật, ông Ôn Gia Bảo thừa nhận những khó khăn Trung Quốc gặp phải khi cân bằng giữa những gì 1 tỉ 3 người dân mong muốn cùng lúc duy trì trật tự xã hội cho cả một đất nước quá lớn.

“Tôi tin rằng tự do ngôn luận là điều cần thiết cho bất cứ quốc gia nào, một quốc gia đang trên đường phát triển và cũng như một quốc gia đã trở nên mạnh mẽ,” ông Bảo nói với CNN.

Trung Quốc hiện có tối thiểu 420 triệu người sử dụng mạng internet, là một nước với số người sử dụng mạng internet lớn nhất thế giới – ông Bảo cho hay qua cuộc phỏng vấn này.

Những lời tuyên bố của ông Bảo ngay sau đó đã được cư dân cư đưa lên như nấm, và cả một đội quân công an mạng hùng hậu của nhà nước Trung Quốc tiếp tục đi tìm và tháo bỏ như trò chơi cút bắt.

Theo dân cư mạng Garuda: “Cuộc phỏng vấn ông Ôn Gia Bảo của CNN giống như một mặt hàng xuất khẩu, mà người dân Trung Quốc nội địa không được dùng.”

Nhưng thực sự, ông Ôn Gia Bảo đã nói gì trong cuộc phỏng vấn đó? DCVOnline xin trích dẫn bốn câu chính như sau:

- “Sự mong muốn, và nhu cầu cần có dân chủ, tự do là điều không thể cưỡng lại được.”

- Một đảng chính trị, sau khi trở thành một đảng cầm quyền, “nên hành động theo đúng hiến pháp và luật pháp, chứ không thể đứng trên hiến pháp và luật pháp như thời còn đang đấu tranh giành chính quyền.”

- Điều quan trọng là phải “tạo những điều kiện cho người dân chỉ trích nhà nước.”

- “Tự do ngôn luận là điều cần thiết cho bất cứ nước nào.”

Không rõ, những gì ông Thủ tướng Ôn Gia Bảo nói trong cuộc phỏng vấn qua là lời phát biểu của cá nhân ông hay đại diện cho hàng ngũ lãnh đạo của đảng Cộng sản Trung Quốc?

© DCVOnline




-----------

Trung Quốc. © Jochen Schlenker

Kể từ sau Chiến Tranh Lạnh cái nhìn của thế giới về Hoa Lục đã thay đổi qua ba giai đoạn khác nhau:

1. Vào đầu thập niên 1990 sau biến cố Thiên An Môn và khi khối Xô Viết sụp đổ nhiều nhà quan sát cho rằng chế độ cộng sản tại Trung Quốc đã lổi thời và sớm bị đào thải theo làn sóng dân chủ tự do. Những tăng trưởng kinh tế lúc ban đầu bị đánh giá như các bong bóng thổi phồng bởi giới tài phiệt quốc tế để chiêu dụ đầu tư.

2. Nhưng đến cuối thế kỷ thứ 20 và nhất là sau cuộc khủng hoảng tài chánh năm 1998 tại Đông Á không những nền kinh tế Hoa Lục tiếp tục tăng vọt mà vị trí của giới lãnh đạo tại Bắc Kinh càng thêm củng cố. Quốc tế xem Trung Quốc như một đại cường quốc đang lên và tìm cách để hội nhập vào cộng đồng quốc tế theo chiều hướng không tranh chấp.

3. Vào giữa thập niên đầu của thế kỷ thứ 21 trong lúc Hoa Kỳ bị sa lầy vào hai cuộc chiến tại Iraq-A Phú Hản và Âu-Mỹ rơi vào khủng hoảng kinh tế thế giới mới thấy một bộ mặt mới của Trung Quốc: tự tin khẳng định các quyền lợi của mình và đòi hỏi một trật tự mới nơi đó Bắc Kinh muốn ngang hàng hay vượt trội Âu-Mỹ-Nhật trên nhiều phương diện.

So trong lịch sử thì Hoa Lục ngày nay có nhiều điểm giống với nước Đức vào đầu thế kỷ 20:

- Đức quốc phát triển vào cuối thế kỷ 19 trễ so với Tây-Âu. Địa hình lại nằm sâu trong lục địa nên không có các hải cảng thuận lợi hướng ra đại dương. Nhờ vậy Anh-Pháp có ưu thế và sớm giành những thị trường cùng thuộc điạ béo bở nhất. Thế Chiến Thứ Nhất đã xảy ra khi Đức trổi lên tranh giành quyền lợi với Anh-Pháp.

Tình hình này không khác gì Trung Quốc hiện đang muốn đẩy lùi ảnh hưởng của Tây Phương để tìm thế thượng phong tại Đông và Nam châu Á.

- Hai dân tộc Đức-Hoa giỏi và có tinh thần quốc gia cao. Nước Đức nằm ở trung tâm cuả châu Âu trong lúc người Hoa vẫn thường tự hào là trung tâm điểm của châu Á.

- Sau khi thua trận năm 1919 dân Đức tức giận với các điều kiện ngặt nghèo do Anh-Pháp đặt ra cho nước chiến bại. Chủ nghĩa quốc xả từ đó bùng phát dẫn đến Thế Chiến Thứ Hai.

Một số người Hoa vẫn còn căm hận vì thua sút và bị Tây Phương cùng Nhật Bản khinh thường, xâu xé hơn một trăm năm. Tâm lý này dễ bị khích động lên thành phong trào quốc gia cực đoan.

- Nước Đức văn minh và đã đào tạo nhiều nhà tư tưởng tài ba, vậy mà dân tộc họ lại mù quáng tin vào chủ nghĩa quốc xã đem lại đại hoạ cho đất nước.

Dân chúng Trung Hoa hiện có trình độ học thức cao nhất từ trước đến giờ nhưng điều này vẫn chưa đủ bảo đảm rằng tinh thần dân tộc quá khích sẽ không trổi dậy.

- Kỹ thuật vô tuyến truyền thanh (radio) hoàn thiện vào những năm 1920 lại được phong trào Quốc Xã khéo léo dùng làm công cụ tuyên truyền và thu hút quần chúng.

Mạng nối kết của Internet vào thế kỷ 21 là phương tiện thông tin và liên lạc tiện lợi nhưng cũng có thể bị dùng vào khích động tâm lý quần chúng.

- Mậu dịch giữa các nước tăng trưởng nhanh chóng từ năm 1870 đến1913, nhịp độ so ra còn nhanh hơn cả giai đoạn toàn cầu hoá sau Chiến Tranh Lạnh. Vậy mà Thế Chiến Thứ Nhất vẫn xảy ra tại Âu Châu.

Do vậy những quyền lợi kinh tế hổ tương giữa Mỹ-Hoa-Âu-Nhật ngày hôm nay chưa chắc đã đủ để ngăn chận một cuộc tranh chấp lớn.

- Anh Quốc có nhiều thuộc địa trải rộng khắp thế giới nên theo khuông mẫu tự do kinh doanh (laissez faire). Trái lại chính quyền Đức có quốc sách trực tiếp can thiệp vào nền kinh tế (national economy). Nước Đức tăng trưởng nhanh chóng sau khi thủ tướng Bismarck áp đặt thuế nhập khẩu vào năm 1879 để hỗ trợ công nghiệp nội địa, rồi nhiều nước Âu Châu khác như Pháp-Thụy Điển-Ý và ngay cả Hoa Kỳ cũng theo đó dựng nên hàng rào mậu dịch vào đầu thế kỷ 20.

Bắc Kinh hiện kềm giá đồng Nhân Dân Tệ để nâng đỡ xuất cảng; tạo điều kiện dễ dãi về thuế khoá, nhân công và môi trường nhằm chiêu dụ sản xuất từ ngoại quốc vào nội điạ; áp lực công ty nước ngoài phải trao đổi kỷ thuật công nghệ khi đi vào thị trường Hoa Lục; ưu đãi các công ty nội địa trong các hợp đồng quốc gia.

Khi Trung Quốc tăng trưởng 8-10% trong lúc Âu-Mỹ bị suy thoái thì nhiều quốc gia đã theo mô hình kinh tế chỉ đạo của Bắc Kinh thay vì thả lỏng thị trường kiểu Mỹ. Tại những nước đang mở mang đây còn là cơ hội để các nhà cầm quyền lợi dụng cũng cố vai trò chính trị của mình.

- Âu-Mỹ-Nhật đều áp lực Trung Quốc phải tăng giá đồng Nhân Dân Tệ để các công ty nước họ có thể cạnh tranh bình đẳng. Nếu giữa các siêu cường kinh tế không đạt đến thoả thuận nguy cơ của một cuộc chiến mậu dịch rất có thể diễn ra và lan rộng toàn cầu, như đã từng xãy đến vào những năm trước Đệ Nhất Thế Chiến khi nhiều nước dựng hàng rào bảo hộ

- Hoa Kỳ rơi vào Đại Suy Trầm (Great Depression) bắt đầu từ năm 1929 mãi đến sau 1945 mới hoàn toàn thoát ra nhờ vào các khoảng chi tiêu khổng lồ trong Đệ Nhị Thế Chiến đã kích thích nền kinh tế vực dậy.

Hiện Âu-Mỹ-Nhật vẫn chưa phục hồi gần 3 năm sau cuộc Đại Khủng Hoảng bắt đầu từ năm 2007, áp lực quần chúng ngày càng tăng khiến những quyết định đơn phương có thể xảy ra.

Tuy vậy chúng ta cũng không nên vội kết luận rằng một cuộc chiến tranh giành quyền lợi giữa các siêu cường ắt hẳn xảy ra. Thứ nhất, nhân loại đã hiểu được mức độ tàn phá trải qua hai cuộc chiến toàn cầu trong thế kỷ 20. Thứ nhì, các nước lớn ngày nay đều trang bị vũ khí nguyên tử và một cuộc chạm trán hạch nhân sẽ mang lại nhiều tổn thất gấp nhiều lần so với quá khứ

Nhưng đồng thời xác suất của một cuộc tranh chấp lớn không phải là ít. Vì Trung Quốc là một siêu cường đang trổi dậy và có tiềm năng thay đổi bộ mặt thế giới nên chúng ta hãy tìm hiểu những thách thức mà Hoa Lục sẽ phải đương đầu trong thời gian sắp tới.

***

Một câu hỏi cần được đặt ra là tại sao nền kinh tế của một nước cộng sản lại qua mặt được Nhật-Đức-Anh-Pháp là những xứ dân chủ? Hơn thế trong vòng 20-30 năm nửa Trung Quốc có thể bắt kịp Hoa Kỳ là nước đứng đầu hệ thống tư bản toàn cầu?

Trong Chiến Tranh Lạnh vào những lúc Liên Xô trội hơn Tây Phương về quân sự, chính trị và các ngành công nghệ chiến lược nhưng nền kinh tế lúc nào cũng bị Âu-Mỹ-Nhật bỏ rơi rất xa. Thế tại sao giờ này nền kinh tế của Trung Quốc lại có thể vượt qua những quốc gia tư bản lâu đời? Có ba điểm đáng lưu ý trước khi chúng ta tìm câu giải đáp:

- Lợi tức đầu người tại Hoa Lục có thể sẽ không bao giờ bắt kịp Âu-Mỹ-Nhật, một phần vì quá đông dân. Tuy vậy uy lực của một quốc gia trên thế giới tuỳ thuộc vào GDP hơn là mức thu nhập của dân chúng – một thí dụ điển hình là Qatar và Luxembourg đứng hạng nhất về hoa lợi của mỗi người dân nhưng vì nền kinh tế nhỏ nên ảnh hưởng bên ngoài rất hạn hẹp,

- Trung Quốc phát triễn nhanh chóng vì nhân công rẻ và bắt chước giỏi – nhưng nếu chỉ nhờ vậy mà tiến lên chiếm hạng nhì thì cũng rất đáng suy nghĩ: liệu mô hình của Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ, chú trọng vào sáng kiến rồi đem kỷ thuật sản xuất ra nước ngoại có lợi ích cho quốc gia hay chỉ riêng các tập đoàn tư bản và những nước nhanh bắt chước như Hoa Lục?

Hơn thế nửa Trung Quốc hiện có kế hoạch nâng cao trình độ giáo dục bậc đại học và xây dựng các trung tâm nghiên cứu lên tầm vóc quốc tế hướng về các công nghệ hiện đại như năng lượng sạch, hạch nhân, tàu hỏa cao tốc, kỷ thuật điện tử, máy bay và xe hơi v.v… Họ có khả năng nhân vật lực để hoàn thành các mục tiêu lớn này trong vòng 30-50 năm nửa; khi đó người ta sẽ khó hình dung ra sức mạnh cạnh tranh khổng lồ về cả sản xuất lẫn sáng chế từ Hoa Lục.

- Lý thuyết kinh tế thị trường dựa trên hai nền tảng: cá nhân phải có tự do tư tưởng và sáng tạo; xã hội phải có dân chủ và tạo cơ hội đồng đều cho mọi người dân. Nhưng nếu dân chủ và tự do bị giới hạn mà Trung Quốc vẫn vượt lên hạng nhất nhì trên thế giới thì lý thuyết này có điều gì cần xét lại?

Chiến Tranh Lạnh chấm dứt là thắng lợi của nền kinh tế thị trường so với mô hình tập trung chỉ đạo (central planning). Khối Xô Viết đã sụp đổ dưới gánh nặng trì trệ của nền kinh tế chỉ huy đè lên mọi hoạt động xã hội.

Vấn đề nối tiếp là liệu kinh tế thị trường có tất yếu dẫn đến dân chủ tự do hay không? Ngược lại, dân chủ tự do có phải là hai yếu tố cần thiết quyết định cho sự tăng trưởng của nền kinh tế hay không? Hay thế giới có sẽ chia thành hai khu vực có tự do và độc tài, nhưng lại cùng chia xẻ một mẫu số chung kinh tế thị trường?

***

Trong lịch sử đã có trường hợp quốc gia độc tài phát triển nhanh hơn các nước dân chủ. Điển hình là nước Nga vào năm 1917 còn rất chậm tiến, vậy mà đến thập niên 1950 lại vượt trội Tây Âu về quân sự và nhiều ngành công nghệ quan trọng để tiến lên hàng siêu cường khiến cả thế giới nể sợ. Trung Quốc mở cửa thị trường vào cuối thập niên 1980 khi còn lạc hậu, chỉ mất 30 năm sau đó để qua mặt Đức-Nhật vào thập niên 2010. Cả hai nước này chỉ mất một thế hệ để đạt những thành tựu phi thường đó.

Lý do có thể được hiểu vì lãnh đạo độc tài mới có thể đơn phương quyết định quốc sách rồi huy động tài nguyên nhân vật lực để thực hiện các mục tiêu đề ra. So ra thì chính quyền dân chủ chậm lụt hơn rất nhiều vì mọi sách lược đêu phải trải qua giai đoạn góp ý, tranh cải và cân bằng quyền lợi giữa nhiều phe nhóm, thành phần trong xã hội.

Nhưng bù lại vận mệnh của nước không dân chủ hoàn toàn tuỳ thuộc vào sự sáng suốt của lãnh đạo nên có rất nhiều bất trắc:

· Độc tài sáng suốt là một sự may mắn chớ không do cơ cấu nào bảo đảm. Hơn nửa nếu lãnh đạo sai lầm vẫn không bị thay thế vì đã nắm độc quyền chính trị trong tay. Điển hình là các giai đoạn chuyên chế giáo điều tại Nga (1917-1991) và Hoa Lục (1949 cho đến thập niên 1980) đã đem lại vô số mất mát về nhân vật lực cho đất nước họ.

· Độc tài có sáng suốt lúc ban đầu nhưng lâu dài chắc chắn sẽ lạm dụng quyền hạn, trở nên thoái hoá để bảo vệ vi trí của giới cầm quyền thay vì cho quyền lợi chung.

· Độc quyền lãnh đạo không thể nào phản ảnh được cái nhìn từ nhiều phía trong một tổ chức xã hội vô cùng phức tạp vào thế kỷ 21. Vì thế cái giá phải trả cho sự tăng trưởng không được cứu xét toàn diện nên mang lại hậu quả trầm trọng và lâu dài. Những thành tựu tại Liên Xô và Trung Quốc đã đánh đổi bằng hủy hoại về môi sinh; tại Nga còn thêm tình trạng thư lại nặng nề và người dân đánh mất tánh tự lập, còn ở Hoa Lục là hố ngăn cách giàu nghèo và xã hội duy lợi nhuận.

***
Từ những điểm nói trên người viết xin nhận xét rằng thử thách lớn trong nội bộ Trung Quốc sẽ đến khi mô hình độc đảng thoái hoá và làm trì trệ bước phát triển của xã hội.
.
Sức sống của nền kinh tế thị trường dựa vào hai yếu tố: quyền tự do cạnh tranh và luật đào thải. Vai trò của chính quyền nhằm (a) giám sát môi trường bình đẳng để hai năng lực này được phát huy, (b) bảo đảm mức an sinh cơ bản cho dân chúng qua các thăng trầm của nền kinh tế.

Chúng ta đã quen thuộc với ý niệm cạnh tranh trong thị trường. Luật đào thải – chữ dùng tạm dịch không sát nghĩa cho cụm từ creative destruction của kinh tế gia Joseph Schumpeter, hiểu đơn giản là tre già măng mọc. Mỗi lần có thay đổi trong khoa học kỷ thuật, tương quan sản xuất hay nhu cầu quần chúng thì những công ty trẻ phải có cơ hội để vươn lên chiếm chổ của các tập đoàn già nua kém thích ứng.

Những đòi hỏi trên đây mâu thuẩn lẫn nhau: cạnh tranh là muốn đè bẹp đối thủ dù bằng phương thức chính đáng như cải tiến sản phẩm, hay tiêu cực như lợi dụng ưu thế và những quan hệ sẳn có. Quá trình đào thải mang lại xáo trộn ảnh hưỡng đến an sinh của người dân như mất việc làm khi xí nghiệp phá sản hay kinh tế rơi vào khủng hoảng. Vai trò của nhà nước rất tế nhị: giám sát cho cạnh tranh lành mạnh; can thiệp khi thị trường bị xáo trộn để bảo tồn mức sống của công nhân viên; nhưng phải tự chế để không cản trở tiến trình tự nhiên của thị trường. Về lâu dài độc quyền chính trị – giống như độc quyền kinh tế – không thể phù hợp với thị trường tự do vì sẽ đánh mất sự tự chế và trách nhiệm giám sát vô tư.

Trong ngắn hạn, một nước mới phát triễn như Trung Quốc giống như mảnh đất hoang vừa mới khai phá nên đủ trống trải cho cây cỏ mọc mà không cần cạnh tranh chen chúc. Nhưng rồi các tập đoàn thương mại khi đủ lớn như cây bén rễ sẽ tìm cách để tránh bị đào thải bằng cách hoà đồng với ưu thế độc quyền chính trị của nhà nước. Nhà cầm quyền trở thành đại diện cho một khối lợi ích riêng tư (interest group) gồm các xí nghiệp công tư và tập đoàn lãnh đạo, cản trở tiềm năng sản xuất mới và cũng không còn bênh vực an sinh của dân chúng.

Không một nhà nước nào hoàn toàn vô tư, nhưng trong các nước dân chủ chính quyền bị luân phiên thay đổi giữa các khối lợi ích khác nhau nhằm phản ảnh những quan niệm mới trong xã hội. Quyền lợi của dân chúng cũng được quan tâm vì họ bỏ lá phiếu quyết định. Do đó trong thời gian vận động chính trị các khối lợi ích tung tiền để ảnh hưởng quần chúng, nhưng rồi kết quả vẫn do mỗi người dân quyết định.

Chúng ta bắt đầu thấy nhiều dấu hiệu trì trệ ngay khi nền kinh tế Hoa Lục vẫn còn đang phát triển nhảy vọt:

· Nhà nước kềm tỷ giá hối đoái đồng Nhân Dân Tệ để hổ trợ xuất cảng bằng cách tích trữ một lượng ngoại tệ khổng lồ. Bắc Kinh trung bình bán ra 1 tỷ đô-la mỗi ngày để giữ giá đồng Quan.

· Để có ngân quỹ thực hiện chính sách này hoa lợi không dùng để tăng lương bổng hay cải thiện đời sống của công nhân mà giữ lại với xí nghiệp. Một số chuyển về địa phương rồi lên trung ương; phần còn lại tích tụ vào các doanh nhân khiến khoảng cách giàu nghèo ngày càng sâu đậm và tình trạng đầu cơ ngày càng phổ biến.

· Bù lại, nhà cầm quyền nâng đỡ các xí nghiệp công-tư qua những khoảng tài trợ trực tiếp, tín dụng ưu đãi hay quyền sử dụng đất đai. Quan chức nhà nước theo đó cũng được hưởng quyền lợi trong các quyết định phân chia.

Báo chí Tây Phương ước tính khoảng từ 1100 tỷ cho đến 1400 tỷ USD rơi vào những trương mục mờ ám, nghĩa là khoảng 50% trử lượng ngoại tệ của Trung Quốc đã bị thất thoát thay vì chia đều ra cho dân chúng.

· Nhà cầm quyền vi phạm một điều trong khế ước với dân chúng: kinh tế tuy tăng trưởng nhảy vọt nhưng mức sống người dân cải thiện chậm hơn nhiều. Nhưng nói chung thì đời sống người Hoa vẫn tốt đẹp hơn bao giờ hết so với quá khứ nên họ vẫn lạc quan tin tưởng vào tương lai và chính sách nhà nước (so với tâm lý các nước Âu-Mỹ bi quan và bất mãn với chính quyền)

· Bù lại các quan chức trung ương lẫn địa phương rất thiếu tự tin: họ cho phép phần nào những tiếng nói chống tệ đoan tham nhũng để giải toả ấm ức nhưng hoàn toàn cấm đoán mọi thách đố về độc quyền chính trị của đảng cộng sản.

· Vì quyết định đơn phương phân phối lợi nhuận trong xã hội nên lãnh đạo chính trị và các tập đoàn kinh tế trở thành một khối lợi ích không thể tách rời.

· Nhà cầm quyền tạo khó khăn cho các công ty nước ngoài để ưu đãi các doanh nghiệp nội địa. Các tập đoàn trong nước lợi dụng chính sách giới hạn cạnh tranh để giảm chất lượng hàng trong nước (sữa nhiểm độc melanine, đồ chơi trẻ em dùng sơn pha chì v.v…)

· Nhà nước nâng đỡ các công nghiệp chiến lược để cạnh tranh ra nước ngoài qua các khoảng đầu tư trực tiếp, tín dụng ưu đãi và quyền xử dụng đất đai – hệ luỵ đã hâm nóng bong bóng đầu cơ trên cả hai thị trường chứng khoáng và địa ốc.

· Nhà cầm quyền đề cao lòng tự hào dân tộc để giải toả các bất mãn xã hội. Mạng Internet một mặc bị kiểm duyệt mặc khác được mở cửa để bày tỏ các quan điểm ngoại giao quá khích. Giải Nobel Hoà Bình trao cho giáo sư Lưu Hiểu Ba bị tuyên truyền như Âu Châu áp đặt các giá trị Tây Phương vào xã hội Trung Quốc. Không nhượng bộ với các áp lực về mậu dịch và tiền tệ để chứng tỏ Hoa Lục đã qua rồi thời kỳ bị Âu-Mỹ-Nhật uy hiếp. Tổ chức Thế Vận Hội 2008 và Hội Chợ Quốc Tế hoành tráng nhằm phô trương những tiến bộ vượt bực dưới sự lãnh đạo của đảng và nhà nước cộng sản. Xây dựng quân đội và theo đuổi lập trường bảo vệ biên giới và lãnh hải cứng rắn đối với Ấn Độ, Nhật Bản và các nước láng giềng để biểu thị uy quyền đang lên tại Á Châu. Bóp chẹt các đòi hỏi tự trị tại Tân Cương và Tây Tạng để chận đứng mọi nguy cơ ly khai.

Nếu đứng trên cái nhìn biện chứng sử quan thì giaì đoạn độc quyền chính trị của đảng cộng sản Trung Quốc là thời kỳ quá độ chuyển tiếp qua nền kinh tế thị trường. Giới lãnh đạo Hoa Lục bắt đầu với Đặng Tiểu Bình đã hoàn thành trách nhiệm lịch sử đưa đất nước từ chậm tiến lên hàng nhất nhì trên thế giới vì đã huy động được sức mạnh của toàn dân. Nhưng đã đến lúc mô hình chuyên chế phải chuyển đổi thành dân chủ để tạo cơ hội đồng đều cho các tiềm năng kinh tế đang lên, nếu không chính đảng và thành phần lãnh đạo sẽ thoái hoá thành lực lượng phản động cản trở những bước tiến bộ trong tương lai!

Bây giờ chúng ta hãy tìm hiểu những thử thách mà Trung Quốc sẽ phải đối đầu trên chính sách ngoại giao

.***

Thành Cát Tư Hãn xâm chiếm thế giới bằng vó ngựa của kỵ binh. Chủ nghĩa thực dân trải rộng toàn cầu với sức mạnh súng đạn và cơ khí. Hoa Lục chinh phục quốc tế bằng hàng hoá rẻ!

Chúng ta không thể đánh giá thấp thành quả của hiện tượng này. Nền kinh tế Trung Quốc góp phần không nhỏ vào việc mang gần 1 tỷ người ra khỏi ngưỡng cửa nghèo khó kể từ sau Chiến Tranh Lạnh trong đó có hơn 300 triệu người Hoa. Hàng hoá rẻ và tiền Trung Quốc cho vay nhất là sang Hoa Kỳ kềm giữ lạm phát ở mức 3-4%, đồng thời nâng cao mức sống của dân chúng ở khắp thế giới. Các phương tiện thông tin qua Internet, truyền hình v.v… trở nên phổ thông và nâng cao ý thức quần chúng ngay ở những nước đang mở mang nhờ vào năng lực sản xuất khổng lồ của Hoa Lục.

Lợi tức đầu người của Ấn Độ – quốc gia dân chủ lớn nhất thế giới – gấp đôi Trung Quốc – nước đông dân nhất hoàn cầu – vào thập niên 1970, vậy mà giờ này GDP của Hoa Lục gấp bốn lần của Ấn Độ. Bắc Kinh tổ chức Thế Vận Hội 2008 hoành tráng và hoàn hão. Kỳ Vận Động Hội khối Thịnh Vượng Chung Commonwealth tại Ấn Độ năm 2010 gặp quá nhiều sơ xuất đến nỗi suýt bị huỷ bỏ!

Thế nhưng hình ảnh của Trung Quốc ra ngoài quốc tế không vì thế mà được cải thiện: kém văn hoá; nhà giàu mới; vụ lợi; giỏi sao chép và ăn cấp bản quyền; xuất cảng hàng hoá độc hại; thiếu dân chủ; phá hoại môi trường; làm mất công ăn việc làm; mối đe doạ cho trật tự của thế giới.

Mỗi khi một siêu cường trỗi dậy trong lịch sử đã đem đến máu lửa chiến chinh nhưng đồng thời đóng góp nhiều giá trị tinh thần lâu dài cho nhân loại. La Mã qua tổ chức luật pháp và hệ thống giao thông. Trung Hoa với nền văn hoá Khổng Học đem lại trật tự trong xã hội nông nghiệp và nề nếp gia đình. Chủ nghĩa thực dân mang đến ánh sáng văn minh và khoa học thực nghiệm. Tư tưởng Mác Xít có sức lôi cuốn về một xã hội không bóc lột. Hoa Kỳ với quan niệm tự do dân chủ và nền kinh tế thị trường.

Nhưng cũng có những siêu cường đã không để lại các giá trị phổ thông và thăng hoa như Mông Cổ, Phát Xít và đều là những thế lực sớm tàn.

Trung Quốc đã đóng góp rất nhiều để làm giàu cho nhân loạị, nhưng lại là một mâu thuẫn trong lý luận và tổ chức, và là tiềm năng đe doạ cho trật tự thế giới. Đây là vấn đề để lãnh đạo và dân chúng Trung Hoa đáng lưu tâm!

© ĐHQ

© Đàn Chim Việt

—————————————————

Ghi chú:

(1) Tài liệu rút từ chương 2 của tác phẩm Why Globalization Works – Martin Wolf
(2)Tài liệu rút từ chương 2 của tác phẩm Why Globalization Works – Martin Wolf
(4)Thủ tướng nước Anh Winston Churchill đã nhận xét: “Dân chủ là tổ chức nhà nước tệ hại nhất, duy chỉ một điều là các mô hình khác đều đã được thử qua (và thất bại)””Democracy is the worst form of government except for all those others that have been tried.” – Winston Churchill
(5)Quan niệm về luật đào thải (creative destruction) trong kinh tế do nhà xã hội học người Đức Werner đề ra và kinh tế gia người Áo Schumpeter đào sâu năm 1942 trong tác phẩm Capitalism, Socialism and Democracy. Cựu Giám Độc Quỹ Dự Trữ Liên Bang Hoa Kỳ Alan Greenspan đã nhắc đến nhiều lần trong quyển The Age of Turbulence xuất bản năm 2008

(6)Bản tin Bloomberg ngày 12 tháng 08-2010 China’s Rich Have $1.1 Trillion in Hidden Income, Study Finds
(7)Bản tin Reuters ngày 12 tháng 08-2010 China’s wealthy may be hiding a trillion dollars

--

Report: Norwegian minister's meeting cancelled in China after Nobel DPA

China Blocks News on Nobel Winner, Charter 08 Essayist Liu Xiaobo TIME-Just as Liu Xiaobo learned of his Nobel Peace Prize a day late, Chinese citizens face a gap in learning about who he is -- and why he was chosen

- Trung Quốc ngăn vợ ông Lưu Hiểu Ba gặp phóng viên(VOA).

- Những người ký tên vào Hiến Chương 08 (Trang Hạ). - Giải thưởng và xét giải thưởng (Nguyễn Vĩnh). – Vợ khôi nguyên giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba bị quản thúc(VOA). Nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba và vợ, bà Lưu Hà (phải) –

Mời xem một đoạn video trao đổi của ông Lưu Hiểu Ba, đăng trên tạp chí NewsWeek tiếng Ba Lan, do một độc giả vừa gởi tới:

[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=2QJGuPOMPvE]

Wife Detained After Visiting Nobel Winner NYT China continued to react with indignation at the Nobel Peace Price being awarded to an imprisoned dissident.


Tổng số lượt xem trang