- Phát hiện mới của người đi tìm chứng tích Hoàng Sa (TPhong).
- Cùng với Quyết định 97, ‘Khoa học công nghệ đã có vị thế mới’ (VNExpress).Về một nền Dân chủ Pháp trị Việt Nam phusa
Thêm một bài viết đáng chú ý của tác giả Thiện Ý
Tác giả với bút danh Thiện Ý, người đã viết bài Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải – Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21 tháng Sáu mấy tháng trước, vừa có thêm một bài viết hùng hồn. <<>>>>
Hoàng Hưng – Về tác giả bài viết “Đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!”
Tôi lấy làm vinh dự được tác giả Thiện Ý gửi gắm việc giới thiệu công khai danh tính thật cũng như nhân thân của anh sau khi bài “Đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!” được công bố trên talawas blog. Việc công khai này đánh dấu một bước ngoặt lớn của anh trên con đường phản biện với những người lãnh đạo Đảng của mình, tổ chức mà anh gắn bó suốt 50 năm nay, đến nay anh vẫn “giận mà thương” và thực lòng hy vọng vào sự thay đổi của nó để nó tự cứu vãn và cứu vãn cả tương lai dân tộc.
Thiện Ý chính là Tống Văn Công, nguyên Tổng Biên tập một số tờ báo của hệ thống công đoàn: báo Lao động Mới (Liên hiệp Công đoàn Giải phóng miền Nam Việt Nam), báo Công nhân Giải phóng (tiền thân của báo Người Lao động, Liên đoàn Lao động TPHCM) báo Lao động (Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam), cũng là ngòi bút bình luận sắc bén một thời của báo này với bút danh Thuận Lý. Xuất thân từ một gia đình cách mạng, cha là Tống Văn Thêm bút hiệu Tăng Ích, tham gia Đảng Cộng sản từ 1929, dịch giả của Tạp chí Tân Trung Hoa thời kháng chiến chống Pháp (chi tiết rất thú vị: vậy thì anh có trong người dòng máu Minh Hương, tức có thể nói anh là một “người cựu-Tàu yêu nước Việt”, trái ngược với những kẻ “người Việt yêu nước… Tàu” hiện nay).
Tống Văn Công sinh năm 1932, tham gia Vệ quốc Đoàn chống Pháp (1950-1959), được giải Ba cuộc thi viết truyện ngắn về miền Nam 1959, làm báo Lao động từ 1960, huy hiệu 50 năm tuổi Đảng.
Con đường phản biện với Đảng của đảng viên kỳ cựu Tống Văn Công bắt đầu từ thời gian sau “Đổi mới”, chủ yếu với công việc lãnh đạo báo Công nhân Giải phóng và sau đó báo Lao động trong những cuộc đấu tranh dũng cảm chống quan liêu tham nhũng, bênh vực quyền lợi công nhân và nhân dân lao động, đặc biệt là trong mấy năm huy hoàng của tờ Lao động Chủ nhật mà lịch sử báo chí Việt Nam sẽ phải ghi nhận như người xung kích của báo chí “cách mạng” (đúng nghĩa là báo chí trong vòng kim cô của đường lối tuyên giáo cộng sản) đã phá rào để nói lên những tiếng nói trung thực với đời sống và “khác” với ý của lãnh đạo Đảng. Và tất nhiên anh phải trả giá, may mà cái giá cũng không quá đắt: bị cho về hưu (Xem bài “Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải” của Thiện Ý trên talawas blog). Điều đáng ghi nhận là chính ở tờ báo này, Tống Văn Công đã thể hiện “tư tưởng Hồ Chí Minh” đúng như anh trình bày trong bài viết “Đổi mới Đảng…”: không “ngu trung” với ý thức hệ, thực lòng đoàn kết mọi lực lượng của dân tộc để xây dựng một nước Việt Nam mới – ở đây là một tờ báo mới (bao gồm những nhà báo đảng viên trung thực, những nhà báo tay nghề cao của Sài Gòn cũ, những cựu-tù-chính-trị của chế độ, những người trẻ có tâm huyết…). Và quả nhiên là tất cả mọi người trong tờ báo cũng thực lòng đoàn kết dưới sự lãnh đạo của những đảng viên cấp tiến và có trình độ như anh, mong được dùng ngòi bút phục vụ công cuộc Đổi mới. Chính đó là sức mạnh khiến mọi người chấp nhận san sẻ thu nhập ít ỏi như nhau (80.000 VND/tháng vào năm 1990) say sưa làm báo như đi “làm cách mạng”. Tình cảm giữa anh Công và tôi nảy nở trong những ngày tháng không quên ấy. Tôi là một người vừa đi cải tạo vì thơ văn “phản động” về chưa bao lâu, lại được giao toàn quyền nắm trang Văn hoá-Văn nghệ của một tờ báo lớn, đó là chuyện chưa từng có và không thể hình dung (ngày hôm nay thì lại càng không thể!). Nhờ sự kiên quyết của anh, báo Lao động đã là tờ báo đầu tiên giới thiệu các nhân vật Nhân văn-Giai phẩm (Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Cầm, Đặng Đình Hưng…), ủng hộ những khuynh hướng sáng tác mới, hiện đại còn bị kỳ thị của giới chính thống (đặc biệt trong mỹ thuật và văn học). Qua nhiều thử thách, tình đồng nghiệp giữa chúng tôi đã biến thành tình bạn, tình đồng chí.
Một thời gian dài sau khi nghỉ hưu, Tống Văn Công hầu như không xuất hiện trong đời sống báo chí, hoặc chỉ xuất hiện dưới bút danh nào đó với những bài vô thưởng vô phạt, dường như anh đã an phận thủ thường. Nhưng anh lại vẫn luôn luôn theo dõi, trao đổi bàn bạc với bạn bè thân hữu về mọi tình hình đang diễn ra trên đất nước. Những ai quan biết anh đều nghĩ sẽ đến lúc Tống Văn Công tái xuất giang hồ, không thể khác.
Không phải vì anh là anh hùng hảo hớn gì, mà đơn giản là tình hình đất nước dần dần đi đến chỗ hiểm nguy mà nếu không quá hèn nhát, quá giá áo túi cơm hay nhất quyết mũ ni che tai thì những người có hiểu biết, có lương tri, có tâm huyết buộc phải bước ra khỏi nơi trú ẩn an toàn để bày tỏ thái độ. Với những người đã trót mang nghiệp “ngôn luận”, im lặng trước cái sai, cái xấu, cái lỗi thời lúc này là mang tội đồng lõa không thể biện minh.
Và bắt đầu xuất hiện bút danh Thiện Ý trên talablog, với những bài viết rất được chú ý vì sự thẳng thắn, cái nhìn mang tính tổng quát, lập trường triệt để nhưng tỉnh táo và chân thành xây dựng của một người trong cuộc. Từ bài viết đầu tiên về khủng hoảng văn hóa đạo đức, tác giả đã nêu rõ nguyên nhân sâu xa, nền tảng của nó là khủng hoảng ý thức hệ; đến bài mới nhất, anh vẫn triển khai lập luận ấy đến cùng, và mở nó ra thành cái nhìn toàn diện về thể chế. Cuối cùng việc phải đến đã đến: anh đặt thẳng vấn đề về hệ thống chính trị và tính chính đáng của đảng cầm quyền. Chính ở bài này, anh quyết định công bố tên thật đằng sau cái bút danh mà anh muốn giữ vì đã quen với bạn đọc và có thể chuyển tải “thiện ý” của mình.
Anh đã giải phẫu vào cái đệ nhất yếu huyệt, gót chân Achille của Đảng Cộng sản Việt Nam. Vì thế, nếu như với việc công bố bài này cùng tên thật, mặc dù đầy “thiện ý”, Tống Văn Công có bị những thành phần cứng rắn trong Đảng của mình làm khó thì cũng là chuyện dễ hiểu.
Tôi là một công dân Việt Nam ngoài Đảng, nhưng nhận thức rõ rằng trong một thời gian còn dài, tương lai của đất nước, của dân tộc phụ thuộc chủ yếu vào những biến chuyển trong nội bộ đảng cầm quyền. Từ lâu tôi đã đặt câu hỏi: Ngoài những kẻ thoái hóa biến chất, đặc quyền đặc lợi đang múa tay trong bị trước tình trạng hỗn loạn của xã hội hiện nay, Đảng CSVN còn được bao nhiêu đảng viên chân chính, không bám quyền bám lợi mà thật sự nghĩ đến dân đến nước? Tại sao họ im lặng thế? Vì sợ hãi kỷ luật Đảng? Vì luyến tiếc một quá khứ oai hùng? Vì chưa tìm được lối ra? Vì lo lắng một sự sụp đổ nguy hiểm?
Bài viết mới nhất của Thiện Ý – Tống Văn Công là một câu trả lời cho tôi. Vẫn có không ít đảng viên mang trong đáy sâu lòng mình phẩm chất của người yêu nước thực sự, và không phải không có những người nghĩ được “lối ra” khá an toàn cho cuộc “khủng hoảng” (“Khủng hoảng và lối ra” là tên một luận văn của Nguyễn Kiến Giang). Và họ đã lên tiếng, ngày càng đông, ngày càng thẳng thắn. Tôi tin rằng những ý kiến của Tống Văn Công hôm nay về căn bản đã nói đúng suy nghĩ của đa số người dân Việt Nam hôm nay, cả đảng viên lẫn không đảng viên, kể cả những quan chức đang hưởng lợi từ cơ chế hiện hành nhưng có tầm nhìn xa về tương lai của con cháu họ. Và tôi vẫn chưa hết hy vọng ở sự biết lắng nghe của những người có quyền trong Đảng Cộng sản Việt Nam, ít ra là một số và con số này sẽ ngày càng tăng. Nếu không, thì thảm họa cho đất nước này không xa!
© 2009 Hoàng Hưng
© 2009 talawas blog
Nhân đọc Quyết định 97: Tự do hay hạn chế lĩnh vực nghiên cứu? [*]
V. Quốc Uy
Việc IDS vừa tuyên bố tự giải thể đã là lời phản biện mạnh nhất trong những phản biện của tổ chức khoa học ưu tú này. Trước sự kiện này, lời khen rất nhiều, nhưng không phải không có những ý kiến “bàn lại”.
Đã có lời bình luận chua chát: cung cách của IDS, định dùng tiếng nói khoa học để tác động vào Đảng và Nhà nước như nước ta thì chỉ là ẢO TƯỞNG!
Với một người, như tôi chẳng hạn, vốn có thiện cảm với các trí thức hàng đầu, cấp tiến (nhưng vẫn thuộc đội ngũ chính thống), thì khi nghe lời bình này thường không hài lòng, cho đây là lời chê bai, tiêu cực.
Nhưng nghĩ lại, thấy lời “chê bai” chua chát ấy không sai. Quyết định 97 đã cho thấy: dù cố gắng đứng trong quỹ đạo của Đảng chăng nữa mà nói những điều khác với điều Đảng đang nói (đang cần nói, lúc ấy), thì dù là “điều hay lẽ phải” đúng 100% cũng sẽ bị cấm, mà còn đáng bị cấm hơn những kẻ khác.
Nói cách khác: Con đường Cải lương nhu mì, tự nó không thể thành công! Và nhờ thất bại ấy, những người đi đầu trong IDS sẽ từ bỏ con đường cải lương, để tìm sang một con đường mạnh mẽ hơn, bộc trực hơn, đỡ “cải lương” hơn. Và cứ thế, rất có thể (có thể thôi) các nhà trí thức ưu tú của IDS sẽ trở thành những nhà cải cách, dân chủ, tiên phong thật sự. Đó là ý nghĩa tích cực của “bài học mang mã số 97”. Từ mong ước, tôi cứ mạo muội “hình dung” ra như vậy.
Nhưng dù cho những “nhà Cải lương” cũ có chuyển sang phương pháp mới, thì trong lớp người đi sau cũng lại sẽ có những người phải dẫm lại dấu chân người trước. Giống như các lớp kế tiếp nhau trong trường học vậy, lớp nào cũng cần, coi thường lớp 8 thì làm gì có lớp 9 phải không ạ?
Mấy lời, tự cảm thấy rất mạo muội, xin cứ chân thành bộc bạch. Chắc có sơ xuất xin miễn thứ.
Ngày 17-9-09
VQU
HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
- Mở tòa xét xử 8 nhân vật ‘chống đối’ (BBC).
Sự bịa đặt, xuyên tạc, cố tình phá rối Nhà nước Việt Nam (CATP).
(CATP) Theo thông tin từ Vụ Thông tin báo chí, Bộ Ngoại giao: gần đây, nhân việc chúng ta tăng cường kiểm tra, giám sát sự lây lan của vi rút cúm A/H1N1, một số báo chí và website phản động của Việt kiều tại Mỹ đã đăng nhiều tin thất thiệt, xuyên tạc, gây hoang mang trong bà con, khiến nhiều người hủy việc về thăm Việt Nam. Chẳng hạn, một số tờ báo và website này nêu: Việt kiều về nước đã bị hải quan cộng sản Việt Nam làm tiền trắng trợn bằng cách bày trò kiểm nghiệm cúm A/H1N1 ngay tại phi trường Sài Gòn. Họ còn đưa ra hình ảnh, Việt kiều chưa ra khỏi hải quan thì bị lôi vào khu cách ly, bắt đeo khẩu trang và đo thân nhiệt, già trẻ gì cũng không tha. Thêm nữa, Việt kiều còn phải trả tiền chuyên chở đến phòng khám là 25USD/người, tiền làm thủ tục khám 75USD, tiền điều tra bệnh 320USD...
Trí thức tham gia giám sát, phản biện độc lập (ĐViệt)
Thi viết về công tác dân vận
- Chủ tọa sửa đơn giúp người kiện tại tòa (NTNNay).
- Tiến sĩ trồng rừng có nên quản lý kinh tế? (VNN).- 2010: 100% cơ quan nhà nước có website (VNN).
- Ủy ban Thường vụ QH: Tham nhũng vẫn còn nghiêm trọng, diễn biến phức tạp (VNN).
- Khỉ hư phải vào trường cải tạo (VNN).
- ĐẠI SỨ VIỆT NAM Ở BẮC KINH CÓ “VÁC TÙ VÀ” TRUNG QUỐC ? (blog Ph.V. Đào).
- CÁCH TRUNG QUỐC ỨNG DỤNG BÁT QUÁI TRẬN THẾ VÀ NGŨ HÀNH TRẬN THẾ TẠI VIÊTNAM (blog ARIZONA)
Sẽ rút giấy phép nhà đầu tư chậm triển khai dự án trong khu du lịch bắc bán đảo Cam Ranh
- “Quan trọng nhất vẫn là ổn định kinh tế vĩ mô” (VNEconomy).
Hà Nội - một trong 13 điểm mua sắm hấp dẫn nhất châu Á-- - VnExpress.net
- Chọn địa điểm nào cho nhà máy điện hạt nhân? (SGTT)
- Khí hóa than chưa hẳn đã an toàn! (TuanVN)
- Chọn địa điểm nào cho nhà máy điện hạt nhân? (SGTT)
- Máy gặt đập liên hợp: nhường sân cho hàng ngoại? (SGTT)
- Chuyện TKV xây nhà máy điện… (SGTT).
- Đầu tư khai thác Vịnh Vân Phong (Khánh Hoà): Cảng đã thắng thép (SGTT).
- Bất động sản hạ giá bán để chạy thuế? (LĐộng).
- Công ty đầu tiên của Việt Nam niêm yết cổ phiếu tại Nasdaq (VNEconomy)
- Cần giải cứu cho doanh nghiệp vừa và nhỏ (PLTP)
- Lập doanh nghiệp sao lắm chông gai! (TTrẻ)
DN đang leo dốc, có nên rút cây gậy chống lưng? (TuanVN)
- Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt: Người tiêu dùng sẽ tin, nếu… (TTrẻ)
- Tàu Hoa Sen vẫn nằm ụ (TTrẻ)
- Đạo đức thầy cô: "Con sâu làm rầu nồi canh"
(TuanVietNam)- “Chúng ta có nhiều thầy cô là tấm gương đạo đức. Nhiều thầy cô lên làng bản xa xôi đầy khó khăn sống, làm việc như một niềm kiêu hãnh. Những hiện tượng tiêu cực là con sâu bỏ rầu nồi canh, là những vết hoại tử trong cơ thế giáo dục?"- Nhà báo Nguyễn Quang Thiều– Bắt hiệu trưởng “núp bóng” từ thiện để bán trẻ em (KH&ĐS)
Hiệu trưởng bị điều tra việc mua bán trẻ em mồ côi--- VnExpress.net
- Chiến lược tiến sĩ Hà Nội: Đừng tuyệt đối hóa bằng cấp (VNN).
- Nguyễn Qúy Đức – người khởi xướng dựng bia tiến sĩ (ĐViệt)
- Thông báo nhuận bút, sách biếu từ Cuộc thi “Entry của bạn” (TT&VH).
- “Biết bao điều đã trôi qua…” – tháng Tư nhớ Trịnh Công Sơn (blog Bùi Văn Phú).
- Houston Texas triển lãm hơn 100 cổ vật nghệ thuật của Việt Nam (RFI)
- SÀI GÒN TẠP KỸ: Mai rày vắng bóng đò ngang Sài Gòn (SGTT).
- Gạ tình không thành, tiểu đoàn phó giết người diệt khẩu (GĐ&XH)
- Đưa tin “Liên hiệp quốc muốn thay thế đồng USD” để giật gân (SGTT).
- Lâm tặc lộng hành giữa thủ đô (TTrẻ).- Đường hoa dài 25km tại Festival hoa Đà lạt 2010 (TTXVN).
- Nhếch nhác con đường gốm sứ (TPhong).
- Tuyển tập truyện ngắn của các cây bút trẻ ba miền (TTrẻ)
- Tam quan Văn Miếu nên quét màu gì? (TT&VH)
- Phát hiện mới về phở (Bài 2): “Giải phẫu” một bát phở bò (TT&VH).Những cái chết vì ‘đại bàng’ trong trại giam (VNExpress).
- Đường Rừng Sác sáu năm chưa nên dáng: Cần Giờ xa lại càng xa (SGTT)
- Báo động nạn nổ mìn tư gia (NTNNay)
- Thái Lan tạo điều kiện hòa nhập cho Việt kiều (TTXVN)
- UNESCO: Trẻ lên 5 cần được biết về thủ dâm? (TPhong).
“thủ dâm chính trị” Nguyễn Huy Thiệp.
- 3 công cụ giúp ngăn ngừa lây lan virus từ thiết bị USB vào máy tính (XLTT)
- Chiến lược mới của Obama (BBC)
- Kim Jong-il gặp đặc sứ Đới Bỉnh Quốc (BBC)
- Tòa án Miến Điện xét đơn kháng án của bà Aung San Suu Kyi (RFI)
- NATO đề nghị với Nga một hệ thống chống tên lửa chung (RFI)
- Phát hiện thư kèm đạn gửi Tổng thống Pháp (TTXVN)
- Lào sẽ xây dựng sân bay Luang Prabang mới
BEIJING, Sept. 18 (Xinhua) -- The Communist Party of China ...
Trung Quốc chỉ trích phúc trình của Hoa Kỳ---- VOA
- Chính sách đối ngoại mới của Nhật: Điều chỉnh và cọ xát (Tổ quốc)
- Chuyện học & chơi của tân Thủ tướng Nhật (TNiên)
- Tấn công ở trung tâm Bắc Kinh, 16 người thương vong (DTrí).
Vì sao Trung Quốc hủy dự án xây dựng nhà máy lọc dầu tại Pakistan?
Trung Quốc đầu tư vào nhà đất Mỹ là “không khôn ngoan”
87% người Mỹ cho rằng khủng hoảng chưa kết thúc
- “Nhân tố Trung Quốc” làm nóng bỏng giá vàng? (TTXVN)
- Trung Quốc: Một đôi giày xuất khẩu giá chưa đến 1 USD (SGTT)
- Mỹ: Tại sao đồng NDT không thể trở thành tiền tệ quốc tế (Vit)
Trung Quốc dọa trừng phạt thẳng tay ‘thành phần đòi ly khai’-- VOA
