Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

“Vẽ” bản đồ Việt Nam bằng 1.000 con rồng

Bộ trưởng GTVT Hồ Nghĩa Dũng: “Bất ngờ trước vụ tố cáo Jetstar Pacific”
(NLĐO) - Trước những thông tin tố cáo hãng hàng không Jetstar Pacific sử dụng máy bay không an toàn từ chính vị kỹ sư trưởng từng có nhiều năm kinh nghiệm và làm việc lâu năm tại hãng này, Báo Người Lao Động đã phỏng vấn ông Hồ Nghĩa Dũng, Bộ trưởng Bộ GTVT về vấn đề này.



Tiếp viên Vietnam Airlines bị bắt vì nghi nhập vàng lậu
Ba tiếp viên của Hãng hàng không Quốc gia VN (Vietnam Airlines) đã bị nhà chức trách Hàn Quốc bắt tại sân bay vì phát hiện một lượng lớn kim loại quý nghi là lậu định mang về VN.






Phận học sinh... nhập cư


Nợ chuẩn quốc gia, nhận trẻ nhập cư
(VietNamNet) - Trong khi các trường chịu áp lực sĩ số học sinh, nhiều trường chuẩn hay sắp thành chuẩn quốc gia cũng không dám giữ chuẩn.



“Vẽ” bản đồ Việt Nam bằng 1.000 con rồng

(Dân trí) - Những ngày này, nghệ nhân Ngọc Minh đang cùng tốp thợ của mình hoàn tất những khâu cuối cùng của tác phẩm độc nhất vô nhị “Thiên long Việt đồ” (1.000 con rồng nằm trên bản đồ Việt Nam) mà họ đã miệt mài “vẽ” trong suốt 3 năm qua.
Nghệ nhân Ngọc Minh đang ghép những mảnh rồng.




Cambodia với hai nước láng giềng Việt Nam và Thái Lan
Cambodia và Việt Nam
Sau vụ nhổ 6 cột mốc biên giới và bị giới quan chức hai nước Việt Nam và Cambodia lên án, lãnh đạo đảng đối lập Sam Rainsy gửi thư tới Norodom Sihanouk. Vị cựu vương này đã viết thư yêu cầu Thủ tướng Hun Sen và các quan chức cao cấp khác xem xét lại những cáo buộc về việc Việt Nam xâm lấn sang lãnh thổ Cambodia.
Cambodia và Thái Lan
Cây biếm hoạ nổi tiếng Ung Bun Heang người Cambodia có “lời bình” về sự kiện này.
Bun

VIT - Theo nguồn tin từ “Thời báo Tài chính” Anh, ngày 10/11 Ngân hàng trung ương Nga đã cảnh báo các nhà đầu tư rằng, việc đồng RUB tăng giá không phải là một cuộc “đánh cược” đơn phương. Ngân hàng trung ương của quốc gia này đang tìm cách ngăn chặn tỷ giá đồng RUB tăng lên do giá dầu tăng và đồng USD mất giá gây ra.


Obama và khoảng trống chính sách ở châu Á
Trong cuộc gặp đầu tiên với tổng thống Mỹ Barack Obama hồi tuần trước, Lý Quang Diệu, cựu Thủ tướng Singapore, nói rằng ông cảm thấy vinh dự khi gặp lãnh đạo Mỹ tại "thời điểm nước Mỹ đang cải cách và đổi mới và trong suốt giai đoạn chuyển đổi mà ở đó, trật tự thế giới đang chuyển khác".
Tuy nhiên, trong các cuộc gặp riêng tại Washington, thông điệp của Lý Quang Diệu lại có vẻ thẳng thắn hơn.
Ông nói với Fred Bergsten, giám đốc viện nghiên cứu kinh tế quốc tế Peterson: "Các ông đang để cho Trung Quốc một mình một đường ở châu Á. Khoảng trống trong chính sách của Mỹ đang tạo điều kiện để Trung Quốc trở thành người đi đầu".
Lời cảnh báo của Lý Quang Diệu rất đúng lúc. Vào thứ 4, Obama sẽ lên đường tới Tokyo trong chuyến công du khu vực, bao gồm Trung Quốc, Hàn Quốc và Singapore, nơi chính phủ Lý Hiển Long sẽ là chủ nhà của hội nghị thượng đỉnh Diễn đàn Hợp tác châu Á Thái Bình Dương (APEC) cuối tuần này.
Thế nhưng, ở châu Á, một số chính phủ đang tỏ ra ngày càng quan ngại về việc Mỹ đã không còn dẫn đầu về thương mại nữa kể từ khi Obama lên nắm quyền. Không nhiều người tin rằng ông có sự nhiệt tình hay sức mạnh để khởi động lại vòng đàm phán Doha về thương mại toàn cầu - và ông vẫn không đề nghị quốc hội đổi mới quyền xúc tiến thương mại của tổng thống.
Rất ít người tin rằng ông sẽ có thể thông qua thỏa thuận quan trọng về thương mại tự do Mỹ-Hàn năm 2007 vì sự phản đối mạnh mẽ trong quốc hội.
Tuần trước, dân biểu Sander Levin, chủ tịch tiểu ban thương mại của Hạ viện, đã gửi thư tới Nhà Trắng, nói rằng Hàn Quốc và Nhật Bản đang lùi lại việc mở cửa thị trường cho các nhà sản xuất ô tô Mỹ - vấn đề gây đau đầu với các nghị sĩ Mỹ vào thời điểm tỷ lệ thất nghiệp đã ở mức hai con số.
Levin đã đối chiếu chương trình “cash for clunkers” (đổi xe cũ mua xe mới), trong đó có chào đón các loại phương tiện nước ngoài trên quy mô lớn, với bản chất đóng cửa của các chương trình tương tự ở Hàn Quốc và Nhật Bản.
Tại thị trường xe Hàn Quốc, thị phần nước ngoài đã giảm từ mức 5,3% năm ngoái xuống 4,5% năm 2009 (tính ở thời điểm hiện tại). Mức này cũng tương đương với của Nhật Bản.
Levin nói: "Chúng tôi muốn nước Mỹ phải tiến hành tất cả các biện pháp cần thiết để mở cửa thị trường Hàn Quốc và Nhật Bản đối với ôtô Mỹ. Đã đến lúc Hàn Quốc và Nhật Bản phải đối xử với các nhà sản xuất Mỹ và các nước khác một cách công bằng".
Tuy nhiên, trong khi toàn cầu hóa ngày càng trở nên ít được quan tâm hơn ở Mỹ, thì những nơi khác trên thế giới lại đang thúc đẩy quá trình này. Mới đây, Hàn Quốc đã ký một thỏa thuận tự do thương mại với châu Âu. Nhật Bản cũng đang có những cuộc đàm phán tương tự với Liên minh châu Âu. Mỉa mai hơn, EU lại tuyên bố những cuộc đàm phán này là một cách để bảo vệ chính mình khỏi các ảnh hưởng tới thương mại từ thỏa thuận Mỹ-Triều không đi đến đâu kia.
Các nhóm vận động hành lang cho doanh nghiệp Mỹ đang hy vọng Obama sẽ có thể tạo ra bước đột phá nào đó tại Seoul vào tuần tới. Có lẽ sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu ông đem thỏa thuận tự do thương mại trở lại Lầu Năm Góc, và bất cứ bước đi mới nào cũng sẽ phải bao gồm việc đàm phán lại thỏa thuận đó để ôtô Mỹ có thể tiếp cận thị trường này tốt hơn.
Bergsten nói rằng, "với việc Mỹ có một chính sách thương mại không hiệu lực, thì những nước khác đang nhanh chóng lấp đầy khoảng trống đó.
Obama sẽ phải đối phó với những phản ứng của Bắc Kinh sau quyết định đánh thuế lên lốp xe nhập khẩu từ Trung Quốc gần đây, bên cạnh những vụ tranh chấp phổ biến hơn về sự thiếu bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và các vấn đề tỷ giá hối đoái ở Trung Quốc.
Nhưng, khả năng lãnh đạo của Washington sẽ dễ cảm nhận được nhất ở hội nghị APEC cuối tuần này. Steve Schrage tại Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế, nói: "Bạn đã thấy các nước châu Á tham gia vào các cuộc đàm phán trên khắp khu vực và thế giới - hơn 16 cuộc đàm phán đã hoàn tất. Đổi lại, bạn có thể thấy một nước Mỹ, nơi vẫn có những nghi ngại về sự cải thiện của tình trạng việc làm và các nỗ lực liên quan tới thỏa thuận thương mại tự do của chúng ta đang bị ngưng trệ".
Tuy nhiên, cũng có một triển vọng khả quan mở ra nếu Obama đặt quyết tâm ở nhóm Đối tác vượt Thái Bình Dương - một nhóm các nước thành viên APEC mong muốn thiết lập thương mại mở tại khu vực.
Các quan chức Nhà Trắng cho rằng Obama có thể xem xét cách làm như thế, và theo họ, có thể sẽ giúp lấy lại sự lãnh đạo kinh tế của Mỹ ở châu Á.
  • Đình Ngân (Theo Financial Times)


Diệt trừ nạn buôn người cần bắt đầu từ đâu?

Frederick Douglass là một nạn nhân của tệ nạn buôn người, nhưng ông đã dũng cảm tự giải thoát mình, và sau đó, cống hiến cuộc đời mình cho việc cứu giúp những nạn nhân khác.

Những tranh cãi về các giải pháp phòng chống tệ nạn buôn người

Cho tới nay, hành vi buôn người đã bị lên án trên khắp thế giới. Hầu như ai cũng đồng ý là phải quyết tâm diệt trừ nó. Nhưng khi đi tìm giải pháp thực hiện thì lại có nhiều ý kiến trái ngược nhau. (2)

1.>| Có nên hợp pháp hóa ngành mãi dâm?

Những người ủng hộ việc hợp pháp ngành mãi dâm cho rằng điều này sẽ giúp bảo vệ cho phụ nữ. Ngoài ra, việc các cô gái đăng ký hành nghề và đóng thuế sẽ làm cho bọn đầu nậu và các tổ chức tội ác không còn cơ hội để lợi dụng họ, do đó tệ nạn buôn người cũng sẽ giảm sút.

Tuy nhiên, rất nhiều bản báo cáo và nhiều cuộc phỏng vấn với các cô gái bán dâm cho thấy rằng ý tưởng hợp pháp ngành mãi dâm cũng giống như Chủ nghĩa Cộng sản và vải sợi co dãn Lycra, nghĩa là về lý thuyết nghe rất xuôi tai nhưng thực tế lại khác hẳn. Một ví dụ rõ nhất là thành phố Amsterdam, nơi đã có cả một kỹ nghệ mãi dâm từ năm 2000. Thành phố này đã là một địa điểm du lịch cho khoái lạc. Việc này kéo theo việc các chủ động đã tìm mọi cách kiếm thêm đàn bà và trẻ con vào các Khu Đèn Đỏ để đáp ứng số cung ngày càng lên cao. Tội ác cũng gia tăng. Kết quả là Amsterdam đã phải cứu xét lại chính sách cho phép mãi dâm hợp pháp.


2. Có nên để cho truyền thông đưa tin rộng rãi?

Vào vài năm trở lại đây, ngành truyền thông loan tin về tệ nạn buôn người nhiều hơn bao giờ hết. Việc này cũng giống như khi người ta quá chú ý vào một chuyện gì đó sẽ thành một con dao hai lưỡi.

Những điều tốt khi có sự chú ý của truyền thông:
‒ Giúp nhiều người biết đến tệ nạn buôn người
‒ Giúp tăng sự ủng hộ tài chánh cho các tổ chức thiện nguyện chống nạn buôn người.
‒ Giúp tăng sự phát giác và tìm kiếm các nạn nhân.
‒ Giúp tăng áp lực lên chính quyền và các doanh nghiệp để họ phải cải tiến chính sách và đường lối.

Những điều không tốt khi có sự chú ý của truyền thông:
‒ Sự việc có khi bị thổi phồng quá đáng.
‒ Quá chú trọng đến việc buôn người cho hoạt động mãi dâm, và bỏ quên những hình thức buôn người khác.
‒ Tạo ra một thành kiến nhất định về những nạn nhân.

Nhưng nhìn chung, mọi ngành truyền thông đều cố gắng giúp đỡ các hoạt động diệt trừ nạn buôn người ngay cả những lúc họ không được khéo léo cho lắm.

3. Đâu là cội rễ của tệ nạn buôn người?

Tệ nạn buôn người ngày hôm nay, cũng giống như tệ buôn người trong lịch sử, có gốc rễ trực tiếp liên hệ tới tiền(kinh tế.) Có người mua, và có kẻ sẵn sàng bán. Trong khi những yếu tố khác như cái dốt... làm cho vấn đề thêm trầm trọng, nhưng nguyên nhân chính vẫn là: Vì có kẻ bằng lòng trả tiền cho nó. Những kẻ đó là những người muốn tìm nguồn nhân công rẻ mạt để hạ giá thành sản phẩm, hay những người muốn mua dâm một cách tiện lợi. Nếu không có những nhu cầu này thì bọn con buôn không thể kiếm tiền bằng cách bán người, nghĩa là sẽ chấm dứt nạn buôn người.

Vậy thì đâu là những khách hàng không tên của hệ thống?

Đó chính là tất cả chúng ta! Sẽ có nhiều người không vui vì lời phát biểu này, nhưng chính chúng ta là cội rễ của nạn buôn người ngày hôm nay. Chúng ta muốn những đồ bằng nhựa rẻ tiền của China và Philippines. Chúng ta muốn coi những phim “mát” và đến các tiệm khiêu vũ khỏa thân. Cho dù không nuôi nô lệ trong nhà thì chúng ta cũng ít nhiều tiếp tay cho bọn buôn người.

4. Sự di dân có làm gia tăng nạn buôn người hay không?

Nạn buôn người và việc di dân, dù hợp pháp hay không, tuy là hai vấn đề khác nhau nhưng thường có liên hệ với nhau. Một số người cho rằng buôn người là một vấn đề của di dân, vì thế họ tin rằng nếu luật lệ di trú tốt hơn sẽ giúp giải quyết nạn buôn người.

Thế nhưng về bản chất, nạn buôn người là một vấn đề có tính kinh tế, nếu chỉ coi đó là vấn đề về di trú thì sẽ loại trừ đi những nạn nhân đang ở ngay trên đất nước của họ (như trường hợp trẻ em Việt Nam ở Cambodia)

5. Nên dùng tiền quỹ ra sao?

Một câu hỏi luôn luôn làm nhức đầu những tổ chức thiện nguyện, đó là: “Chúng ta nên xử dụng ngân quỹ hạn chế của mình như thế nào?”

Với các tổ chức phòng chống tệ nạn buôn người, đây là một câu hỏi hóc búa vì những điều cần làm là quá to lớn và quá tốn kém. Mọi người khó đồng ý ngay với nhau trong những vấn đề như:

‒Nên chú trọng tới việc giúp đỡ những nạn nhân đã được giải thoát hay chú trọng đến việc ngăn ngừa có thêm nạn nhân mới?
‒ Nên bỏ tiền vào việc bắt bỏ tù đám con buôn hay nên tạo ra những cản trở gây khó khăn cho chúng?
‒ Nên xử dụng bao nhiều tiền cho việc vận động gây quỹ?

Tuy nhiên việc tranh luận thẳng thắn sẽ giúp tạo ra những luật lệ, cách giải quyết, cách làm viêc... có hiệu quả hơn.

Phải đốn tận gốc!

Naina, một cô gái vị thành niên người Ấn Độ sau khi được giải thoát khỏi nhà chứa nói rằng: “Khi nào còn khách (mua dâm) thì sẽ còn những bé gái bị bán.” Quả thật, tình trạng buôn người mãi dâm ở Ấn những năm gần đây đang gia tăng tới mức đáng lo ngại. (3)

Theo bà Ruchira Gupta, người sáng lập ra hội phòng chống tệ nạn buôn người Apne Aap Women Worlwide (India), chính phủ và các tổ chức phi chính phủ tại Ấn đã thất bại vì chỉ làm những việc “vòng ngoài” như: phòng ngừa bệnh HIV/AIDS, giải cứu nạn nhân một cách chiếu lệ, tạo ra những nhà tạm trú cho các nạn nhân... nhưng không chú tâm đến căn nguyên tạo ra tệ nạn chính là những kẻ mua dâm và bọn buôn người.

Chính quyền Thụy Điển đã thẳng tay trừng trị bọn con buôn bằng cách lôi chúng ra tòa, tịch thu tài sản, và bắt chúng bồi hoàn thiệt hại. Nhờ đó nạn buôn người/mãi dâm tại nước này đã giảm mạnh. Năm 1999 có khoảng 2 ngàn 500 phụ nữ bị mua bán. Nhưng đến khi đạo luật được áp dụng, tới năm 2002, con số đã giảm xuống dưới 1 ngàn 500 người.

Ngày 16/06/2009, Ngoại trưởng Hillary Clinton công bố bản phúc trình về tệ nạn buôn người năm thứ Chín (“Trafficking in Persons Report” – TIP2009) trong đó có danh sách tên của hơn 170 quốc gia có tình trạng buôn người mà chính phủ Hoa Kỳ sẽ tìm cách ngăn chặn. Bản TIP năm nay đề ra mục tiêu “Ba Chữ P”: Punishment, Protection, Prevention (Xử Phạt kẻ gian, Bảo Vệ nạn nhân, Ngăn Ngừa tội ác) (4)

Bản TIP cũng đưa ra một Global Hotlines List (danh sách số điện thoại) của những tổ chức chống buôn người tại nhiều nước trên thế giới (có Cambodia và Việt Nam)

Tại Cambodia, Phát ngôn viên cục cảnh sát Bộ Nội vụ, ông Kirt Chantharith đề nghị mọi công dân nếu phát hiện thấy manh mối của mạng lưới buôn bán phụ nữ và trẻ em thì nên báo cho nhân viên công lực biết theo số điện thoại thuộc đường dây nóng 2 số 117 và 118. (5)

2009 Frederick Douglass Award Winner - Sina Vann from Free the Slaves on Vimeo.
Lãnh đạo tổ chức Free the Slaves từ Hoa Kỳ, bà Fryman nói với đài Tiếng nói Hoa Kỳ trong dịp phát giải thưởng Frederick Douglass rằng, nạn tham nhũng tràn lan, và việc thực thi pháp luật lỏng lẻo biến Campuchia thành nơi lý tưởng của tệ nạn buôn người.

Sự thật thì tệ nạn mãi dâm thiếu nhi ở Cambodia là do những gia đình Việt Nam quá nghèo nên mới phải bán con. Nhưng tại sao những người Việt này lại bần cùng đến thế sau khi đất nước đã hòa bình thống nhất hơn 30 năm?

Câu hỏi đó có lẽ không cần tranh cãi nhiều như những câu hỏi ở trên, nhưng lại là câu hỏi cần thiết nhất. Và câu trả lời sẽ là nhát búa đốn tận gốc nguồn tội ác vô luân, nguyên nhân tạo ra muôn ngàn nạn nhân khốn khổ của đất nước.

© DCVOnline





(1). Một cô gái Việt Nam đoạt giải thưởng Frederick Douglass, Thanh Trúc, rfa.org, 28/10/09
(2). 5 Major Human Trafficking Controversies, Amanda Kloer, humantrafficking.change.org, 30/12/08.
(3). The Failure of Anti-Trafficking Efforts, Ruchira Gupta, trafficking-monitor.blogshot.com, 11/10/09.
(4). Trafficking in Persons Report 2009, state.gov, 2009
(5). Campuchia có đường dây nóng chống nạn buôn người, Nguyễn Bình, rfa.org, 31/10/09.



Op-Ed Contributors: Trading Women’s Rights for Political Power
To secure passage of health care legislation in the House, Democrats chose a course that risks the well-being of women for generations to come.

Tổng số lượt xem trang