Từ vụ nam sinh tự tử đến nguy cơ "lỗ hổng" Tuan Viet Nam
- Mạnh dạn nói lời xin lỗi (Người LĐ)-- Chủ tịch UBND tỉnh Sơn La: “Đề nghị xử lí nghiêm vụ các cơ quan tố tụng bắt oan sai cô giáo Đức” (Dân trí)--Học sinh "cõng núi", lỗi do phụ huynh? (Bee)-Có những phụ huynh bắt con mang theo một bộ đồ để thay vào đầu giờ chiều, mang theo chai nước, vài quyển vở ô li...
- Đình chỉ tuyển sinh nếu 3 năm không tuyển được học viên (Dân trí).-- UBND TPHCM yêu cầu giải quyết sớm vụ “Gần 300 sinh viên bị lừa” (Dân trí).- Trường làm sai, sinh viên phải chịu! (Tuổi trẻ).
- Lâm Đồng: Một học sinh bị đâm chết ngay trong lớp (SGGP)
- Sóc Trăng: Giáo viên môn Ngữ văn chấm thi môn… Anh văn (Công an ND)- Phỏng vấn ông Lê Quang Hưởng – Phó thanh tra Bộ GD&ĐT: Vấn nạn dạy thêm học thêm: Phụ huynh kêu trời, Bộ bảo không có! (ĐS&PL).- Đào tạo tín chỉ nửa vời – Cái gì cũng thiếu (Thanh niên). – Hàng loạt ngành đào tạo đại học bị đóng cửa (VnMedia). - Kết thúc đợt xét tuyển nguyện vọng 3, nhiều trường đại học (ĐH), công lập và dân lập, phải nói lời chia tay với một số ngành đào tạo. Điều đáng tiếc, theo các chuyên gia giáo dục thì những ngành này đều có nhu cầu việc làm lớn, ...
Ồ ạt mở ngành rồi... đóng cửaTiền Phong Online-Nhiều ngành ngưng đào tạo vì thiếu sinh viênBáo Phú Yên
Kết thúc kỳ thi tuyển sinh ĐH, CĐ – quá nhiều ngành phải đóng cửaLao động
Thanh Tra -Báo Đất Việt -Dân Trí
- Chuyện chất lượng giáo viên ở Mỹ (Tầm nhìn)
- Sách giáo khoa – một thực thể với nhiều hình thái tồn tại (Tia sáng).
- “Bẫy” cô giáo! (Lao động) “Người Hải Phòng còn chưa kịp rửa tai thì lại được nghe một nhà lãnh đạo giáo dục thành phố trả lời trên báo “cô giáo đã bị học trò gài bẫy!”. Có vị cựu giáo chức Hải Phòng nghe thấy vậy, đã thốt lên: “Ôi thương thay!”. Học sinh Trần Phú lên tiếng vụ 'cô giáo chửi'
-“Xây dựng và phát triển hệ thống kiểm định chất lượng giáo dục đối với giáo dục ĐH và TCCN giai đoạn 2011 – 2020”- Băn khoăn đề án tiền tỉ! do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận đã ký phê duyệt tiêu tốn gần 99 tỉ đồng (Người LĐ). - – Vừa khai giảng đã học thêm.-Học sinh lớp 9 bị đâm chết trong lớp học (Bee)-Khi thấy Văn vừa vào lớp, Bắc liền lao tới dùng dao đâm liên tiếp nhiều nhát vào người Văn.
- Diễn đàn “Học sinh ngỗ ngược hay giáo viên thiếu kiềm chế?”: Cây có nhiều sâu do không chăm tốt (Tuổi trẻ). – Không kỷ luật học sinh ‘bị chửi’ (VNN).– Học sinh Trần Phú lên tiếng vụ ‘cô giáo chửi’ (VNN) Kết lại, nếu là Bộ trưởng Bộ GD-ĐT, em sẽ cho thay đổi 2 điều:Thứ nhất, em sẽ cho môn Đạo đức, cái môn mà lớp 1 chúng em được học là: phải đi đúng luật giao thông, nói dối là sai trái, không lễ phép với người lớn là hỗn láo, quay cóp là đáng xấu hổ, nói tục là không ra gì… Em sẽ cho môn Đạo đức theo suốt người ta 12 năm học. Bởi các em dù có học lớp 1 hay lớp 12 (và lớn hơn nữa), thì cũng chỉ là những đứa trẻ đang lớn, lúc nào cũng cần uốn nắn để có cách cư xử thực sự chuẩn mực chứ không hơi quá trớn bản năng dẫn đến sự khó chịu cho người khác. Thứ hai, em sẽ cho môn Tâm lí giáo dục nhiều tiết thực hành hơn, để mỗi giáo viên, khi xác định mình là người lái đò, dìu dắt chúng em đi, sẽ rèn luyện tính kiên trì và bình tĩnh hơn. Vì ngay từ lớp 1, chúng em đã luôn “thần tượng” giáo viên, coi thầy cô là chuẩn mực (thử hỏi có đứa trẻ lớp 1 nào không về nói: “sau này con sẽ làm giáo viên!” không?). Suy cho cùng, vấn đề đạo đức, cung cách ứng xử sẽ còn phải nói chuyện nhiều, và dù anh có là một đứa trẻ mới sinh ra, hay là một cụ già 90 tuổi, đạo đức vẫn cần được rèn luyện, trau dồi. Một khi đã nới lỏng, không nghiêm khắc, thì con người ta có học cao thế nào, cũng trở nên “thật buồn cười” chỉ vì những lời nói trong lúc nóng giận mà thôi.
- “Cày” đồ án thuê, cách kiếm tiền gian dối (ĐS&PL)– Yêu cầu cách chức hiệu trưởng ĐH Quảng Bình (Bee)
- Sóc Trăng: Nợ tiền phụ cấp của giáo viên hàng tỉ đồng (Tuổi trẻ). -- Trường dân lập: Chuyện những người giong cánh buồm giáo dục (VNN).
- Mẹ phải thay đổi! (VnMedia). – Sự thật của việc dạy thêm, học thêm của cấp tiểu học — (RFA).
- Học với bộ sách “Chào lớp một” của nhóm Cánh Buồm: Mỗi ngày đi học là một niềm hạnh phúc (SGTT).
- Cái gì, học thuê ư?!!! (Nghiên cứu giáo dục VN).– Chật vật với bằng đại học không ảnh (Tiền phong).
- Biết trường dễ sập, thầy trò vẫn phải cố gắng học (Dân trí).– Cựu Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Đặng Huỳnh Mai: Giáo dục Việt Nam trong kinh tế thị trường (Dân trí).
- Hàng ngàn sinh viên bị thôi học vì đào tạo tín chỉ nửa vời (Tiền phong).– Từ chuyện nữ sinh ngất ngẫm tới sức khỏe học trò (Dân Việt).
-Vũ Minh Hà – Trình độ của nhà báo Việt Nam
Đã nhiều lần góp ý cho Bee, nhưng lần này tôi quyết định gửi đăng chỗ khác vì đưa lên mạng một tin như vậy thì lẽ ra cả phóng viên lẫn người duyệt tin đều phải bị sa thải. Dưới đây, tôi sẽ chỉ ra những lỗi “to tổ bố” ấy.
Toàn văn bản tin ngắn trên Bee, nhan đề “Ra mắt Tủ sách Thăng Long ngàn năm văn hiến“, của phóng viên Thu Trang như sau:
Tủ sách là thành quả sau hơn 3 năm điều tra, sưu tầm và biên soạn từ các nguồn tư liệu trong và ngoài nước của Nhà xuất bản Hà Nội và Thư viện quốc gia Việt Nam. Dưới sự hướng dẫn và chủ trì của Tổng giám đốc Nguyễn Khắc Oánh – Trưởng Ban quản lý dự án và GS. AHLĐ Vũ Khiêu – Chủ tịch hội đồng tư vấn Khoa học.
Bà Phan Thị Kim Dung, Giám đốc Thư viện quốc gia cho biết :1000 cuốn sách, văn bản và tư liệu quý giá và tiêu biểu nhất trong số hơn 2 triệu tư liệu vềThăng Long – Hà Nội đã được lựa chọn để xây dựng Tủ sách.
Ngoài ra còn diễn ra các hoạt động như khai trương: Bộ sưu tập luận án Tiến sĩ Thăng Long – Hà Nội, Phòng đọc đa ngôn ngữ, Phòng đọc dành cho các Nhà nghiên cứu và Doanh nhân và trao các phần quà, tài trợ của Đại sứ các nước bạn, các Doanh nghiệp cho nhiều thư viện địa phương trong cả nước.
Lời bình của tôi:
Tủ sách là thành quả sau hơn 3 năm điều tra, sưu tầm và biên soạn từ các nguồn tư liệu trong và ngoài nước của Nhà xuất bản Hà Nội và Thư viện quốc gia Việt Nam.
Thư viện Quốc gia không liên quan gì đến việc thực hiện tủ sách, trừ phần biên mục theo chức năng và lễ ra mắt.
Cả tủ sách trăm tựa đều là “biên soạn”? Ở Việt Nam hiện nay, từ “biên soạn” mất giá lắm. Đó thường là loại sách xào xáo lại hoặc sách dịch đội lốt.
Dưới sự hướng dẫn và chủ trì của Tổng giám đốc Nguyễn Khắc Oánh – Trưởng Ban quản lý dự án và GS. AHLĐ Vũ Khiêu – Chủ tịch hội đồng tư vấn Khoa học.
Đây có phải là một câu không ?
Hai vị có tên kia, một là chủ xuất bản (bằng tiền thuế của dân), còn một được đám lãnh đạo “có học” ngầm tôn làm “tiên chỉ”, được nxb “thuê tên” giá cao để “tư vấn”. Vậy thì hướng dẫn ai? Hướng dẫn cái gì?
Bà Phan Thị Kim Dung, Giám đốc Thư viện quốc gia cho biết :1000 cuốn sách, văn bản và tư liệu quý giá và tiêu biểu nhất trong số hơn 2 triệu tư liệu vềThăng Long – Hà Nội đã được lựa chọn để xây dựng Tủ sách.
Sai. Trong phòng trưng bày, ngoài sách của Tủ sách TLNNVH gồm khoảng 70 đầu sách vừa xuất bản, còn có tư liệu của Thư viện quốc gia trưng bày. Đó có lẽ là 1000 thứ mà phóng viên viết.
Hãy nhìn vào ảnh xem, NGHỀ LUYỆN [K]IM [N]Ổ… có phải là sách “Thăng Long ngàn năm văn hiến” không? Sự thật, trong ảnh đó là sách do Ban tổ chức quyên để tặng thư viện các địa phương, bày trên bàn, đặt ngoài sân.
Có thể dự đoán rằng rằng phóng viên chỉ láng cháng lúc khai mạc, lĩnh quà (phóng viên chắc được nhiều hơn 2 cuốn sách biếu + 200 ngàn) rồi về chứ không vào phòng trưng bày. Đó có phải là “lương tâm nghề nghiệp” không?
Mời quý vị xem ảnh và tự bình luận.
… Phòng đọc đa ngôn ngữ, Phòng đọc dành cho các Nhà nghiên cứu và Doanh nhân…
Cái này phóng viên không “chép” sai nhưng cứ nhấn mạnh để quý vị “bình loạn”.
Một tin ngắn mang ngần ấy lỗi, Thu Trang ơi, chuyển nghề đi.
© 2010 Vũ Minh Hà
© 2010 talawas
-Đại học trên 3 hiệu phó phải được Bộ trưởng xét (VNN)-- Thâm nhập thế giới mua bán bằng giả (Kỳ cuối) (ĐS&PL)- Hiệu trưởng CĐ cộng đồng Cà Mau không học cấp III (Lao động). – Quy định mới về quyền tự chủ của trường đại học.
- Giám đốc ĐH Thái Nguyên “tự tung tự tác” (Gia đình)-Không học thêm không xong (Tuổi trẻ)-
- Thầy giáo tiếng Anh nổi tiếng Nguyễn Quốc Hùng: Thầy và trò đang thiếu phương pháp (VTC)
- Cứ xảy ra hoài mà không có cách gì: Quảng Bình: Hàng loạt học sinh ngất xỉu trong giờ học (VH). “… từ đầu tháng 9 đến nay, không riêng ở trường THPT và THCS Bắc Sơn, huyện Tuyên Hóa xảy ra hiện tượng này, mà trước đó, tại trường THPT Trần Hưng Đạo, huyện Lệ Thủy trong 2 ngày 10 và 11.9 đã có khoảng 20 nữ sinh khối 11 ngất xỉu trong giờ học.”
- Sẽ lập cơ quan quản lý nhà nước về công tác thanh niên (TTrẻ)
- Nghiêm Xuân Minh, Vụ trưởng Vụ Khoa học Tự nhiên – Xã hội, Bộ Khoa học – Công nghệ: Đai ốc còn đi mua, mơ gì sớm có vệ tinh (Tiền phong).- Phó chủ tịch phường sử dụng bằng giả (Người LĐ). – Hiệu trưởng CĐ không học nhưng có bằng THPT (Đất Việt)--- GS Đại: “Người ta đi máy bay thì anh lại bắt trẻ đi bộ” (VTC).
- Sex cho giới trẻ (Đất Việt) “Sex không đơn thuần là quan hệ tình dục, nó còn bao gồm cả vấn đề tâm, sinh lý của con người. Nên để học sinh, nhất là các em trong độ tuổi 15 – 18 được tìm hiểu giới tính một cách khoa học và an toàn”, Thạc sĩ Phạm Mạnh Hà, Phó giám đốc Trung tâm Hỗ trợ và tư vấn tâm lý, ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội nói.
- TS. Nguyễn Tùng Lâm – Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội: “Biện pháp giáo dục học sinh bạo lực chưa ổn” (PL&ĐS) “Quan điểm của tôi là không được đuổi học học trò. Bởi hành động đó đã đưa những em đang bị thiếu giáo dục thành vô giáo dục.”-Kẻ tiếp tay cho cái xấu hay "nhà báo" tiềm năng ? (VOV)-Cần nhìn nhận khách quan và công bằng về hành vi quay video nữ sinh đánh nhau hay ghi âm cô giáo lăng mạ học trò-
"Chào lớp 1"- Chào một cách tư duy mới! Tuan Viet Nam Chỉ cần sự ủng hộ thực tâm, không giao đãi hời hợt để rồi xếp vào tủ những sáng tạo, ngành giáo dục có thể thổi bùng nhiệt huyết và đóng góp của các nhà khoa học, của các doanh nghiệp, nhà tài trợ, để cánh buồm giáo dục luôn căng gió nhờ những luồng sinh khí lành mạnh và mới mẻ.--VIỆT NAM - GIÁO DỤC : Bộ sách giáo khoa tư nhân đầu tiên thách thức độc quyền của Bộ Giáo dục Mấy ngày gần đây, báo chí Việt Nam nói nhiều đến bộ sách giáo khoa lớp 1, bộ sách tư nhân đầu tiên do nhóm Cánh Buồm phụ trách, như một hiện tượng gây chấn động, trong bối cảnh nền giáo dục Việt Nam vốn phổ biến một quan niệm là : chỉ cần có một bộ sách giáo khoa do Bộ Giáo dục phát hành là đủ.-- Tăng tải vì loạn sách tham khảo (Tiền phong).
Giáo dục VN qua cái nhìn của The Economist Nguyen Van Tuan
Thỉnh thoảng, tôi nghĩ Việt Nam cũng cần biết người ngoài họ nhìn vào và nhận xét ra sao. Có khi qua những nhận xét đó mà chúng ta có thể nhìn lại, và nếu cần, tự điều chỉnh để tốt hơn. Bài dưới đây trên tờ The Economist thể hiện một cái nhìn của người ngoài về giáo dục Việt Nam. Cái tựa đề khá “ác”, nhưng tôi không dịch
.
Nội dung bài viết những ai quan tâm cũng đều biết. Tác giả trích lời của Gs Hoàng Tụy nói rằng hệ thống đại học Việt Nam quá cổ xưa. Đại học bị thống trị bởi bè phái. Phương pháp giảng dạy lạc hậu. Chương trình học bị bao trùm bởi giáo lí của chủ nghĩa cộng sản. Kiểm duyệt và can thiệp kiểu quấy nhiễu tràn lan. Bài viết kết thúc với câu của Gs Hoàng Tụy: “A good scientist needs not only money but competent colleagues and academic freedom.” (Một nhà khoa học tốt không chỉ cần tiền mà còn cần những đồng nghiệp có tài và tự do học thuật). Đúng quá! Đồng nghiệp có tài và tự do học thuật – đó là cái mà tôi gọi là môi trường học thuật. Đó là cái mà các đại học Việt Nam cần có để có thể gọi là “đại học”.
NVT
===
http://www.economist.com/node/17155668?story_id=17155668
Low grades for the party
Phương pháp giảng dạy đã lỗi thời, các trường đại học đầy dẫy chủ nghĩa bè phái và bao trùm với những học thuyết Cộng sản. Kiểm duyệt và can thiệp tràn lan. Nhưng các nhà học giả ở Trung Quốc lẫn Việt Nam đang bị kìm chế bởi tính giáo điều chính trị. Điều này gây trì trệ trong bậc giáo dục đại học cũng không kém việc trả lương lương thấp, giáo sư Tụy nói, ông đã về hưu hai năm trước đây với mức lương 250 Mỹ kim một tháng của một giáo sư toán. “Một nhà khoa học tài giỏi không chỉ cần tiền mà còn cần những đồng nghiệp có khả năng và quyền tự do nghiên cứu.”
Đối với một nền kinh tế đang lên và đang tìm cách phát triển lĩnh vực kỹ nghệ, điều này gây thiệt hại và chán nản. Những đại học nghiên cứu hàng đầu và kỹ nghệ sản xuất sáng tạo cần phải đi song song với nhau. Các trường đại học Việt Nam có rất ít nghiên cứu, và hiếm khi được trích dẫn bởi các nhà khoa học, một nghiên cứu gần đây của Liên Hiệp Quốc cho biết.
Nguồn: The Economist– Low grades for the party (Economist)
Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ
30.09.2010
Khi Ngô Bảo Châu thắng giải Fields, một phần thưởng tương đương với giải Nobel cho ngành toán, sự kiện này là tin tức nổi bật tại quê hương Việt Nam của ông. Chủ tịch nước gửi điện thư chúc mừng ông Châu là người Việt Nam đầu tiên thắng giải này. Nhưng ông đã không trau dồi sự nghiệp của mình tại Việt Nam. Ông Châu là một giáo sư tại Đại học Chicago với tư cách là công dân nhập cư của Pháp, nơi ông đã hoàn thành học vị tiến sĩ của mình.
Ai có thể trách được ông? Hệ thống đại học của Việt Nam đã quá “lạc hậu”, Hoàng Tụy, một nhà toán học nói. Phương pháp giảng dạy đã lỗi thời, các trường đại học đầy dẫy chủ nghĩa bè phái và bao trùm với những học thuyết Cộng sản. Kiểm duyệt và can thiệp tràn lan.
Đối với một nền kinh tế đang lên và đang tìm cách phát triển lĩnh vực kỹ nghệ, điều này gây thiệt hại và chán nản. Những đại học nghiên cứu hàng đầu và kỹ nghệ sản xuất sáng tạo cần phải đi song song với nhau. Các trường đại học Việt Nam có rất ít nghiên cứu, và hiếm khi được trích dẫn bởi các nhà khoa học, một nghiên cứu gần đây của Liên Hiệp Quốc cho biết. Các sinh viên ra trường được chuẩn bị rất yếu: có đến 60% những người vừa được các công ty nước ngoài thuê mướn cần được đào tạo lại, một báo cáo của Hà Lan cho biết.
Việt Nam chi tiêu cho giáo dục nhiều hơn các quốc gia lân cận (xem đồ thị). Tỉ lệ biết đọc biết viết cao, và giới phụ huynh chịu hy sinh để cho con mình vào đại học. Tỉ lệ ghi danh vào các trường đại học Việt Nam tăng từ khoảng 900 nghìn trong năm 2009 lên đến 1,6 triệu vào nằm 2006. Nhưng đa số sinh viên chỉ học tại các trường đại học nhà nước trì trệ hoặc các trường tư nhân chỉ chú trọng vào việc cấp bằng. Những ai có thể đi du học, những người tài giỏi nhất như ông Châu, thì hiếm khi quay về nước.
Những nỗ lực để cách tân ngành đại học đã bị thất bại. Vì thế chính quyền đã chú trọng vào quan điểm tạo ra bốn học viện chuyên nghiên cứu từ ban đầu, với đối tác là các đại học nước ngoài, và quan trọng hơn nữa là hứa hẹn quyền tự quản. Ngôi trường đầu tiên của thể loại này là Đại học Việt Đức (VGU), được khai trương vào năm 2008 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Một trường kỹ thuật do Pháp hỗ trợ sẽ được mở cửa tiếp theo.
VGU có khoảng 220 học sinh ghi danh vào các chương trình kỹ thuật và kinh tế được giảng dạy bằng tiếng Anh do những giáo sư thỉnh giảng từ Đức. Trong vòng mười năm, trường này hi vọng sẽ có được 5.000 sinh viên. Hiến chương độc lập của trường, đầu tiên trong số các trường đại học ở Việt Nam, cho phép họ được tự quyền mướn giáo sư và tự soạn thảo chương trình giảng dạy. Trên lý thuyết điều này sẽ giúp tăng cường quyền tự do nghiên cứu.
Hiện tại, VGU nhận đa số ngân sách của mình từ Đức. Việt Nam chỉ đóng góp một số tiền khiêm tốn là 350 nghìn Euro (500 nghìn Mỹ kim). Nhưng về lâu dài họ sẽ phải chịu trách nhiệm về chi phi hoạt động, được dự tính sẽ đạt đến 45-50 triệu Euro vào năm 2030. Các dụng cụ hiện đại và giáo sư hàng đầu thì không rẻ. Chính quyền Việt Nam sẽ phải sẵn lòng chi trả cho những tài năng từ nước ngoài, nếu không VGU “sẽ thất bại”, Wof Rieck, giám đốc VGU nói.
Tìm cách lôi kéo những người hàng đầu như ông Châu là sự khởi đầu. Trung Quốc cũng gặp phải những khó khăn tương tự nhưng đã tìm cách thu hút được những người tài giỏi từ nước ngoài bằng cách kêu gọi lòng yêu nước và tạo cho các học giả cơ hội làm việc trong một nền kinh tế sáng tạo. Điều này không khó. Các giáo sư có thể nhận lương thấp hơn nếu họ có thể làm việc trong môi trường nghiên cứu tân tiến nhất. Đa số cũng muốn ở gần với gia đình của mình.
Nhưng các nhà học giả ở Trung Quốc lẫn Việt Nam đang bị kìm chế bởi tính giáo điều chính trị. Điều này gây trì trệ trong bậc giáo dục đại học cũng không kém việc trả lương lương thấp, giáo sư Tụy nói, ông đã về hưu hai năm trước đây với mức lương 250 Mỹ kim một tháng của một giáo sư toán. “Một nhà khoa học tài giỏi không chỉ cần tiền mà còn cần những đồng nghiệp có khả năng và quyền tự do nghiên cứu.”
—————–
Giao tiếp là cách tiếp cận (NVP)
Có lẽ tác giả Phạm Toàn (Bài Về “chất lượng” giáo viên tiếng Anh ở trường phổ thông: Nàng tiên hay bóng ma? – Tuổi Trẻ Cuối Tuần 27-9) bức xúc với nền giáo dục nước nhà và chuyện dạy tiếng Anh nên mới ví von “đường lối giao tiếp” là “nàng tiên”, rồi là “bóng ma”. Chứ tôi nghĩ chắc tác giả cũng biết giao tiếp không phải là phương pháp, cũng chẳng phải là “đường lối”. Nó là cách tiếp cận trong việc giảng dạy ngoại ngữ.
Mặc dù vẫn còn một ít tranh cãi về cách tiếp cận này, cho đến nay giao tiếp là cách tiếp cận hợp lý nhất, được thừa nhận và áp dụng rộng rãi nhất khi dạy và học một ngoại ngữ. Gọi là cách tiếp cận bởi người ta xem giao tiếp vừa là mục tiêu vừa là biện pháp để đạt đến mục tiêu này. Còn không xem nó là phương pháp bởi có thể sử dụng nhiều thủ thuật khác nhau của các phương pháp trước đó miễn sao đạt tới mục tiêu sử dụng ngôn ngữ để giao tiếp.
Đã có thời mọi người ai nấy đều sử dụng bộ sách giáo khoa Streamline English, là một bộ sách biên soạn theo trường phái cấu trúc; khổ nổi rất nhiều người mua kèm bộ sách dịch tất tần tật ra tiếng Việt để học. Kết quả là khả năng giao tiếp không tiến được gì mà tiếng Việt cũng bị hỏng theo. Nói thế để thấy sách chỉ là công cụ, sử dụng nó như thế nào mới là quan trọng. Vì thế đừng thấy các cuốn sách, như cách tác giả Phạm Toàn mô tả, “mở đầu là hê-lố, hê-lồ, sau đó là lê tấm thân đi “giao tiếp” ở các cửa, từ cơ quan công an đến bệnh viện, từ bưu điện tới nhà hàng” mà vội kết luận đó là sách giao tiếp. In thành song ngữ như ngày xưa hay lấy một mẩu đối thoại ra, thầy đọc, gõ thước để học sinh lập lại nghe rất nhịp nhàng đều không phải là giao tiếp. Lấy một cặp câu trong đó ra, như “What’s this? – This is a book” cho đơn giản, giả định một bối cảnh người không biết tiếng Anh đang hỏi tên những đồ vật thông thường nhất quanh mình để luyện tập thì đó chính là giao tiếp. Và khi đó, nếu người thầy, để cho nhanh, dịch hết mọi từ mới thì cũng chỉ là áp dụng phương pháp dịch cho cách tiếp cận giao tiếp. Dĩ nhiên đây chỉ là một ví dụ nói quá lên cho dễ thấy mà thôi. Giao tiếp cũng không có nghĩa phí phạm tiền bạc, xây dựng những phòng nghe-nhìn có máy lạnh chỉ để làm kiểng.
Không nói đến những tình huống mà bộ sách nào cũng sử dụng như đi mua sắm, đi xem phim, bây giờ chúng ta thử nhìn vào những tình huống sử dụng ngôn ngữ phức tạp hơn như một sinh viên ngành chế tạo máy học tiếng Anh, hay một nhà xã hội học đọc những tác phẩm kinh điển bằng tiếng Anh. Giao tiếp ở đây đâu còn là chuyện “hê-lô, hê-lồ”. Giao tiếp có nghĩa người học tương tác với nhau trên nền kiến thức đã có bằng một thứ tiếng khác để tranh luận hay giải thích, mở rộng ý hay tiếp nhận kiến thức mới dưới vỏ bọc ngôn ngữ mới. Người dạy đứng lui ra đằng sau, để hỗ trợ, để chỉ giải thích những vấn đề ngôn ngữ gây trở ngại cho giao tiếp. Ở đây mà dạy cách dùng thì, cách đổi câu từ chủ động sang bị động, hay tìm lỗi sai trong câu coi như là hỏng.
Nói tóm lại, giao tiếp là cái đích mà việc dạy và học phải hướng đến; còn thực tế làm được tới đâu lại là chuyện khác. Hiện nay việc dạy và học tiếng Anh ở nhà trường không theo cách tiếp cận đó, chủ yếu là sử dụng phương pháp nghe-nói, có nơi vẫn còn dùng phương pháp ngữ pháp-dịch, với mục tiêu học để lấy điểm, học để thi, để lấy bằng là chính. Nguồn lực nhà trường cũng không đủ để hỗ trợ cách tiếp cận giao tiếp vì lớp quá đông, phương tiện thiếu thốn, giáo viên được đào tạo theo cách cũ.
Nhưng không phải vì thế mà đòi phải “tìm ra cuốn sách phù hợp với các giáo viên đó” và cũng không có việc gì phải xem các thầy giáo, cô giáo đang cố gắng áp dụng cách tiếp cận giao tiếp trên lớp là “những con rối múa may với trẻ em nhiều hơn là dạy các em một ngôn ngữ văn hóa”.
Riêng về vấn đề không đủ giáo viên đạt chuẩn để triển khai thí điểm chương trình dạy tiếng Anh ở cấp tiểu học, thiết nghĩ không việc gì phải vội vàng đòi dạy tiếng Anh cho học sinh lớp 3 khi nguồn lực của chúng ta thiếu thốn đến như vậy. Chẳng thà để các em lên lớp 6 bắt đầu học tiếng Anh cho đàng hoàng còn hơn cho các em học sai phương pháp, sai phát âm từ nhỏ, sẽ gây hại lâu dài cho các em. Cái này cũng không khác gì chuyện nhiều phụ huynh đang phá hỏng khả năng tiếng Anh tương lai của con em mình khi dạy các em vài ba từ để khoe với khách!
- Thực hư việc bán suất vào đại học? (Tuổi trẻ).-
Kết thúc xét tuyển NV3, thiếu học sinh trầm trọng Đài Tiếng Nói Việt Nam Hầu hết các trường ngoài công lập đều nhận định, đây là năm tuyển sinh khó khăn nhất. Nhiều trường cho rằng, Bộ Giáo dục- Đào tạo xác định điểm sàn tuyển sinh năm nay chưa hợp lý nên không đảm bảo nguồn tuyển so với tổng chỉ tiêu. …
Đua nhau mở ngành, rủ nhau đóng cửaTiền Phong Online-Tuyển thiếu chỉ tiêu, nhiều ngành đóng cửaThanh Niên-Kết thúc xét tuyển NV3 – thiếu học sinh trầm trọngLao động- Chính thức đóng cửa nhiều ngành học (Người LĐ).-Báo Đất Việt -Dân Trí -An ninh thủ đô
Đại học tư bỏ nhiều ngành liên quan nông thôn
- Chuyện tưởng nhỏ: ĐƯỢC nghỉ học, hay BỊ nghỉ học ? (blog Gốc sậy)
- Cô chửi trò, trò ghi âm: Còn đâu kỷ cương? “Sự việc nêu trên sẽ là bài học cho tất cả các trường khi để thiếu một công cụ phục vụ cho việc học tập được tốt hơn là tạo những diễn đàn để học sinh và giáo viên có thể trao đổi thẳng thắn, rút kinh nghiệm trên cơ sở những bài học trên lớp” (VnMedia). Lăng mạ học sinh, cô giáo bị đình chỉ lên lớp Đài Tiếng Nói Việt Nam Chiều nay 30/9, trong cuộc họp của Hội đồng kỷ luật của Trường Trung học phổ thông Năng khiếu Trần Phú, TP Hải Phòng, cô giáo Lê Thị Nguyên đã có lời xin lỗi tới ngành giáo dục, toàn thể phụ huynh học sinh và các em học sinh vì những lời lăng mạ đối …
Số phận các môn học xã hội sẽ đi về đâu?Dân Trí–Vi phạm tư cách, đạo đức, một giáo viên bị đình chỉNhân Dân
Chửi 18 phút: Trò vô lễ hay cô thiếu tư cách?VietNamNet–Báo Hoà Bình -VNMedia -Người Lao Động
– Bộ sách “Chào lớp 1” đã có nơi thực nghiệm (Thanh niên).
Trường dân lập Nguyễn Văn Huyên (Hà Nội) là trường đầu tiên tìm đến nhóm Cánh Buồm xin được thực nghiệm bộ sách “Chào lớp 1”. Theo nhà giáo dục Phạm Toàn, chủ biên bộ sách “Chào lớp 1”, điều khó nhất đối với nhóm không phải là viết sách mà tìm nơi để …- Cải cách giáo dục nhìn từ nhóm Cánh Buồm: Phải cải cách… người lớn! (PLTP).
- Sách giáo khoa mới hay nhưng môn Tin học còn sơ sài (Tiền phong).
“Chào lớp một!” đang được dạy thử tại một trường dân lậpLao động
Cánh buồm đã mởTia Sáng – Cơ chế đặc biệt cho trường đặc biệt? (Người LĐ)
Nông Nghiệp -Đài Tiếng Nói Việt Nam -VietNamNet
Gẫy xương do đeo cặp: Chưa có cơ sở khoa học! (01/10/2010) Ông cho biết cho đến nay trên thế giới chưa có một nghiên cứu nào khẳng định đeo vật nặng có thể làm gãy xương

