Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Khai mạc Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long -Hà Nội

picture

Từ Hà Nội tới Hạ Long: Bỏ quên Hạ Long !!!!!!!! VNxuan07t2

Lâu ngày không thấy báo đài nhắc tới cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới.Rảnh rổi vào xem thì thấy vịnh Hạ Long đang đứng thứ 3 từ dưới lên trên tổng số 28 kỳ quan.Và chỉ có 70,41% phiếu bầu chọn,mà theo luật thì địa danh nào có từ 90% phiếu mới được vào vòng tiếp theo.Tình hình là như vậy đó Mọi người tham khảo dưới đây: http://www.new7wonders.com/community...latest_ranking - Kỹ nghệ tiễn cò về… miền cổ tích (Dân Việt).

- - PGS-TS Hà Đình Đức “xin miễn bình luận” về cụ rùa dịp Đại lễ , với câu nói lửng lơ “Rất nhiều người hỏi tôi rằng tại sao cụ rùa nổi, lý do về mặt khoa học cũng như về mặt tâm linh, nhưng tôi không muốn trả lời. Tôi chỉ có thể nói đơn giản là có hiện tượng cụ rùa nổi. Thế thôi” (TT&VH)

- BS xin nhắc nhở VNN: “trên” đã có chỉ thị trong bữa họp báo là đưa tin đại lễ không được chê bai cơ mà: “Yêu râu xanh” giở trò trong dịp Đại lễ.

<<::: lạ nhỉ anhbasam nói vậy nhưng Bee vẫn cho người đọc thấy đủ các mặt nhếch nhách mà. Xấu xa đậy lại đến khi thúi um thì sao chịu nổi .>>

Vì sao các công ty du lịch “sợ” tour Đại lễ? - Các công ty du lịch hầu như không chủ trương làm tour Đại lễ vì e ngại không thể đảm bảo chất lượng dịch vụ, xe cộ đông đúc mất thời gian di chuyển, khách ...

Người dân "lơ" xe buýt miễn phí?

(TNO) Nhằm phục vụ nhu cầu đi lại của người dân được thuận lợi trong những ngày diễn ra Đại lễ, Sở Giao thông vận tải Hà Nội đã đưa vào hoạt động 5 tuyến xe buýt miễn phí.Một nhân viên phục vụ trên tuyến buýt miễn phí xác nhận: “Có nghe nói Sở Giao thông vận tải Hà Nội sẽ phát 10.000 tờ rơi để thông tin với người dân về 5 tuyến buýt miễn phí, nhưng từ hôm 28.9, là hôm đầu tiên xe buýt miễn phí chạy, mình chưa hề nhìn thấy hình dáng tờ rơi đấy ra làm sao”.

Còn trước đó, khi tác nghiệp tại điểm đỗ bến xe Mỹ Đình 1, chúng tôi được thấy một số lượng lớn tờ rơi thông tin về 5 tuyến buýt miễn phí chưa tới được tay người dân, vẫn còn nằm trên góc khuất của những tuyến buýt này.

------------------------

Phá thế này hoa Đại lễ tươi được đến bao giờ VNN--Xem Đại lễ, ngủ vỉa hè (Bee)-Ghế đá, bãi cỏ làm giường, áo làm chăn, ba lô, túi xách làm gối... chỉ có vậy họ chọn cho mình giấc ngủ ngay tại bờ hồ Gươm--Mưu sinh dọc bờ Hồ Gươm dịp Đại lễ (Bee)- “Tối qua, người ta cấm đường không cho bán. Từ sáng tới giờ cũng có nhiều người mua lắm”

Những kiểu xem pháo hoa Đại lễ gây phản cảm

Thứ Bảy, 02/10/2010 (GMT+7) - Có rất nhiều người trèo lên các bốt điện, trèo lên các cây sà cừ ở ven hồ và đặc biệt hơn là trèo hết lên cả bốt của CSGT ngay đầu đường Hàng Khay để xem pháo hoa gây phản cảm.

Kiều bào luyện tập diễu hành mừng Đại Lễ (ĐV 2-10-10) -- "Buổi tập luyện được xem là thành công khi nhận được sự hưởng ứng từ phía kiều bào"

-(Tuổi trẻ). Hình: Hành Chiếu và Ô Quan Chưởng –- Bộ ảnh độc đáo về Hà Nội xưa: Đất Kẻ Chợ – 36 phố phường >

- ĐS Úc thú thật không thích nhiều tòa nhà ‘Hà Nội mới’ (VNN)-- Những cây cột điện phải đưa đi học…. mỹ thuật ! (blog Đỗ Doãn Hoàng).

- Trà đá & du ca xuyên Việt (Tiền phong). “Lee Kirby đã từng khuấy động cộng đồng mạng Việt Nam với những bài hát tiếng Việt rất nuột như ‘Diễm xưa’, ‘Quê nhà’ và gần đây nhất là ‘Hanoi Boogie’ (Điệu nhảy Hà Nội) do MC – blogger Joe Ruelle (thường được biết đến với cái tên Dâu tây) sáng tác”

Hội chứng Một ngàn - (BBC) Nhà văn Võ Thị Hảo Gửi cho bbcvietnamese.com từ Hà Nội: “Và nhân đại lễ ngàn năm TLHN, bao nhiêu là cái một ngàn ăn theo. Nào một ngàn trang sách, một ngàn hương vị, một ngàn góc nhìn, một ngàn con rồng… một ngàn nhà báo cũng đến Hà Nội nhân đại lễ. Vậy là hình thành hội chứng “một ngàn” và để cung ứng cho nó là số tiền được vung tay chi…”.-

Hà Nội đang làm đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long với các khoản chi phí khổng lồ, cùng hàng chục hoạt động rầm rộ.

Như thế là đã đến ngày kết thúc của cả một thời gian dài khoảng 8 năm chuẩn bị cho đại lễ một ngàn năm Thăng Long Hà Nội.

Một cuộc phát động lớn yêu cầu cả nước hướng tới kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long Hà Nội (TLHN) đã được khởi phát từ lâu nay.

Theo tư liệu mà báo chí công bố thì có tới 65 công trình thuộc về các lĩnh vực văn hoá xã hội, chính trị, lịch sử, giáo dục... được thực hiện để chào mừng đại lễ này.

'Đại lễ mừng cụ Thủ đô'

Khoảng 54 hoạt động chính dự kiến diễn ra trong 10 ngày đại lễ. Bắn pháo hoa trên 29 điểm. Khoảng 250 buổi biểu diễn của các đoàn nghệ thuật trong nước và khoảng 38 buổi của các đoàn ngoài nước...

Cuộc diễu binh lớn khoảng 30 ngàn người.

Cuộc múa hát của khoảng 10 vạn người và vô số cuộc khác. Các cuộc này, rất nhiều, rất lớn, rất tốn tiền, nhưng đều có nội dung na ná như nhau.

Đại loại là ca ngợi đảng, ca ngợi đất nước một cách rất hời hợt, ca ngợi TLHN, ca ngợi Lý Thái tổ sáng suốt dời đô về Thăng Long chứ không để ở Hoa Lư...

Đại loại là múa may quay cuồng na ná nhau. Thế nào cũng có hình tượng rồng rồi dải vải lượn rồi người nọ nâng người kia lên làm “hình tượng” trông rất sống sít...

Đại loại là để... ”cúng cụ”. Chắc chắn là không thể chệch định hướng. Mà cách gì cũng phải dính tới chữ “ngàn năm TLHN” để moi được tiền ngân sách. Càng hoành tráng càng được nhiều tiền.

Đồng nào lên rừng đồng nào xuống phố đồng nào vào túi ai thì là cái chuyện trời biết, dân biết, nhưng dân không được bàn mà dân cũng không được kiểm tra...

Là mừng tuổi cụ Thủ đô đấy.

'Sắc màu trong và ngoài biên cương'

Đại lễ ngàn năm TLHN trùng ngày quốc khánh TQ. Họng súng chinh phạt và chiếc lưỡi bò từ đại lục thì vẫn lăm le ngoài biển đông kia!

Cả Hà Nội đi đâu cũng rồng. Lắm rồng quá thể. Ngoài những con rồng nhan nhản đâu đó, trên nhiều cửa ngõ vào phố còn thấy lắp những con rồng mỏng dính bằng đèn nhấp nháy của Trung quốc (TQ) treo lên lưng chừng giời, hai con châu đầu vào nhau thi nhau khạc lửa đỏ loè như hù doạ..

Khắp Hà Nội đâu đâu cũng cờ hoa đỏ rực. Màu đó được giải thích chính thống là màu máu. Màu đó trông cũng đỏ rực giống như biển cờ hoa đại lễ đang diễn ra cùng ngày trên dải đất phương Bắc ngoài biên cương.

Đại lễ ngàn năm TLHN trùng ngày quốc khánh TQ. Họng súng chinh phạt và chiếc lưỡi bò từ đại lục thì vẫn lăm le ngoài biển đông kia!

Trang phục người Việt Nam thì 99% là mua giá rẻ từ người Trung Quốc rồi. Hoa quả VN cũng chủ yếu là của TQ. Hàng hoá cũng thế. Hội chợ xúc tiến thương mại mở ở các quận huyện cũng rất nhiều người TQ sang bán hàng TQ.

Trước cửa nhà tôi, có hội chợ thương mại, rất nhiều người TQ đứng bán hàng, thông thạo cả hai thứ tiếng. Có một nhóm người rao bán dao TQ. Vót gỗ như thái chuối. Anh ta hớn hở rao: Dao đặc biệt đây! Đặc biệt đây! Chặt thịt, chặt xương trâu, xương bò, xương ma cà rồng, xương người... đây...”.

Sắc màu Trung quốc đang ngập tràn nước Việt. Theo nhận định của nhiều người thì chưa bao giờ văn hoá Việt Nam lại lệ thuộc văn hoá Trung quốc như bây giờ.

Từ cách trang phục lễ hội, từ phim ảnh trên truyền hình cho tới các lễ rước, các pho tượng, cách hành lễ, cách cấu trúc đền chùa... Ngay cả cách khấn vái người ruột thịt cũng vậy.

Đã thoát Bắc thuộc từng ấy năm rồi, khấn cho ông bà, ông vải tổ tiên mà rất nhiều người lại cứ phải khấn bằng chữ Hán, đốt sớ bằng chữ Hán, trong khi ông bà, ông vải một chữ Hán bẻ đôi không biết!

Kìa nhìn xem con cháu tâm sự những điều thiêng liêng thành kính trứơc bàn thờ tổ tiên, thổ lộ những ước mong với đấng sinh thành mà lại chọn cái ngôn ngữ đánh đố ông bà tổ tiên, khen chẳng biết chửi không hay, như vậy có khác gì là vừa nô lệ, vừa bất kính hay không?!

'Một ngàn lẻ một cái ăn theo'

Ít nhất khoảng 94 ngàn tỉ đồng tiền thuế của dân VN... đã được chi ra cho đám rồng rắn và đại lễ, cho cái hội chứng "một ngàn lẻ một cái ăn theo" ấy

Dù thế nào thì đại lễ cũng đã và đang diễn ra. Tận mười ngày. Hà Nội đã tắc đường từ nhiều ngày trước. Khi tôi viết bài này, mây đen sầm sì và trời đang mưa.

Lại nghĩ đến chuyện có người toan quyết định bắn mây, đuổi mưa để thực hiện đại lễ không phải chạy mưa. May mà một quan chức Chính phủ đã tuyên bố là hoãn cuộc bắn mây này lại. Có mưa thì dời vào sân Mỹ Đình. Dù có tốn kém thì cũng còn đỡ tốn kém hơn món bắn mây!

Dù thế nào thì, theo số liệu công bố trên báo chí, ít nhất khoảng 94 ngàn tỉ đồng tiền thuế của dân VN – cái sắc dân vẫn đứng trong hàng những nước nghèo nhất trên thế giới - đã được chi ra cho đám rồng rắn và đại lễ, cho cái hội chứng "một ngàn lẻ một cái ăn theo"ấy.

Giả sử một phần trong số đó không phải là từ ngân sách, mà từ túi tiền cá nhân thì cũng vậy thôi, chung quy cũng từ ngân quỹ cộng đồng cả. Số tiền đó được chi để mừng TLHN ngàn năm tuổi.

Khoảng 1/10 tổng thu nhập quốc dân/năm đấy. Tám năm chuẩn bị với những cuộc phát động toàn quốc. Trên tượng đài thậm xấu xí ở gần bờ hồ Gươm có cái bảng điện tử đếm ngược thông báo từng ngày để giục giã mọi người.

Có vẻ trong mấy năm qua, không còn việc gì to tát đáng làm hơn kỷ niệm ngàn năm TLHN. Ít nhất đó là về mặt ấn tượng. Vì nó chiếm quá nhiều thời lượng trên các ngả phố, trên các phương tiện truyền thông và trên đầu lưỡi mọi người có quyền ăn, quyền nói.

'Lão làng là giá trị?'

Vấn đề phải là mừng cái gì đã đạt được trong một ngàn năm đó chứ không phải chỉ là mừng tuổi. Lão làng là một khái niệm, không thể nhầm với một giá trị

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không ngừng tự hỏi: ngàn năm là gì nhỉ? Tại sao lại có đại lễ mừng một ngàn năm? Ngàn năm được mừng thì một năm, hay trăm năm cũng đáng mừng chứ. Vấn đề phải là mừng cái gì đã đạt được trong một ngàn năm đó chứ không phải chỉ là mừng tuổi. Lão làng là một khái niệm, không thể nhầm với một giá trị.

Ngày dời đô có quan trọng đến thế không? Nếu Lý Công Uẩn không dời đô, mà kinh đô vẫn ở Hoa Lư, hay ở một nơi khác, thì chẳng lẽ nó không có giá trị sao...?

Có thể tôi là kẻ lẩn thẩn. Thì phải hiểu đại lễ là lễ mừng thọ một cụ. Đấy là cụ Thủ đô.

Cả một đại lễ tốn kém gần trăm ngàn tỉ đồng ấy, trong thời buổi đất nước đói khó, mà chỉ để mừng tuổi cho một TLHN thôi sao?

Có rỗng không? Nếu chỉ để mừng tuổi? Như câu khẩu hiệu đã đề ra.

Xét về mặt bình đẳng khái niệm, thì một kinh đô ngàn năm tuổi và một năm tuổi khác nhau chỗ nào? Một ngàn năm tuổi có quyền tự hào. Còn một năm tuổi cần phải hổ nhục vì sự kém già hay sao?

Cái làm nên giá trị của một vật, một người, không phải số tuổi của nó. Mà chính là giá trị của nó. Ai cũng biết điều đó.

Theo lẽ công bằng mà nói, thì cái để tự hào không phải là tuổi, mà là chất lượng.

Một thành phố mới hình thành một năm nhưng ở đó có những công trình kiến trúc nghệ thuật thẩm mỹ đẹp, có giá trị trường tồn theo thời gian, chất lượng sống của công dân cao cả về vật chất và tinh thần, có dân chủ và tự do, thì thành phố ấy hoàn toàn có quyền tự hào hơn một thành phố có cả năm ngàn năm tuổi mà hoang tàn, bẩn thỉu nhếch nhác, bị xoá đi mọi di sản văn hoá, chất lượng sống thấp kém...

Vì thế, nếu chỉ vì số năm mà tự hào, chỉ mừng tuổi thôi, thì là tự hào về một khái niệm rỗng.

Nhân dân chỉ được, khi có cơ sở để mừng về chất lượng sống cao và văn hoá cao được gói trong ngàn năm tuổi ấy kia.

Nếu không, càng chi nhiều tiền chỉ để mừng tuổi, nhân dân càng mất.

'Yêu nước? Không yêu nước?'

Tôi cất lá cờ đi và tự hỏi: lẽ nào cứ cắm cờ là yêu nước. Thế cái người xả thân bắt cướp, không kịp cắm cờ là không yêu nước sao?

Khắp nơi nơi là những biểu ngữ, khẩu hiệu đỏ chói đề: Mừng 1000 năm TLHN. Tại nhiều thôn xã phố phường, xã thôn có người đi hàn những cái ống cắm cờ trước cổng mỗi nhà, bằng một đoạn ống nứơc, không cần hỏi ý chủ nhà. Được giao tận tay một lá cờ và lời yêu cầu cắm, với một khoản tiền nộp để lấy cọc và cờ, ở cái nơi tôi biết, là 25 ngàn đồng.

Tôi cất lá cờ đi và tự hỏi: lẽ nào cứ cắm cờ là yêu nứơc. Thế cái người xả thân bắt cướp, không kịp cắm cờ là không yêu nước sao?

Lẽ nào cái cử chỉ yêu nước, nó vốn phải nằm trong trí tuệ, trong hành vi của mỗi người, thì lại chỉ cần cắm một lá cờ lên trước cổng là xong?

Nếu một người mà hành vi dối trá, tham lam, thô bỉ, vô văn hoá, ích kỷ, thiếu ý thức cộng đồng, nhưng chỉ việc cắm một lá cờ lên cái ống gang trước nhà, là được cấp chứng chỉ yêu nước, thì quá dễ đấy nhỉ?!

Thế nên, cả nước ngập cờ trong những ngày lễ lạt, thế mà dân vẫn nghèo khó, tham nhũng dối trá ngập tràn và bao nhiêu tệ nạn xã hội khác. Sự thờ ơ ích kỷ và vờ vịt thống lĩnh số đông.

Nếu chúng ta yêu nước bằng trí tuệ và hành vi, không phải chỉ bằng cách đối phó và giả dối, thực trạng đất nước chắc chắn sẽ khá hơn thế này.

Cái khó nhất là hành vi và tâm thức. Không phải là chuyện vờ vịt để đối phó. Cứ vờ vịt mãi, người Việt thành nạn nhân và thành vô cảm rồi thành nô lệ. Chẳng ai cứu được.

Ai dám bảo không cắm cờ có nghĩa là không yêu nước?

'Ta mạnh nhất thế giới'

Chẳng ai muốn và đầu tư cho văn hoá và tinh thần để nhất thế giới cả. Hình ảnh quan chức hầu hết chỉ là lễ lạt, là khởi công, động thổ và răn dạy điều gì đó mà rất nhiều khi là nói một đằng làm một nẻo

Tôi lại nhớ thời sau 1975, "thắng Mỹ", VN trong một thời gian dài đã công khai vỗ ngực: VN mạnh nhất thế giới.

Và thế là khởi đầu kỷ nguyên đói kém tụt hậu trong hoà bình, cho rằng bản thân ta là hoàn hảo, cho đến một ngày VN bên bờ nguy ngập, phải “đổi mới hay là chết”. Thời đó, vật vã lắm VN mới qua khỏi hội chứng “ta mạnh nhất thế giới”. Đổi mới đã cứu VN nhưng rồi đổi mới lại chững lại.

Bây giờ thì VN lại có hội chứng nhất thế giới. Từ những vật vặt vãnh như bánh chưng, chai lọ... cũng muốn nhất.

Chẳng ai muốn và đầu tư cho văn hoá và tinh thần để nhất thế giới cả. Hình ảnh quan chức hầu hết chỉ là lễ lạt, là khởi công, động thổ và răn dạy điều gì đó mà rất nhiều khi là nói một đằng làm một nẻo.

Quá hiếm hoi cái diễm phúc dân được thấy hình ảnh quan chức cầm quyển sách trên tay đọc. Nhà quan chức cũng không nêu gương những thú chơi tinh thần tao nhã đượm mùi trí tuệ thượng lưu mà tầng lớp cai trị xã hội tối thiểu phải có.

Thì thiên hạ cũng thế. Nhà giàu, có đầu tư thì đầu tư cho khởi công động thổ, mua quan bán tước, mua những kẽ hở, cho các cuộc thi hoa hậu, trăm ngàn kiểu gái ngon mắt... và cho... bóng đá. Còn thừa thời gian thì nói chuyện tục tĩu...

Thực ra bóng đá có những hấp dẫn, nhưng mặt trái của nó là ma túy của nhân dân để quên đi những sự không được phép quên trên đời này. Vì nếu những cái đó mà quên, e rằng con người không hơn gì con... muỗi.

Và nhân đại lễ ngàn năm TLHN, bao nhiêu là cái một ngàn ăn theo. Nào một ngàn trang sách, một ngàn hương vị, một ngàn góc nhìn, một ngàn con rồng... một ngàn nhà báo cũng đến Hà Nội nhân đại lễ. Vậy là hình thành hội chứng "một ngàn" và để cung ứng cho nó là số tiền được vung tay chi...

'Moi mắt rồng lấy ruby?'

Quà cáp như thế, ngoài việc moi mắt rồng lấy hai viên ruby đi đánh nhẫn (đại loại thế), thì đại biểu cũng không nhận được một tác phẩm có giá trị thẩm mỹ cao

Vậy là hội chứng "một ngàn"xuất hiện với một ngàn lẻ một sự ăn theo hội chứng "một ngàn". Để thực hiện nó, để nó xuống phố, thật mới thấy một ngàn lẻ một cái tài của người VN, đặc biệt là của một số người có quyền lực định đoạt cái gì đó dính dáng đến cộng đồng.

Ai đó thật có sáng kiến hãm hại hoặc khai tử nốt chứng tích văn hoá TLHN bằng cách sơn vàng lên mặt nhà phố cổ, cậy gạch lên lát lại những vỉa hè và Hồ Gươm... Cái sáng kiến này về mức độ hữu ích cũng xứng đáng là sự hoàn tất cái đuôi của chiến dịch trùng tu các đền chùa miếu mạo cổ và kết quả là... xoá vết tích văn hoá để chứng tỏ có ngàn năm TLHN...

Hào phóng và giàu có quá. 2.000 viên ngọc rubi tự nhiên được nhập từ châu Phi về để gắn mắt cho lũ rồng đúc, làm quà lưu niệm cho các đại biểu mừng đại lễ! Khoảng 1.000 con và chi phí khoảng 800 USD/con.

Nhiều người nước ngoài nói các bác VN nghèo gần đội sổ thế giới mà vung tay quà cáp hào phóng quá nhỉ! Mà quà như thế, ngoài việc moi mắt rồng lấy hai viên ruby đi đánh nhẫn (đại loại thế), thì đại biểu cũng không nhận được một tác phẩm có giá trị thẩm mỹ cao.

Dư luận đã đặt nhiều dấu hỏi về hiệu quả và cách thức chi tiền cho đại lễ (mong rằng dư luận chỉ đa nghi, ngờ oan cho một số người có trách nhiệm chứ các bác ấy trong sáng lắm và yêu nứơc lắm?!).

Nhà giáo - nhân sĩ Phạm Tòan thốt lên: đây là một vụ tiêu tiền vô tội vạ. GS Tương Lai cảnh báo: hỡi công dân, văn hóa đang lâm nguy!

'Có ai hỏi dân không?'

Nếu TPHCM cũng đề nghị tổ chức một đại lễ mừng "Sài Gòn, TP Hồ Chí Minh" chừng ấy năm tuổi và phải chi khoảng 1/10 GDP hoặc hơn, vì TP này đông dân hơn và đóng góp GDP lớn nhất trong cả nước?

Nếu đã chi tới 1/10 GDP cả nước để mừng tuổi cho một thành phố, dù đó là thủ đô, thì đã tạo ra một tiền lệ để các tỉnh thành huyện quận trong nước noi theo để có thể tổ chức vô vàn những đại lễ. Không đại lễ thì cũng là trung lễ và tiểu lễ và vô số cách moi tiền ngân sách.

Vì cái gì mà chẳng có tuổi. Đã mừng tuổi này thì phải mừng tuổi khác. Thiếu gì cách để chi tiền dân.

Có ai đó đã đưa ra một phát kiến quan trọng dành cho các bậc tham nhũng sử dụng làm tuyệt chiêu trong mấy năm gần đây: để xoá chứng tích tham nhũng, cách hay nhất là đổ vào... những “trận cười”..., đại loại như những cuộc lễ hội, múa may, tiệc tùng... xong lễ hội, mọi chứng tích “tan xác pháo”, chẳng bắt tội được ai. Để “gió cuốn đi”.

Rồi mà xem. Thành phố một năm tuổi cũng đáng mở đại lễ lắm chứ. Sao lại không đại lễ? Sao lại bất công thế? Làm như trên đời chỉ có mỗi Hà Nội là thành phố thôi hử? Nào, mỗi làng mỗi xã, mỗi địa phương, dù ít tuổi, nhiều tuổi, đều có giá trị của nó. Đừng nói ai hơn ai. Làm sao không mừng tuổi?

Lấy chứng lý gì để bác bỏ, nếu TPHCM cũng đề nghị tổ chức một đại lễ mừng "Sài Gòn, TP Hồ Chí Minh" chừng ấy năm tuổi và phải chi khoảng 1/10 GDP hoặc hơn vì TP này đông dân hơn và đóng góp GDP lớn nhất trong cả nước?

Chi từng ấy tiền chỉ cho dịp đại lễ mừng tuổi một thành phố, sao mà nhẹ tênh vậy? Có “đầy tớ” nào trưng cầu ý kiến “chủ” không? Có ai hỏi ý kiến những người dân nghèo đói ở vùng sâu vùng xa?

Có ai hỏi ý kiến những trẻ em phải bỏ học vì nghèo? Có ai hỏi ý kiến rất nhiều người bị ốm đau không dám bén mảng đến cổng bệnh viện, chịu chết khổ sở ở nhà vì không có tiền chữa bệnh?

Có ai hỏi những bệnh nhân nặng phải nằm chen chúc lên nhau trong một chiếc giường và thiết bị y tế thiếu đủ thứ, còn bị y bác sĩ tha hồ ‘hành” để phải lót tay hòng sống sót?

Trong khi đất nước còn nghèo, và ngay cả ở một nước đã giàu, cũng rất khó chấp nhận việc vén tay áo chi khoảng một phần mười GDP chỉ cho một dịp đại lễ!

'Nước mắt đã cạn'

Có nhiều người đã cố gắng bỏ công sức cho một đại lễ tươm tất. Nhưng những người nghèo, những người bị oan khuất, đất mẹ Việt đang bị rút ruột, khóc đã lâu quá rồi

Trong khi viết những dòng này, bóng của hàng ngàn dân Kontum gầy guộc phải đu dây qua sông Pôkô, cứ chao chát trước mặt tôi.

Dòng sông ấy nổi tiếng thời chiến tranh ở miền Nam, nơi có những đồng bào ngày đêm bớt miếng ăn liều mạng sống nuôi giấu cán bộ, đưa đò qua sông, góp phần làm nên "thắng Mỹ" và để nhiều cán bộ có được vị trí ngày hôm nay.

Họ vốn chẳng phải diễn viên xiếc. Xưa liều mạng sống để giúp cán bộ. Nay liều mạng sống vì chẳng có cầu. Đu dây như khỉ như vượn qua sông để đi học, để kiếm miếng ăn mà thôi.

Và những cô gái VN đang xếp hàng trước cửa một số trung tâm môi giới hôn nhân hoặc đợi được bán hoặc bị lừa bán ra nước ngoài thì sao? Chút nữa, họ sẽ gần như bị lột truồng ra trước các ông bà mối và những kẻ chọn lựa. Nhiều trai tráng VN cũng thế chấp nhà cửa, vay lãi nặng để được đi lao động xuất khẩu ở nước ngoài.

Họ có thể làm nô lệ, bị đánh đập, bị bỏ đói hoặc không được trả lương. Họ có thể nhận lấy những ông chồng tâm thần đui què mẻ sứt. Cũng không loại trừ một số người và trẻ em người mất tích sau những cuộc xuất khẩu cho những lò mổ chuyên buôn bán phủ tạng người..

Gái điếm Việt rẻ. Giá người Việt xuất khẩu rẻ. Mà danh dự người Việt cũng chưa thấy đắt... Thế thôi.

Với phần lớn dân số VN, nếu có thêm một ít tiền đầu tư cho cuộc sống đỡ khốn khổ, nếu tăng cường việc làm và phúc lợi xã hội từ những việc tiết kiệm các khoản chi lãng phí, chắc chắn đời sẽ đổi khác...

Tất cả những hình ảnh đó chao qua chao lại trước mắt tôi, nhoà cái màu đỏ rực của đại lễ này.

Có nhiều người đã cố gắng bỏ công sức cho một đại lễ tươm tất. Nhưng những người nghèo, những người bị oan khuất, đất mẹ Việt đang bị rút ruột, khóc đã lâu quá rồi. Hình như đã cạn nước mắt.

Nhưng khóc là vẫn khóc. Không thể vì đại lễ mà hết khóc. Không thể cạn nước mắt mà hết khóc. Người ta bảo, hết nước mắt thì khóc ra máu đấy. Đừng vì đại lễ mà quên!

Bài viết nêu quan điểm riêng của nhà văn, nhà báo Võ Thị Hảo, đang sống ở Hà Nội.

Ra mắt “Chiếu dời đô’ nặng 5 tấn (VOV)- Công trình nghệ thuật thư pháp được làm bằng gỗ quý, kích thước 458cm x 385cm đã chính thức ra mắt và bàn giao cho UBND Thành phố Hà Nội tại tượng đài Lý Thái Tổ sáng 2/10.--Lá cờ Ngũ sắc lớn nhất Việt Nam (VOV)- Sáng 1/10, lá cờ ngũ sắc khổ lớn, diện tích 404m2 đã tung bay trên hồ Trúc Bạch, Hà Nội

Lá cờ có diện tích 404m2 đã tung bay trên hồ Trúc Bạch

Lá cờ được thiết kế theo mẫu cờ Ngũ sắc, kết cấu năm hình vuông khác mầu, đồng tâm. Cạnh vuông ngoài cùng lá cờ có mầu xanh dương, kích thước 20,1m, tượng trưng cho năm Đại lễ 2010 và cho “Thủy" trong Ngũ hành.

Hình vuông trong cùng mầu vàng, mỗi cạnh có kích thước 10,1m, tượng trưng cho năm định đô Thăng Long 1010 và tượng trưng cho “Thổ" nghìn năm văn hiến anh hùng.

Lá cờ độc đáo chào mừng Đại lễ này đã lập kỷ lục lá cờ lớn nhất Việt Nam từ trước tới nay./.

- Tranh nhau sờ, cậy Chiếu dời đô lấy may (KHĐS)./Tranh nhau sờ, cậy Chiếu dời đô lấy may

02/10/2010 11:18:21- Ngay sau chương trình giới thiệu và bàn giao bức Chiếu dời đô kỷ lục Việt Nam, hàng trăm khách thăm quan đã dùng tay sờ mó, thử cậy các chữ Hán trên bức Chiếu này.
9h sáng nay (2/10), bức Chiếu dời đô đạt kỷ lục Guinness Việt Nam dành tặng cho Thủ đô nhân kỷ niệm nghìn năm tuổi, đã được đưa ra trưng bày cho công chúng chiêm ngưỡng, tại sân khấu Vườn hoa Lý Thái Tổ.

Toàn cảnh bức Chiếu dời đô đạt kỷ lục Việt Nam trưng bày tại Vường hoa Lý Thái Tổ
Toàn cảnh bức Chiếu dời đô đạt kỷ lục Việt Nam trưng bày tại Vườn hoa Lý Thái Tổ

Tuy vậy, ngay sau chương trình giới thiệu, và bàn giao bức Chiếu dời đô cho đại diện Hà Nội, hàng trăm du khách đã đến sờ lên bức Chiếu để… lấy may, xem đây là cơ hội “ngàn năm có một” để được xem tận mắt, sờ tận tay.

Nhiều người con dùng tay thử cậy, bóc những chữ trên bức Chiếu, để xem có chắc chắn không.


Xem tận mắt, sờ tận tay

Tuy lực lượng bảo vệ đứng ngay cạnh đó, nhưng không thấy ai đến nhắc nhở, hay cấm người dân xâm hại đến tác phẩm.

Bức trấn phong Chiếu dời đô là công trình nghệ thuật thư pháp mạ vàng gắn trên khung gỗ quý tự nhiên. Bức Chiếu dời đô khổng lồ này có kích thước 458×385 cm, tổng trọng lượng gần 5 tấn, được chế tác từ 7 tấn gỗ Hương nguyên khối. Tác phẩm gồm 2 mặt: Mặt trước trình bày nguyên bản chữ Hán, mặt sau là bản dịch phiên âm và bản dịch ra tiếng Việt và tiếng Anh.

Phần khung của tác phẩm được làm bằng gỗ hương, phần chữ được các nghệ nhân gò tay với chất liệu là đồng, mạ vàng 9999. Chiều cao mỗi chữ là 10 cm, được gắn bằng bulông nghệ thuật bắt chắc chắn trên 12 tấm gỗ hương tự nhiên quý hiếm của Việt Nam.

“Phần nền bức Chiếu được ghép bởi 12 tấm gỗ hương, tượng trưng cho 12 tháng của bốn mùa, là Xuân-Hạ-Thu-Đông, với ước mong tác phẩm sẽ “thuận” theo sự tuần hoàn của thời gian, để có thể tồn tại vĩnh hằng với vũ trụ” - ông Lê Huy Kha – Phó Chủ nhiệm CLB Thư pháp, Hiệp hội làng nghề VN (đơn vị thực hiện bức Chiếu) cho biết.

Đặc biệt, chữ Hán trên bức Chiếu được nhà thư pháp hàng đầu Việt Nam – Nguyễn Văn Bách viết. Được thực hiện bởi hơn 30 nghệ nhân thư pháp, gò đồng, điêu khắc gỗ… hàng đầu của các làng nghề truyền thống tỉnh Bắc Ninh.

Cũng theo ông Kha, sau khi về Hoa Lư (Ninh Bình) làm lễ vào sáng 1/10, bức Chiếu được rước ra Hà Nội vào chiều cùng ngày (thực hiện hành trình mô phỏng chuyến dời đô của vua tôi nhà Lý, từ cố đô Hoa Lư về Thăng Long). Bức Chiếu dời đô này sẽ được trưng bày tại Vườn hoa Lý Thái tổ đến hết ngày 3/10, từ 4 đến hết 10/10 sẽ được trưng bày tại Văn Miếu trong Triển lãm thư pháp. Sau đó sẽ được trưng bày và bảo quản tại Bảo tàng Hà Nội.

Dưới đây là một số hình ảnh người dân tranh nhau sờ, cậy Chiếu dời đô lấy may:

Thừ nậy chữ xem chắc hay không
Thử cậy chữ xem chắc hay không
Một bàn tay nõn nà bên những dòng chữ mượn mà
Một bàn tay nõn nà bên những dòng chữ Hán

"Mẹ ơi, cái này chắc quá, con bóc mãi không ra..."

"Cận cảnh"

Lê Việt

Bản thông điệp bên tượng đài Lý Công Uẩn Tuan Viet Nam

Diễn văn được Bí thư Thành ủy Hà Nội đọc sáng 1/10 là thông điệp về khát vọng sống và nhân cách sống của con người Việt Nam trong kỷ nguyên này.-
Trường phái Hà Nội
(Bee)-Tuy nhiên ‘trường phái Hà Nội’ trong hội họa chỉ theo nghĩa hội tụ người tứ xứ và khác biệt với hội họa các vùng văn hóa khác

Giao thông thông thoáng trong ngày khai mạc Đại lễ

(VOV)-Hàng vạn người dân và du khách quốc tế đã về tham dự lễ khiến áp lực giao thông ở thành phố Hà Nội tăng lên rất lớn.

- Hà Nội dưới mắt ký giả Jean Claude Pomonti(RFA). “Ông Jean Claude Pomonti là phóng viên của tờ Le Monde tại Đông Nam Á từ năm 1968 đến 1974. Trong khoảng thời gian đó ông cũng có dạy môn sử địa trong vòng 2 năm tại trường Jean Jacques Roussel. Ông đã được giải thưởng Albert-Londres năm 1973 bởi những bài phóng sự về chiến tranh Việt Nam. Từ giã Việt Nam năm 1974, ông đã trở lại Việt Nam năm 1987. Ông rất yêu mến Việt Nam và đã viết nhiều sách về con người và đất nước này.” —Hà Nội với Hồ Hoàn Kiếm, với 36 phố phường, với bích đào Nhật Tân, với hoa sữa là thành phố của ngàn năm văn vật.

3 SỰ KIỆN ĐÁNG CHÚ Ý TRONG NGÀY KHAI MẠC ĐẠI LỄ KỶ NIỆM 1000 NĂM THĂNG LONG-HÀ NỘI…

Phúc Lộc Thọ.
1. Cụ Rùa nổi chào mừng khai mạc Đại lễ:
-Sự kiện chú ý thứ nhất đó là việc Cụ Rùa đã nổi lên trong ngày khai mạc Đại lễ;

2. Ông Nguyễn Phú Trọng một mình khai mạc Đại lễ:

Dân quan sát chính trị vỉa hè đoán: chắc ông Nguyễn Phú Trọng kỳ này sẽ làm Tổng Bí thư; ông xuất hiện một mình để ông được bẩm báo với Lý Thái tổ nhận mặt và phù trợ riêng mình ông thôi; ngoài ra còn ngầm lăngxê hình ảnh yếu nhân, độc nhất vô nhị của ông trước bàn dân thiên hạ và trước thế giới…<<:: anhbasam bình:

chắc ông Nguyễn Phú Trọng kỳ này sẽ làm Tổng Bí thưTưởng cũng nên nhắc lại về ông nầy để lý giải phần nào phán đoán của ông Đào: Ngày 10-4-2007, đúng lúc ông đang có mặt ở Trung Quốc trong chuyến viếng thăm chính thức, thìNgười phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương nói trong buổi họp báo thường kỳ”, “rằng việc ‘Việt Nam áp dụng hàng loạt hành động mới trên quần đảo Nam Sa đã đi ngược với nhận thức chung quan trọng về các vấn đề trên biển’ mà hai bên đã đạt được. Ông Tần gọi đây là hành động ‘xâm phạm chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền và quyền cai quản của Trung Quốc’. ‘Trung Quốc bày tỏ hết sức quan tâm việc này và đã giao thiệp nghiêm khắc với Việt Nam’. Tuyên bố của Người phát ngôn Trung Quốc được đưa ra trong lúc Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đang có chuyến thăm chính thức nước này.” (TQ lại cảnh báo VN về Trường SaBBC, ngày 11/4/2007). Đúng là hành động vỗ mặt ngoại giao chưa từng thấy! Thế nhưng … cùng ngày, ông Chủ tịch QH của ta vẫn rất lịch sự, đã đáp lễ rằng: “Chưa bao giờ quan hệ hợp tác hữu nghị Việt – Trung tốt như hiện nay” (Tiền phong, ngày 11/4/2007). Đằng sau vụ đưa tin nầy cũng nhiều chuyện dở khóc dở mếu. Đó là bên Tiền phong bị “trên” cự nự liền. Nhưng may thay, họ thưa là lấy tin chính xác từ phóng viên của Đài tiếng nói VN ngay tại Bắc Kinh. Còn người lộng ngôn có bị cự nự không? Chắc là không? Ha ha! Mồm (quan) sa gà-dân chết!

Còn gần đây hơn, ngày 25/8/2010, tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ QH, khi Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – an ninh Lê Quang Bình “cho rằng nên báo cáo Quốc hội về tình hình biển Đông” thì ông Trọng “kết luận chưa cần báo cáo tình hình biển Đông vì so với báo cáo của Bộ Ngoại giao tại kỳ họp thứ 6 (cách đây một năm – NV), đến nay không có gì mới (mời coi: 634. Như thế nào mới là “có cái gì mới”, thưa ông Chủ tịch Quốc hội?)

Vậy thì rồi đây chuyện trúng trật của lời đồn đại mà ông Đào nói rõ ràng sẽ trả lời cho dân Việt rằng bàn tay lông lá của anh “bạn 16 chữ vàng” hiện đang nằm ở đâu.

Trong quan điểm chính trị của người Việt, ý kiến từ giới cao niên, nhất là hàng ngũ những “người có công với cách mạng”, cựu viên chức, cũng có sức nặng kha khá quanh vấn đề nhân sự. Những đại hội trước, họ thường quan tâm cái “đức” liên quan trực tiếp vấn đề tiền bạc, chứ ít để ý (và được thấy) cái “đức yêu nước” của một người cầm quyền liên quan tới chủ quyền lãnh thổ. Nên khi ông Nông Đức Mạnh lên, nhiều người trong số họ cho là ổm, tặc lưỡi “tài thì nông, nhưng đức lại … mạnh(Hic hic!). Còn nay tình hình đã khác rất nhiều, quan hệ Việt-Trung quá nổi cộm quanh vấn đề biển đảo, thông tin tới dân chúng đã nhanh, nhiều, chính xác hơn những năm trước rất nhiều (Ha ha! Ơn đảng và nhà nước vô cùng), giới lão làng này không chỉ chú ý xem các quan trên có dính tham nhũng không, mà họ còn soi xét có dính … “bạn vàng” không nữa. Chỉ có điều, cái mức độ quan tâm, mối lo ngại của họ tới chủ quyền quốc gia đang bị đe dọa chắc phải tới đại hội 12 mới hy vọng thực sự có trọng lượng đáng kể. Nhưng … e nhiều cụ khi đó … “ò í e” mất rồi. >>

3. Khoảng 200 mặt hàng đã tăng và rục rịch tăng giá:

- Sự kiện đáng chú ý thứ 3 là trong dịp Đại lễ này giá cả leo thang chóng mặt, từ vàng, đôla đến hàng trăm mặt hàng tiêu dùng khác…


Rồng thỏa sức bay lượn trên không trung còn dưới trần gian dân vẫn đang lầm than, chen chúc...

Vợ chồng ông bạn hàng xóm của tôi là Lê Kỳ nguyên Trưởng phòng nghiên cứu của Trung tâm Khoa học xã hội nhân văn và vợ là bà Yến, nguyên Giám đốc một bệnh viện tại Hà Nội, sáng sớm đã gõ cửa nhà tôi rất sớm thông báo tin khủng: 200 mặt hàng đã tăng giá trong thời điểm này, trong khi lương không nhúc nhích. Không biết do người Hà Nội nhiều người được ăn theo Đại lễ, có nhiều tiền nên tiêu hoang dẫn tới giá cả leo thang hay do lạm phát ?

Hai vợ chồng ông Lê Kỳ đã đưa cho tôi đọc một bài thơ tự sự vừa làm, thấy hợp với tâm trạng của mình nên chép ra đây để bà con cùng tao ngộ:

Nghìn năm Đại lễ Thăng Long
Thiêng thì Thái Tổ, Thái Tông đừng về
Dịp này giá cả tăng ghê
Làm chi có rượu, có xôi cúng Ngài
Nghe ai nói phét điếc tai
Dân tình ngán ngẩm chẳng ai thiết gì
Một ngàn năm đã trôi đi
Cháu con chắc khổ hơn khi còn Ngài…
Trăm thứ hàng, giá tăng...phi



Rộn ràng ngày khai mạc Đại lễ Thanh Niên
(TNO) Quang đãng, không nắng gắt, có gió nhẹ và đôi lúc râm mát, thời tiết Hà Nội trong buổi sáng (1.10) khai mạc Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội tương đối thuận lợi. Mới 8 giờ sáng, lượng khách đổ về bờ hồ Hoàn Kiếm để tham dự lễ khai mạc đã đông ...
Hàng ngàn người đón xem khai mạc Đại lễ từ 5h sángLao động
Hàng ngàn người dân đổ về hồ Gươm mừng Đại lễVietNamNet
Cấm các phương tiện hoạt động khu vực hồ Hoàn Kiếm và Quảng trường ...Nhân Dân

Những lát cắt Hà Nội lúc 0h ngày 01/10/2010 (PL)-Hà Nội bắt đầu khai mạc Đại lễ 1000 năm với khoảnh khắc giao ngày ngập tràn ánh sáng, màu sắc rực rỡ. Mỗi góc phố, con người Hà Nội lại thể hiện một cung bậc cảm xúc khác nhau.

Đọc "Chiếu dời đô" bằng đôi mắt hiện tại VƯƠNG-TRÍ-NHÀN


So với Bình Ngô đại cáo thì Chiếu dời đô thường chỉ được chúng ta quan tâm ở một mức khiêm tốn, sự phân tích văn bản cũng sơ sài. Điều này có thể giải thích là do cảm hứng chính chi phối xã hội Việt Nam từ sau 1945 đến nay là cảm hứng chiến thắng mà Bình Ngô đại cáo diễn tả rất hoàn hảo. Thói quen tìm thấy mình trong lịch sử và hơn thế thích diễn tả mình bằng ngôn ngữ lịch sử đã xui con người hiện đại đồng lòng làm việc đó.
Tuy nhiên trong giai đoạn mới của sự phát triển đất nước, khi mà việc xây dựng nổi lên hàng đầu - "phát triển thật ra là một cách tốt nhất để bảo vệ một quốc gia" - thì việc trở lại với Chiếu dời đô lại có một ý nghĩa riêng.
Dám thay đổi, lấy sự thịnh vượng của xứ sở làm trọng
LTS: Hà Nội đang bắt đầu chuỗi 10 ngày tưng bừng kỉ niệm Đại lễ Nghìn năm Thăng Long - Hà Nội. Nhân dịp Đại lễ, nhà văn hóa Vương Trí Nhàn đọc và luận giải văn bản cổ Chiếu dời đô của tiền nhân Lý Công Uẩn bằng ngôn ngữ văn hóa chính trị thời hiện đại. Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Mặc dù không được triển khai kỹ lưỡng và viết bằng một thứ " thiên cổ hùng văn" như Bình Ngô đại cáo , song Chiếu dời đô vẫn là - xin phép được sử dụng ngôn ngữ của văn hóa chính trị hiện đại - một thứ cương lĩnh chính trị nghiêm túc, bao quát nhiều vấn đề lớn của thời đại.
Sau khi đã nắm chính quyền, Ban lãnh đạo đất nước thấy việc cần kíp nhất là có những quyết sách lớn cho việc xây dựng đất nước (việc đặt kinh đô ở đâu thuộc loại quyết sách lớn đó).
Chỗ dựa để đưa ra những quyết sách này không chỉ là những kinh nghiệm của bản thân. Trong hoàn cảnh một miền đất mới tuyên bố về sự tồn tại của mình như một quốc gia, việc tham khảo kinh nghiệm của các xứ sở khác trở thành bắt buộc.
Một điều quan trọng hơn, cần xác định nội dung chủ yếu trong kinh nghiệm nước ngoài là gì.
Trong giai đoạn mới của sự phát triển đất nước, khi mà việc xây dựng nổi lên hàng đầu - "phát triển thật ra là một cách tốt nhất để bảo vệ một quốc gia" - thì việc trở lại với Chiếu dời đô lại có một ý nghĩa riêng, nhà văn hóa Vương Trí Nhàn đặt vấn đề..
Theo thói quen bảo thủ đã thành nếp nghĩ phổ biến, chúng ta dự đoán khi noi gương người xưa, ban lãnh đạo thời Lý sẽ chỉ nhìn thấy sự trung thành với truyền thống. Nhưng chúng ta nhầm. Cùng với việc mạnh dạn phê phán tiền nhân - chê Đinh Lê là cạn nghĩ, không thức thời, không chịu học hỏi - Chiếu dời đô sớm đặt vấn đề về sự thay đổi mà các triều đại nổi tiếng ở phương Đông trước đó đã trải qua.
Ngay lúc ấy, kinh nghiệm quốc tế lớn nhất đã là không được đi theo những lối mòn, mà phải luôn luôn đổi mới. Dường như Chiếu dời đô muốn kêu lên như vậy. (Chỉ thiếu một sự quả quyết theo kiểu Trung Quốc hiện nay: "Thay đổi hay là chết!").
Thế đâu là chỗ dựa để đánh giá một sự thay đổi là đúng hay là sai?
Câu trả lời của Chiếu dời đô: phải mang lại cho xứ sở sự thịnh vượng.
Khi xem xét lý do đã được Chiếu dời đô nêu lên để làm rõ chỗ khác nhau giữa kinh đô cũ và kinh đô mới, các nhà nghiên cứu thời nay thường chỉ chú ý tới yếu tố phong thủy - Thăng Long là nơi trung tâm trời đất, có thế rồng lượn hổ chầu...
Nhưng điều mà trong bài này chúng tôi muốn bạn đọc chú ý là yếu tố địa lý ở đây không có tính thần bí mà mang ý nghĩa thiết thực. Một bên đất trũng tối tăm; một bên cao mà thoáng mát. Một bên trăm họ hao tổn, muôn vật tiêu điều; một bên không những không khổ vì ngập lụt, mà muôn vật lại rất phồn thịnh.(1)
Rõ là một thứ địa lý học được nhìn dưới góc độ kinh tế.
Thuật lại việc Lý Thái Tổ đưa Chiếu dời đô ra để hỏi ý kiến các quan - một cử chỉ có ý nghĩa rất hiện đại - Đại Việt sử ký toàn thư viết rằng "Bầy tôi đều tâu: Bệ hạ vì thiên hạ mà lập kế dài lâu, để trên cho cơ nghiệp to lớn được thịnh vượng, dưới cho dân chúng được đông đúc giàu có, điều lợi như thế ai dám không theo".
Hai tiếng giàu có gần như không có trong kho từ vựng của vua quan phong kiến ở ta suốt trường kỳ lịch sử, kỳ lạ thay lại xuất hiện ở một thời cách xa chúng ta đã có ngàn năm tuổi này!
Một mầm mống của ý niệm kinh tế như đã nằm trong tư duy con người lúc ấy, kinh tế được dùng làm tiêu chuẩn để đánh giá sự thịnh trị (vốn là một khao khát lớn của mọi thời đại.)

Thân dân thì có tất cả

Ta hãy chú ý: trong văn bản, khái niệm thịnh vượng nói ở trên - hay khái niệm phát triển như tư duy hiện đại - luôn gắn với khái niệm dân. Nỗi khổ được nói tới là khổ của dân. Mà sự giàu có cũng là của dân.
Như vậy là với Chiếu dời đô, lần đầu tiên ở Việt Nam một thuật ngữ quan trọng trong văn hóa quyền lực ở phương Đông đã xuất hiện.
Đọc các tài liệu in trong Lịch sử tư tưởng Việt Nam - văn tuyển (2) người ta thấy thời Bắc thuộc, tư tưởng chủ yếu của xã hội vẫn là tư tưởng Phật giáo.
Mặc dù đến triều Lý, đạo Phật vẫn là quốc giáo, song với việc sử dụng dày đặc khái niệm dân, hoặc trăm họ (bách tính) trong văn bản, sự có mặt của Nho giáo trong tư duy nhà cầm quyền ở Việt Nam lúc đó, là điều không còn bàn cãi.
Thái độ với dân là một chính sách lớn mà khoa học cai trị của Nho giáo (Trị quốc chi đạo) khẳng định.
Câu mở đầu của sách Đại học đã nói rõ "Đại học chi đạo tại minh minh đức tại thân dân". Thân dân ở đây thường được giải thích là yêu mến vỗ về dân chúng.
Khổng Tử mới nói tới việc làm sao cho dân có được đời sống thuần hậu. Mạnh Tử đã nói tới việc làm cho dân giàu và xem đấy là một trong những phương cách hữu hiệu nhất để tạo nên sự hùng hậu của quốc gia. Bằng cách nói về sự thịnh vượng của dân, Chiếu dời đô đã đạt đi được một đoạn đường khá xa trong việc chiếm lĩnh kinh điển Nho giáo.

Mối quan hệ giữa dân và nhà cầm quyền

Một bằng chứng khác làm nên vẻ độc đáo của tư tưởng thân dân của Chiếu dời đô là quan niệm về mối quan hệ giữa nhà cầm quyền và dân chúng. Điều này không được diễn tả bằng ngôn từ, nhưng tiềm ẩn ở dạng dưới văn bản.
Thông thường chúng ta hay nghĩ công lao đưa khái niệm dân vào các văn kiện chính trị ở Việt Nam là thuộc về Nguyễn Trãi.
Chiếu dời đô trên nền hoa Tuylip do nhân dân Hà Lan tặng nhân dân Hà Nội.
Trong Bình Ngô đại cáo, dân được hiểu là những người dân đen, bị đầy ải dưới ách ngoại xâm; còn nhà cầm quyền hiện ra như những người giải phóng cho dân, ban ơn cho dân. Về sau, trong văn thơ Nguyễn Trãi viết khi Lê Lợi đã lên ngôi vua, dân được đặt trong các mối quan hệ với các biến cố chính trị kiểu "giữ thuyền là dân lật thuyền là dân" (ẩn đằng sau đó là lời khuyên vua chúa phải cảnh giác với dân.)
Còn trong Chiếu dời đô, như chúng ta thấy, dân có bóng dáng một thứ chủ thể quốc gia, với nghĩa nhà cầm quyền nghĩ về dân như những đối tượng mà mình phải lo lắng, phải chịu trách nhiệm; đời sống của dân cũng là thước đo để nhà cầm quyền soi vào mà xem xét đánh giá mình. Mối quan hệ ở đây trong sáng và chưa bị tha hóa .
Cái trong sáng này chính là hợp với Nho giáo ở thời các bậc tôn sư mới dựng tạo những cơ sở lý thuyết đầu tiên. Theo Đại cương triết học Trung Quốc của Giản Chi và Nguyễn Hiến Lê (3), đại để Khổng Mạnh đã quan niệm "trời sinh dân, nuôi dân, đặt ra vua để làm lợi cho dân, chăn nuôi dân, cai trị dân, do đó mới có (quan hệ) vua tôi". (sđd, t.II, tr. 553), "cái lợi của dân là cứu cánh quốc gia".( sđd, tr. 555). Trong Kinh Thi đã có những câu cho thấy người dân thời đó nghĩ rằng "vua quan phải theo ý dân." (tr. 633)
Về sau, trong quá trình phát triển của xã hội phong kiến, nhất là đến thời của những cuộc chinh chiến liên miên giữa các vương hầu, rồi những tư tưởng như Nguyễn Trãi dẫn ra mới nổi lên hàng đầu, và truyền đến những xứ sở xa xôi như Việt Nam.
Đến thời cận đại, các nhà tư tưởng Trung Quốc vẫn còn dựa vào một phần những mầm mống tư tưởng hồn nhiên trong sáng vừa dẫn ở trên để, kết hợp với các tư tưởng Âu Tây, hình dung ra thế nào là quốc gia và vai trò dân chúng với quốc gia. Lương Khải Siêu có lần đã diễn tả các quan hệ kinh điển đó dưới một hình thức rất mô - đéc: "Quốc gia chỉ là một công ty, các nhà cầm quyền chỉ là những người mà dân chúng - chứ không phải trời - ủy thác cho quyền quản lý ". (tr 557 - 559).

Trong một văn mạch thống nhất

Đại Việt sử ký toàn thư tập I có ghi năm Nhâm Tý 1012, Lý Công Uẩn đi đánh Diễn Châu. Khi về đến Vũng Biện, gặp lúc trời đất tối sầm, gió sấm dữ dội, vua đốt hương khấn trời rằng "Tôi là người ít đức, lạm ở trên dân, nơm nớp lo sợ như sắp sa xuống vực sâu, không dám cậy binh uy mà đi đánh dẹp càn bậy. Chỉ vì người Diễn Châu không theo giáo hóa, ngu bạo làm càn, tàn ngược chúng dân, tội ác chồng chất đến nay không thể dung tha không đánh. Còn như trong khi đánh nhau, hoặc giết oan kẻ trung hiếu, hoặc hại lầm kẻ hiền lương , đến nỗi hoàng thiên nổi giận phải tỏ cho biết lỗi lầm, dẫu gặp tổn hại cũng không dám oán trách..." (4).
Có thể đọc thấy ở đây chứa đựng quan niệm của Lý Công Uẩn về một người đứng đầu nhà nước:
- Đó là người nghĩ rằng ở cương vị ấy, quan trọng nhất là chữ đức. Mà mình thì chưa đủ cái đức ấy, việc cai trị ( = "ở trên dân") chẳng qua may mà được đảm nhiệm; trước một việc quá sức, lúc nào cũng thấy chưa xứng đáng.
- Đó là người luôn thấy mình có thể có sai lầm, mà sai lầm lớn nhất là "giết oan kẻ trung hiếu" 'làm hại kẻ hiền lương", nhìn rộng ra làm khổ dân chúng.
- Đó là người tin rằng trên đời này còn có những điều thiêng liêng, mọi việc mình làm đều trong tầm phán xét của đấng thiêng liêng ấy.
Cơ sở để có được một hành động có tầm vóc lịch sử như việc dời đô như vậy là dựa trên một quá trình nhận thức tư tưởng có thể nói còn vĩ đại hơn ở Lý Công Uẩn. Và đó là một đúc kết về văn hóa chính trị mà người hôm nay phải đọc ra trên đường đi tìm những quyết sách lớn cho đất nước.

---

(1) Chúng tôi dựa vài bản dịch Chiếu dời đô trong Đại Việt sử ký tiền biên, câu chữ đôi chỗ hơi khác một chút so với bản trong Đại Việt sử ký tòan thư mà giới báo chí truyền thông vẫn dùng
(2) NXB Chính trị quốc gia , 2002
(3) Bản của NXB Thanh niên , 2004
(4) Đại Việt sử ký tòan thư , NXB Khoa học xã hội 1983, tập I, tr 244. Chi tiết này được nhắc tới trong hầu hết các bộ sử khác

tuanvietnam.vietnamnet 01/10/2010

Cụ rùa hồ Gươm nổi lên nhiều lần

(TNO) Sáng nay (1.10), trong không khí tưng bừng mừng lễ khai mạc Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, cụ rùa hồ Gương đã nổi lên mặt hồ gần 10 lần.


Khai mạc Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long -Hà Nội
img

-
Hình ảnh biểu diễn văn nghệ chào mừng 1000 năm Thăng Long của buổi lễ khai mạc Ảnh: Thuận Thắng

Khai mạc Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà NộiThanh Niên

- 8 giờ: Lễ khai mạc 10 ngày Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội và đón nhận Bằng công nhận Di sản văn hóa thế giới khu Trung tâm Hoàng thành Thăng Long tại vườn hoa Lý Thái Tổ. - 9 giờ 30: Biểu diễn nghệ thuật tại 5 sân khấu xung quanh hồ ...

Hà Nội khai hội nghìn nămNông Nghiệp

Hà Nội xuống đường trẩy hộiLao động
10 ngày Đại lễ: Nỗi lo bảo vệ Hồ Gươm và Cụ RùaICT News
Cụ Rùa nổi lên đúng thời khắc khai mạcDân Trí

Video: Cụ Rùa nổi đúng ngày khai mạc Đại lễ

(Bee)-Hàng ngàn người dân quanh khu vực Hồ Gươm bất ngờ khi chứng kiến Cụ Rùa nổi lên.

- Triển lãm 1.000 con rùa bị tổ chức bảo tồn phản ứng (VNN)

- Ngàn năm Thăng Long để phô diễn hay nhìn lại lịch sử?(RFA). “Nhà văn Hoàng Lại Giang từ thành phố Hồ Chí Minh, người từng có bài viết với nội dung kêu gọi phải ‘nhìn lại’ nhân dịp ‘1000 Năm Thăng Long’, tỏ ra khá bi quan khi điểm lạn những hoạt động được thực hiện để chào mừng thủ đô ngàn năm tuổi:…”

Rực rỡ khai mạc Đại lễ 1000 năm Thăng Long

Xem khai mạc Đại lễ từ 5h sáng - (Bee)
01/10/2010 10:42:53

- Từ 5h sáng nay (1/10), hàng ngàn người đổ về khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm để "chuẩn bị" tinh thần đón xem Lễ khai mạc Đại lễ kỷ niệm 1000 năm TL-HN. Trong đó không ít người đến từ các tỉnh xa như Lạng Sơn, Lào Cai, Ninh Bình...

TIN LIÊN QUAN

5h sáng chúng tôi có mặt tại bờ hồ Hoàn Kiếm, lúc này lực lượng chức năng (cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động, công an phường...) đã bắt đầu phong toả các con đường dẫn vào khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm, không cho phương tiện đi vào khu vực này.

Từ 5h sáng đã có hàng trăm ngươì tập trung ở khu vực bờ hồ
Từ 5h sáng đã có hàng ngàn ngươì tập trung ở khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm

Tại cửa vào Trung tâm thương mại Tràng Tiền (phía đường Hai Bà Trung) chúng tôi gặp đoàn các bà, các chị đến từ tỉnh Lào Cai, cả đoàn có 9 người. Khuôn mặt mỗi người đều bơ phờ sau một chuyến đi dài, thiếu ngủ.

"Đoàn bắt đầu đi từ 7h tối hôm qua, đi tàu xuống ga HN thì gần 4h sáng, rồi bắt taxi ra đây luôn vì sợ lát nữa người ta cấm đường mình không vào được" - Chị Hoàng Thị Chinh, thành viên đoàn cho biết.

Đoàn chị Chinh xuống từ Lào Cai
Đoàn chị Chinh xuống từ Lào Cai

Cũng theo chị Chinh, tất cả chị em ở đây là hàng xóm của nhau, khi biết tin Hà Nội tổ chức Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, đã lên kế hoạch xuống Hà Nội từ cách đây hơn nửa năm. Lúc đầu cũng định thuê xe riêng, nhưng sau đấy biết tin ở đây cấm đường nên không dám thuê xe nữa, vì không biết sẽ gửi xe ở đâu, đành phải chuyển sang đi tàu. Và theo kế hoạch của đoàn, nếu mọi việc thuận lợi, thuê được nơi ăn nghỉ hợp lý, và tài chính cho phép sẽ ở lại chơi, thăm thú Hà Nội đến hết dịp Đại lễ.

Khi chúng tôi đang nói chuyện, thì có một cảnh sát đến yêu cầu cả đoàn phải rời đi, vì đây là khu vực cấm. Vậy là cả đoàn lại vác những chiếc ba lô nặng trĩu lên vai, tiếp tục cuôc hành trình về chơi Đại Lễ.

Cùng với đoàn khách đến từ Lào Cai, sáng nay Hoàn Kiếm còn đón thêm một đoàn khách khá đặc biệt, đó là đoàn 27 trẻ em khuyết tật và nạn nhân chất độc da cam đến từ Cơ sở khuyết tật An Phúc (TP.HCM).

Đoàn trẻ em khuyết tật, nạn nhân chất độc da cam đến từ TP.HCM
Đoàn trẻ em khuyết tật, nạn nhân chất độc da cam đến từ TP.HCM

"Để dự Đại lễ đoàn đã phải ra TP.HCM từ ngày 19/9, và ra HN hôm 23. Hôm nay ra đây từ 5h sáng, vì sợ lát nữa khi chương trình bắt đầu sẽ không chen chân vào trong được", chị Hà Thị Hồng phục trách đoàn chia sẻ.

Khi chương trình khai mạc bắt đầu, có hàng ngàn người từ khắp nơi trên cả nước tập trung về khu vực vườn hoa Lý Thái Tổ, vì chương trình khai mạc diễn ra trước, sau đó mới đến các chương trình văn nghệ phục vụ người dân ở các sân khấu ngoài trời, quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm.

Đồng thời, hàng ngàn người dân cũng tập trung ở vị trí ngã tư Lê Thái Tổ - Tràng Thi - Bà Triệu - Hàng Khay, nơi đặt màn hình lớn tường thuật trực tiếp lễ khai mạc.

Hàng ngàn người tâp trung
Hàng ngàn người tâp trung xem chương trình khai mạc từ ngoài hàng rào

Trong đó có những cụ tuổi đã xếp vào hàng thấp thập cổ lai hy
Trong đó có những cụ đã ở tuổi thất thập cổ lai hy

Lê Việt

Chính thức quyết định tổ chức Festival cầu Long Biên (01/10/2010)

01/10/2010 09:12:10- Ngày 30/9, lãnh đạo Hà Nội chính thức đồng ý chủ trương tổ chức Festival cầu Long Biên năm 2010 theo đề nghị của Cty CP Tư vấn đầu tư và phát triển N.N.

TIN LIÊN QUAN

Theo đó, Festival cầu Long Biên sẽ được tổ chức từ ngày 19 - 21/11/2010, thay vì trong tháng 10 như dự kiến trước. Lãnh đạo Thủ đô đồng thời giao Sở VH-TT&DL hướng dẫn công ty trên tổ chức Festival đảm bảo an toàn, hiệu quả, thiết thực.

Hình ảnh Festival cầu Long Biên năm 2009. Ảnh sưu tầm.
Hình ảnh Festival cầu Long Biên năm 2009. Ảnh sưu tầm

Vừa qua, Festival cầu Long Biên bị "ách" lại vì phát hiện kịch bản có nhiều nội dung sai lịch sử: Cầu Rồng không thể kể chuyện 1.000 năm vì cầu mới được 100 tuổi và hành trình lịch sử Việt Nam với ý tưởng là một cuộc du hành trên các dòng sông từ Hoa Lư, Ninh Bình về sông Hồng, Hà Nội đến điểm cuối là vịnh Hạ Long không đúng với hành trình của vua Lý Công Uẩn.

Chắc chắn, khi dời lại tổ chức vào tháng 11/2010, kịch bản của Festival sẽ phải được chỉnh sửa để không lọt những "hạt sạn" như trên.

Tổng số lượt xem trang