Thứ Sáu, ngày 03 tháng 4 năm 2015

ĐỒNG CHIỀU

phượng trương đình
Xao xác gió
Đồng chiều 
Liêu xiêu dáng mẹ
Lưng còng cõng mấy mươi năm 
Thăng trầm...
Chân trần
trầy trật bám bùn trơn
Đôi tay guộc gầy miệt mài ươm mầm giấc mơ con...

Xao xác gió
Đồng chiều
Tóc rối
những sợi buồn xâu tháng năm tần tảo...
Thời gian lăn qua từng nếp áo
Thắp sáng niềm tin...
Xao xác đồng chiều
Cánh chim thảng thốt
Buông nỗi niềm vào cõi hư vô...
ngậm ngùi mẹ dõi bóng ngày rơi !!!
xao xác gió
Đồng chiều
vành nón tơi đong đếm kiếp người...




PHỐ ĐÊM

hoang hoác góc phố đêm
những ánh đèn ốm
mỏi mệt phả màu
điếu thuốc tàn
khói buồn còn vảng vất
lưỡi gió liếm dần nỗi niềm chân thật
trả lại cho ta ký dấu giả vờ...
tự nắm tay mình
khát mùi hương meo mốc
gom bước độc hành
nhớ vị bàn tay...
tình yêu hoang vu tự độ xa vời
em thành bài thơ nhàu úa
đem nay ta lục tìm trong ngăn lòng cũ kỹ
chợt thấy hồn xưa tê tái trở mình
hoang hoác góc phố đêm
trơ xác lá vàng
những ánh đèn say ngủ
gió phũ phàng lật tung chăn phố
ta dìu ta về gác nhỏ
mồ côi....

CÒN
Còn thuở nào cho em
cánh môi hồng dìu dịu
ánh mắt thu ba vời vợi xuân tình
trái tim rực niềm hi vọng

chỉ còn lại cho em
đêm hoang vu màu nhớ
trái tim đoan trinh lệch quỹ đạo chờ
mảng sương nhàu nhuốm linh hồn góc vắng
phố chừng như thêm tuổi thăng trầm
chỉ còn lại cho em
khúc đàn loạn phím
khung cửa sổ khép hờ đợi bóng cơn mơ
chỉ còn lại cho em
xanh xao dòng tóc
thời gian như bánh xe đời ô trọc
lăn qua muôn sợi u hoài
còn thuở nào cho em



LY BIỆT

Ừ em cứ đi
sắp cạn ly ngày
còn lại mình ta và đêm hoang phế
khêu tro tàn tìm dấu tích yêu thương
ừ em cứ đi
khai mạc cuộc đời hương
còn lại ta và vườn xưa
ngút cỏ
miệt mài gom mùa gió
dệt áo ngây thơ liệm xác chân tình
ừ em cứ đi
đừng lần ngoái lại
lối cũ ta về

chiếc lá cuối
vừa rơi

Tổng số lượt xem trang