Thứ Ba, ngày 23 tháng 6 năm 2015

Chuyến đi Hoa Kỳ của Nguyễn Phú Trọng: 'VN ổn định là nhu cầu lớn của Hoa Kỳ’

--'VN ổn định là nhu cầu lớn của Hoa Kỳ’

Luật sư Vũ Đức Khanh nói phía Mỹ sẽ muốn giải thích cho Tổng Bí thư Trọng khi tới Washington rằng Hoa Kỳ chẳng có lợi ích gì làm Việt Nam bị xáo trộn.

Bình luận của nhà quan sát từ Canada được đưa ra trong bối cảnh Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam nói về khả năng nhiều ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản sẽ sang Mỹ trong năm nay cũng như hé lộ khả năng Tổng thống Obama có thể thăm Hà Nội.

Trả lời truyền thông Việt Nam mới đây, Đại sứ Hoa Kỳ Ted Osius cũng nói về kỳ vọng hoàn tất được đàm phán hiệp định mậu dịch TPP trong năm nay.

Trong một bài viết gửi BBC mới đây bàn về TPP và Việt Nam, luật sư Vũ Đức Khanh từ Canada nhận định về điều ông gọi là “về quyền lợi kinh tế thì Mỹ dùng quyền lợi TPP ảnh hưởng tầng lớp lãnh đạo cộng sản Việt Nam, cột chặt họ với những quyền lợi của tư bản Hoa Kỳ, biến “tư bản đỏ thành tư bản xanh”.


Tư bản đỏ sẽ chuyển qua tư bản xanhLuật sư Vũ Đức Khanh

“Với sách lược này, Mỹ sẽ đặc cách triển hạn cho Việt Nam một khoảng thời gian có thể là từ 3 đến 5 năm để thực hiện các điều khoản này như trong trường hợp WTO. Đồng thời hai bên vẫn tiếp tục câu chuyện dài nhiều tập về “đối thoại nhân quyền”.

Làm rõ về nhận định này, luật sư Khanh nói:

“Tôi nói rằng tư bản Mỹ và tư bản đỏ Việt Nam đang có một sự thỏa thuận để tiếp tục củng cố vị trí cho Đảng Cộng Sản Việt Nam.

“Hoa Kỳ nói rõ là quyền lợi của Việt Nam và Hoa Kỳ là quyền lợi chung mặc dù cho rằng Việt Nam cần có sự thay đổi để đáp ứng những đòi hỏi [về cải thiện nhân quyền].
Ai sẽ giàu có?Tin cho hay Tổng thống Obama sẽ tiếp đón Tổng Bí thư Trọng trong chuyến đi tới Washington đầu tháng Bảy 2015.

“Trong chiến lược xoay trục về Thái Bình Dương, tôi cho rằng Hoa Kỳ không muốn Việt Nam bị xáo động lớn về chính trị, cho nên chuyến thăm của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tới Washington lần này là để phía Mỹ giải thích cho ông Trọng rằng Hoa Kỳ chẳng có lợi ích gì làm Việt Nam bị xáo trộn.

“Nói cách khác đi là Việt Nam ổn định là nhu cầu lớn của Hoa Kỳ.

Bình luận về lợi ích của Việt Nam trong thỏa thuận TPP, Luật sư Khanh nói:

“Kể từ khi chuyển đổi từ nền kinh tế tập trung sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩ thì ai thực sự là những người giàu có ở Việt Nam? Ai nắm hết tất cả quyền lực về vấn đề kinh tế ở Việt Nam?

“Ở Việt Nam có sự gắn bó chặt chẽ giữa quyền lợi kinh tế và quyền lợi chính trị mà tập trung chủ yếu vào tập đoàn lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam.

“Do đó tư bản đỏ sẽ chuyển qua tư bản xanh (tức là đồng đô la xanh của Mỹ).

“Khi tư bản đỏ nắm hết quyền lực về chính trị thì họ cũng nắm luôn quyền lực về kinh tế và tài chính.

“Bây giờ họ hợp tác với Hoa Kỳ và nếu các tổng công ty hay tập đoàn nhà nước trong bối cảnh làm ăn theo TPP mà tư nhân hóa thì ai sẽ là chủ sở hữu các công ty đó? Có phải là thành phần đó thuộc tầng gia cấp lao động hay là thuộc về tầng lớp lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam hay không?,

“Do đó quyền lợi sẽ không rơi vào mà sẽ rơi vào tay những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ mà mà sẽ rơi vào tay những người đang có quyền lợi chặt chẽ với Đảng Cộng Sản Việt Nam, là giới chủ các tập đoàn kinh tế ở Việt Nam," luật sư Khanh nói.








-Chuyến đi Hoa Kỳ của Nguyễn Phú Trọng nằm trong sự toan tính của Mỹ

Phong Uyên

Điều chắc chắn, khoảng cuối tháng 5 này Nguyễn Phú Trọng sẽ đi Mỹ. Câu hỏi cần được đặt ra là : Bên nào đã chủ động việc đi của Nguyễn Phú Trọng ? Mỹ hay phái ” Đảng Lãnh đạo” của Nguyễn Phú Trọng ? Theo nhà báo Phạm Chí Dũng, chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đã được vận động từ đầu năm 2014. Bộ Chính trị đã cố gắng làm sao cho Nguyễn Phú Trọng được tiếp tại phòng Bầu dục với nghi lễ cao nhất. Chuyện đó có thể đúng trong hoàn cảnh tranh giành uy thế, vị thế quốc tế, lúc đó giữa Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng. Nhưng theo tôi, chủ động chuyến đi tháng 5 này của Nguyễn Phú Trọng là Mỹ. Và đây là suy luận của tôi :


Giữa Mỹ và Tàu đã có sự thỏa thuận về Biển Đông và Việt Nam

Mỹ nhượng bộ Tàu về 2 điểm:

1. Hoàng Sa Trường Sa trước thuộc Việt Nam sẽ vĩnh viễn thuộc Tàu. Mỹ sẽ chỉ phản kháng lấy lệ. Trái lại Tàu không được đụng đến những phần đất thuộc Philippines.

2. Thể chế chính trị ở Việt Nam sẽ không thay đổi : Sẽ vẫn là chế độ độc đảng. Nếu có thay đổi về cơ chế, sẽ phỏng theo cơ chế chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư Đảng như của Tàu. Mỹ sẽ chỉ đòi hỏi một chút nới lỏng về dân quyền.

Để đổi lại, Tàu phải nhượng bộ Mỹ về 2 điểm :

1. Bỏ rơi phái “Lãnh đạo” bảo thủ thân Tàu. ĐCSVN sẽ quy về một mối và được đặt dưới sự lãnh đạo của một nhân vật thân Mỹ để trở thành công cụ cầm quyền của nhân vật này. Nói tóm lại, về hình thức cơ chế chính trị, Việt Nam sẽ giống như Tàu với một lãnh đạo duy nhất trong cương vị Chủ tịch nước, đồng thời cũng là chủ tịch của đảng cầm quyền trong cương vị Tổng bí thư. Việt Nam hám chiếu trên chiếu dưới,, chức vị Tổng bí thư đảng có thể vẫn được tách riêng ra, nhưng người tổng bí thư đảng sẽ chỉ là người điều hành đảng, thi hành mệnh lệnh của vị chủ tịch đảng tức là chủ tịch nước. Cũng như ở bên Tàu, Thủ tướng và những phó thủ tướng cũng là do Chủ tịch nước bổ nhiệm. Cơ chế này là cơ chế chung của mọi nước dân chủ cũng như độc tài trên thế giới. Chỉ khác nhau ở chỗ có sự tự do lựa chọn của người dân qua một cuộc bầu cử hay không.

2. Chấp thuận Việt Nam gia nhập Hiệp định Đối tác Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), rào cản của Mỹ ngăn sự bành trướng chính trị, quân sự và kinh tế của Tàu. Nhưng Tàu cũng đã tính kỹ : Việt Nam gia nhập TPP cũng có thể trở thành con ngựa thành Troie của Tàu : Vốn Tàu, hàng Tàu sẽ được sản xuất ở Việt Nam, dưới nhãn hiệu Việt Nam, rồi được tuôn vào những nước trong TPP. Ngay cả chuyện Việt Nam gia nhập TPP có được thặng dư xuất khẩu, rút cục tiền thặng dư đó cũng sẽ rơi vào túi Tàu hết : Năm 2014, Việt Nam xuất khẩu qua Mỹ thặng dư được 25 tỷ đô la thì nhập siêu từ Tàu 29 tỷ đô ! Nói tóm lại Việt Nam lấy tiền Mỹ đưa lại cho Tàu.

Cũng cần phải biết đối với quan niệm Âu Tây, 2 phái trong ĐCSVN tương đương với 2 đảng đối lập nhau, và trong tương lai sẽ trở thành 2 đảng theo định nghĩa của Âu Tây. Lẽ đương nhiên “đảng” của Nguyễn Tấn Dũng được sự ủng hộ của Mỹ hiện thời vì tham vọng cá nhân và sự sống còn của Nguyễn Tấn Dũng phù hợp với đường lối hiện giờ của Mỹ ở Việt Nam nhất : Không thể làm thủ tướng một nhiệm kỳ nữa, Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể bảo vệ được sự sống còn của mình là phải làm sao, năm 2016 sau Đại hội 12, chiếm cho bằng được chức vị Tổng bí thư kiêm chủ tịch nước để, với chức vị TBT, biến Đảng thành đảng của mình, với chức vị chủ tịch nước, có tiếng ăn tiếng nói với quốc tế. Những người trí thức và đa số các ủy viên Trung ương Đảng ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng cũng nghĩ như vậy và cho đó là con đường độc nhất để thoát khỏi Tàu (đối với những người trí thức) hay để cứu vãn Đảng (đối với các ủy viên Trung ương).

Nhưng cũng vì quan niệm của Mỹ là trong bất cứ nền chính trị nào cũng phải đặt trên cơ sở lưỡng đảng, nên Mỹ mới mời Nguyễn Phú Trọng qua Mỹ. Không phải vì cá nhân Nguyễn Phú Trọng mà vì phe đảng của Nguyễn Phú Trọng được Mỹ coi là đối trọng với phe đảng của Nguyễn Tấn Dũng. Vả lại Mỹ cũng muốn mua chuộc, ve vãn phe Nguyễn Phú Trọng để tách rời phe Nguyễn Phú Trọng khỏi Tàu và trở thành một quân bài của mình. Như vậy là Mỹ nắm trong tay cả 2 quân bài : quân bài (phe) Nguyễn Tấn Dũng, quân bài (phe) Nguyễn Phú Trọng, để tha hồ thao túng chính trị Việt Nam. Mỹ cũng biết hiện thời phe Nguyễn Phú Trọng yếu thế sau những đợt tấn công của “Chân dung quyền lực” – mà chắc chắn là có sự trợ giúp của CIA -. Với một phe yếu thế bị dân ghét bỏ vì mang tiếng thân Tàu, Mỹ có thể mua chuộc được dễ dàng hơn. Mời Nguyễn Phú Trọng qua Mỹ để thỏa lòng tự ái của phe Nguyễn phú Trọng, để phe Nguyễn Phú Trọng có thể vênh vang với phe Nguyễn Tấn Dũng ở trong nước, không những không tốn tiền mà còn có thể đỡ được nửa số tiền mua chuộc phe cánh Nguyễn Phú Trọng. Lẽ tất nhiên là Nguyễn Phú Trọng qua Mỹ cũng chỉ để cưỡi ngựa xem hoa chứ Mỹ có chi mà bàn với Nguyễn Phú Trọng ? Còn qua Mỹ được tiếp đón theo nghi lễ nào, thì ban Nghi lễ của bộ Ngoại giao thừa bản lĩnh để đưa ra những nghi lễ thích hợp tùy theo cương vị của người được mời. Ngày trước Tổng thống Pháp Giscard D’Estaing có thể mời người quét đường ăn cơm ở điện Elysée với mình cũng như mời các vị quốc trưởng, thì Obama cũng có thể mời Nguyễn Phú Trọng ăn uống với mình. Ở các nước dân chủ, người cầm quyền do dân bầu ra, đâu có phân biệt đẳng cấp. Giáo hoàng cũng vậy: mỗi ngày tiếp biết bao nhiêu người. Ai cũng có thể xin được Giáo hoàng tiếp riêng, thì Nguyễn Phú Trọng cũng vậy.

Tôi cũng xin nói thêm về chuyện Trần Đại Quang được mời qua Mỹ. Trái với ý nghĩ của ông Phạm Chí Dũng : sở dĩ Trần Đại Quang được mời là vì Trần Đại Quang trong tương lai có thể giữ chức vị chủ tịch nước hay cao hơn nữa, chức vị tổng bí thư (!). Tôi thì nghĩ, sở dĩ TĐQ được mời là vì vấn đề đàn áp nhân quyền và Công an là lực lượng mạnh nhất trong chế độ. Công an nghiêng về bên nào là bên ấy thắng. Mỹ có thể có thể hứa hẹn, mua chuộc TĐQ để Công an nới lỏng một chút về nhân quyền.

Tôi xin nói một câu để kết luận: Chế độ lưỡng đảng đang được thành hình ở Việt Nam nếu Mỹ thành công trong sự toan tính của mình.

© Đàn Chim Việt



***********



Tác động của sự liên kết giữa Tư bản CSTQ và Tư bản Mỹ (Phong Uyên)
“… những người lãnh đạo ĐCSVN phải làm sao "tự chuyển hoá", "tự diễn biến" tư duy, quên mọi lợi quyền để ý thức được là chỉ có một thế lực thù địch là Tàu …”
Hồi tháng Tư 2009, trong cuộc họp thượng đỉnh tài chính ở Londres sửa soạn cho Hội đàm G20 tháng 9-2009 ở Pittsburg, ông Robert Zoellick, chủ tịch Ngân hàng thế giới đưa ra nhận xét là nòng cốt của kinh tế thế giới trong tương lai là sự liên minh kinh tế giữa Mỹ và Trung Quốc gọi là G2 chứ không phải là cái hỗn hợp G20. Nhà kinh tế tài chính nổi tiếng thế giới, Zacchary Karabell còn đặt tên cho cuốn sách mới ra đời của mình là Siêu hợp nhất (Superfusion) để nói về sự gắn kết giữa Trung Quốc và Mỹ trong chủ đích cùng nhau ngự trị (condominium) kinh tế thế giới sau này.

Phải nói là sự liên kết giữa tư bản Mỹ và tư bản cộng sản Tàu nằm trong âm mưu của Hồ Cẩm Đào muốn cùng Mỹ làm bá chủ thị trường thế giới và được coi là hệ quả tất nhiên của chính sách tư bản kiểu Tàu gọi là Kinh tế thị trường XHCN Trung Quốc: Sản xuất với một giá thành rẻ mọi mặt hàng thực dụng để xuất khẩu và bán rẻ. Tôi xin nhắc lại là muốn sản xuất nhiều và rẻ, CSTQ lấy lại chính sách tư bản dã man Tây phương thế kỷ thứ XIX [1].

Ngoài ra để chinh phục lâu dài thị trường tiêu thụ thế giới, Hồ Cẩm Đào còn biết lấy lại phương sách khuynh loát thị trường của tư bản Mỹ sau Thế chiến thứ 2: Sau Thế chiến thứ 2, Mỹ lấy danh nghĩa giúp những nước bị chiến tranh tàn phá kể cả những nước thù địch cũ của mình, tung đô la ra viện trợ để các nước này lấy tiền Mỹ mua đồ Mỹ, khiến mỗi ngày một thêm phụ thuộc vào hệ thống tài chính kinh tế chính trị Mỹ. Tư bản cộng sản Tàu sao lại y nguyên chính sách đó nhưng lấy thị trường tiêu thụ Mỹ làm đối tượng chính, và lấy tiền bán đồ cho Mỹ "viện trợ" lại Mỹ, để như "tằm ăn rỗi":

- Trước hết, tràn ngập thị trường Mỹ hàng rẻ tiền của mình: Sản phẩm bán cho Mỹ là những đồ gia dụng rẻ tiền nhưng thích hợp với túi tiền mọi người và một khi đã quen dùng không thể bỏ được.

- Sau đó là "lấy gậy ông đập lưng ông": Tiền lợi nhuận bán đồ cho Mỹ đưa lại cho Mỹ vay để dân Mỹ có tiền tiếp tục mua đồ của mình. Người dân Mỹ không mất mát gì cả vì hết tiền mua đồ lại được người bán đồ sẵn sàng cho vay. Có khổ chỉ khổ dân Tàu cứ nai lưng ra làm đồ để các ông chủ cộng sản Tàu cứ tiếp tục bán đồ lấy tiền cho vay và làm giàu.

- Sau chót là duy trì tỉ giá thấp đồng nhân dân tệ (Yuan) và gắn chặt với đô la Mỹ: Chính sách tỉ giá của ĐCSTQ bóc lột thêm một lần nữa nhân dân Trung Quốc vì đồng lương kiếm được không đáng là bao nếu tính ra tiền ngoại quốc, đồng thời người dân không thể mua những đồ nhập khẩu cần thiết được chẳng hạn như thuốc men, vì giá quá cao.

Tiền đô la tích lũy được do bán đồ, tư bản cộng sản Tàu đưa lại cho Ngân khố Mỹ vay đã lên đến 1 ngàn tỉ đô la năm nay. Tư bản Mỹ và Tư bản Tàu liên kết với nhau đem một phần số tiền đó trở lại Tàu, lợi dụng nhân công rẻ và sự thiếu sót luật lệ lao động, kinh doanh, làm công xưởng tiếp tục bóc lột sức lao động của dân Tàu. Lấy thí dụ: Siêu thị Mỹ Wal Mart với sự đồng loã của chính quyền cộng sản, mặc sức bóc lột sức lao động của 10000 thợ Tàu làm việc trong 5 công xưởng của mình.
Kết quả là: Chưa bao giờ Tư bản phóng khoáng (libéralisme) Mỹ và Tư bản cộng sản Tàu lại gắn bó với nhau chặt chẽ như vậy: Một bên tha hồ tiêu thụ. Một bên tha hồ bán đồ.

Cuộc gặp gỡ Obama - Hồ Cẩm Đào vừa rồi ở Bắc Kinh chỉ là để chính thức hoá mối quan hệ tay đôi đó. Hồ Cẩm Đào khẳng định chính sách liên kết với Mỹ gồm 5 điều:

1° Tăng cường niềm tin giữa Trung Quốc và Mỹ.
2° Duy trì liên lạc gần gũi ở mọi cấp độ.
3° Củng cố chính sách tài chính và kinh tế vi mô.
4° Thúc đẩy hợp tác trong mọi lãnh vực.
5° Cùng đối đầu thách thức toàn cầu và khu vực.

Gắn kết giữa Tư bản Mỹ và Tư bản Tàu có nhiều triển vọng bền vững lâu dài

Kinh doanh tư bản cần có ổn định chính trị và xã hội: Chế độ Cộng sản Tàu có thể bảo đảm cho tư bản Mỹ những điều kiện cần thiết đó không những ở Trung Quốc mà còn ở cả những vùng thuộc Trung Quốc hay dưới ảnh hưởng chính trị Trung Quốc như Miến Điện, Lào, Cambốt, Việt Nam:
- Không có một chế độ nào có nền móng vững chắc bằng chế độ CSTQ: 70 triệu đảng viên nắm toàn quyền lực trong tay gắn kết với 100 triệu người thuộc giai tầng đại gia và trung lưu thành thị nắm toàn quyền kinh tế. Dưới giai tầng này là 200 triệu người thuộc các thành phần tiểu thương, tiểu công nghệ hay làm nghiệp vụ ở các thị thành. Những thành phần này chỉ lo làm ăn với ước vọng sẽ mỗi ngày một khá giả để trở thành trung lưu. Tổng cộng cả thẩy chừng 400 triệu người, đa số gốc Hán và ở các thành thị, không bao giờ có ý định nổi loạn chống chính quyền.
- Tầng lớp bị bóc lột áp bức là 850 triệu nông dân và dân công cũng khó mà nổi loạn vì sự kiểm sát khắt khe của công an, cường hào ác bá và chế độ hộ khẩu. Chênh lệch giàu nghèo thực là khủng khiếp: 10% dân giàu chiếm hữu 45% của cải của cả nước. 10% dân nghèo chia nhau 1,4% tổng sản lợi nội địa. Thành tích của chương trình "xoá đói giảm nghèo" là "chỉ còn" chừng 100 triệu người được coi là nghèo nhất, nghĩa là sống với 75 đô la /năm ! Siđa tràn lan không phải vì trụy lạc mà vì người dân quê bị truyền nhiễm khi bán máu. Nguồn lợi tức của dân nghèo thôn quê là cứ 15 ngày được quyền bán máu một lần để có được 17 đô la nuôi cả gia đình.

- Theo Tạp chí Forbes, gia tài của 4 trăm "đại gia" Trung Quốc đã tăng từ 173 tỉ đô la năm ngoái lên đến 314 tỉ đô la năm nay. Các đại gia này rủng rỉnh thêm 173 tỉ đô la chỉ trong vòng một năm, tất nhiên là do bóc lột 850 triệu nongmin (nông dân), mingong (dân công). Số tỉ phú đô la cũng tăng từ 24 người (2007) đến 79 người năm 2008. Thử so sánh với thời cực thịnh nhất của tư bản Pháp chỉ có 200 gia đình có nhiều cổ phần nhất trong ngân hàng mà đã bị phái tả bêu rếu cho đến tận bây giờ. Thành ngữ "200 gia đình" (les 200 familles) vẫn nằm trong Từ điển Pháp tuy không còn lại một gia đình nào cả. Sự khác biệt giàu nghèo giữa thành thị và thôn quê càng lớn bao nhiêu thì giá nhân công càng rẻ và lợi nhuận càng nhiều bấy nhiêu.

Phần sản xuất các mặt hàng bán ra nước ngoài chiếm 65% Tổng sản lượng nội địa (GDP). Tiêu thụ của 1 tỉ 300 ngàn dân Tàu tụt từ 45% GDP năm 2007 xuống còn 35% năm 2008 chứng tỏ tăng trưởng chỉ là nhờ xuất cảng đồ, nghĩa là chỉ làm giàu cho người bán đồ chứ đại đa số dân Tàu rất là cơ cực, sống trong một môi trường đầy ô nhiễm vì khí thải CO2 tiết ra từ than đá, năng lượng duy nhất trong công nghệ và trong đời sống hàng ngày. Nước Tàu sẽ không bao giờ có được một Marx, một Engels để có thể tiến tới một chế độ Dân Chủ- Xã Hội bảo đảm cho người thợ quyền đòi tăng lương và người dân một tối thiểu an sinh xã hội.

-Tư bản "trắng" Mỹ và Tư bản "đỏ" Tàu bổ túc cho nhau: Thị trường tiêu thụ Mỹ là 300 triệu dân có mãi lực cao, tiêu thụ 70% GDP (142 ngàn tỉ đôla so với 45 ngàn tỉ GDP Tàu). Thị trường tiêu thụ Tàu là 200 triệu thành phần trung lưu thành thị và đảng viên tham nhũng, hám xài xe hơi, đồ điện tử, máy bay, khí cụ truyền thông, công nghệ cao cấp, văn hoá giáo dục Mỹ. Cả 2 bên đều căn cứ vào đô la trong mậu dịch với nhau và với quốc tế, dùng đô la mặc nhiên thay phiên nhau lũng đoạn kinh tế, chính trị thế giới.

- Triển vọng hợp tác với nhau về lâu về dài là phát triển công nghệ sạch nhằm chế ngự Kinh tế môi trường toàn cầu trong tương lai. Công nghệ sạch cần kim loại hiếm (terres rares) để sản xuất những đồ vật tạo hay sử dụng năng lượng sạch như bình điện xe hơi chạy bằng điện khí, động cơ gió (Éoliennes), đồ điện tử thế hệ mới như iPods, robots, vệ tinh điều khiển v.v... 95% nguồn kim loại hiếm trên thế giới lại nằm trong những vùng thuộc chủ quyền Trung Quốc như Nội Mông, Tân Cương. Tàu sẽ cung ứng cho Mỹ những nguyên liệu này để Mỹ nghiên cứu chế tạo những nguyên mẫu và những sản phẩm sạch đầu tay cho thị trường Mỹ. Sau đó công nghệ Tàu sẽ liên doanh với Mỹ để làm một số "sản phẩm sạch" xuất khẩu cùng chế ngự thị trường thế giới. Năng lượng dùng trong nước Tàu cũng vẫn chỉ là than đá tiếp tục gây ô nhiễm, gây tai nạn, phá hoại môi trường. Thay thế than đá hay biến chế than đá thành năng lượng sạch là điều có thể làm được ngay từ bây giờ nhưng tư bản cộng sản Tàu sẽ không làm vì như vậy giá thành sản xuất đồ xuất khẩu sẽ lên cao và tăng trưởng do xuất khẩu sẽ xuống. Hội nghị Copenhague thất bại là vì vậy: Không bao giờ Mỹ muốn bớt tiêu thụ để giảm khí thải CO2. Không bao giờ Tàu muốn hàng sản xuất tăng giá vì phải bớt dùng năng lượng rẻ tiền và dễ khai thác nhất là than đá. Mỹ và Tàu có sự đồng lòng ngầm với nhau để phá hội nghị thượng đỉnh Copenhague.

- Tàu còn biết lợi dụng tình cảm trong quan hệ với Obama nữa: Obama có người em khác mẹ Mark Ndesandjo lập nghiệp ở Thẩm Quyến từ 7 năm nay có vợ Tàu. Với óc thêu dệt của người Tàu, không chừng chỉ một ít lâu nữa Ban Tuyên truyền Trung Ương ĐCSTQ sẽ đưa ra bằng chứng Obama là dòng dõi một trong 20 thuỷ thủ Trung Quốc trôi dạt vào bờ biển Kenya khi một chiếc tàu của Trịnh Hoà bị đắm!

Sự cấu kết giữa Tàu và Mỹ sẽ không tốt gì cho Việt Nam và sẽ gây rất nhiều khó khăn về kinh tế và chính trị cho Việt Nam

Chỉ cần nhìn lại lịch sử cách đây 55 năm: Mỹ, Tàu lấy Việt Nam làm con tốt để mặc cả với nhau ngay từ sau chiến tranh Cao Ly khi Chu Ân Lai và Foster Dulles đồng ý chia đôi Việt Nam năm 1954 tại Genève. Hội nghị Paris 73, Mỹ bỏ rơi miền Nam Việt Nam, không phải là muốn "tháo chạy" mà vì giữa Mao Trạch Đông và Nixon đã có sự thoả thuận. Khờ me đỏ khiêu chiến Việt Nam cũng nằm trong âm mưu giữa Mỹ và Tàu để Đặng Tiểu Bình năm 79 có cớ cho một "bài học". Năm 1974 Hải quân Tàu tiêu diêt hải đội VNCH vì biết là Hạm đội 7 Mỹ sẽ án binh bất động.

Khi chia nhau khu vực Đông Nam Á để thực hiện điều khoản 5 của buổi họp mặt Obama- Hồ Cẩm Đào, Tàu và Mỹ cũng sẽ thoả thuận chia nhau các nước nằm trong ASEAN:

Mỹ sẽ vẫn chi phối những nước trước nay vẫn phụ thuộc mình về chính trị và kinh tế như Thái Lan, Singapore, Mã Lai, Philippin, Indônêsia.

Việt Nam cũng như Miến Điện, Lào, Cambốt, tất nhiên là sẽ thuộc vùng ảnh hưởng Trung Quốc.

Hệ quả là, ngoài sự chi phối về chính trị, Tàu sẽ độc quyền tràn ngập thị trường tiêu thụ Việt Nam đồ rẻ tiền để bóp chết kinh tế, đồng thời sẽ tiếp tục phá hoại môi trường Việt Nam như đang làm với Bôxít. Tàu sẽ lần lần đem vào Việt Nam khâu chế biến những thành phẩm đầy hoá chất độc để biến Việt Nam thành bãi rác của Tàu.

Đường lối duy nhất để tránh khỏi sự kìm kẹp về chính trị, quân sự, kinh tế và cô lập Việt Nam của Tàu là những người lãnh đạo ĐCSVN phải làm sao "tự chuyển hoá", "tự diễn biến" tư duy, quên mọi lợi quyền để ý thức được là chỉ có một thế lực thù địch là Tàu và chỉ có sự đoàn kết thật sự giữa những người Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại mới đưa được đất nước ra khỏi nanh vuốt Tàu. Muốn vậy phải thật sự chấp nhận:

1. Hoà hợp dân tộc: Thả những người trong nước bị ở tù, bị kết những tội tày trời như âm mưu lật đổ chế độ chỉ vì muốn biểu lộ lòng yêu nước phản đối Tàu hay chỉ muốn được quyền mở miệng. Những người này đã 3 đời sống trong lòng chế độ cộng sản, trước nay chỉ biết có chế độ cộng sản, chỉ học thuộc lòng những giáo điều chủ nghĩa Mác-Lênin; không thể nói là bị những thế lực phản động (từ đâu tới ?) xúi giục được. Chuyện đó còn không làm thì nói chi chuyện "hoà giải dân tộc" với những người Việt hải ngoại!

2. Một hình thức dân chủ nội bộ theo nghĩa "một Quốc Hội nhiều thành phần": thí dụ như thành phần "Mặt trận Tổ Quốc", thành phần Đảng, thành phần những nhân vật có uy tín trong nước. Những thành phần này có thể đưa ra những đề nghị khác nhau bàn cãi công khai và bỏ phiếu quyết định. Tàu đã làm, gọi là "Đảng nội dân chủ " với 2 phái Dân Tuý, Ưu Tuý. Người trong tương lai sẽ kế vị Hồ Cẩm Đào là Tập Cận Bình đang nghiên cứu vứt bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin mà ai cũng biết chỉ là chủ nghĩa Stalinít không dính dáng gì tới Marx hay Lénine. Không có lẽ phải đợi đến ngày "sóc Hi Lạp" (aux calendes grecques) trong ĐCSVN mới nẩy sinh ra được một Đặng Tiểu Bình hay một Hồ Cẩm Đào dám làm chuyện này?
Phong Uyên
[1] Phong Uyên: "Trung Quốc hoàn thiện chủ nghĩa tư bản dã man thế kỷ thứ XIX". Thông Luận, 14/11/2009.

© Thông Luận 2009

Tổng số lượt xem trang