-Nguyễn Đắc Hải Di - Trả lời ông Lê Nguyên Hồng
---
Lê Nguyên Hồng - Đấu tranh ôn hòa, nếu bị bắt hãy nhận tội!
Tác giả gửi đến Dân Luận
---
Lê Nguyên Hồng - Đấu tranh ôn hòa, nếu bị bắt hãy nhận tội!
Tác giả gửi đến Dân Luận
(Bài viết phản biện đến các tác giả Tống Văn Công và Nguyễn Đắc Hải Di)
Chiều nay tôi nhận được một Email của một người bạn đang sống ở Hoa Kỳ. Anh nói anh không mấy quan tâm đến chính trị. Nhưng có mấy người bạn đồng nghiệp rất hay nói chuyện chính trị. Lâu dần thành ra nhiễm “chính trị”. Người bạn hỏi tôi có biết chuyện ồn ào xuất phát từ bài viết về Đảng Việt Tân, của ông Tống Văn Công trên mạng Internet mấy hôm nay không? Tưởng gì, chuyện đó thì tôi biết rõ!
Nếu tôi là Việt Tân, tôi sẽ vô cùng cảm ơn ông Công, vì đã quảng bá miễn phí cho Đảng Việt Tân, như ai đó hay nói là “đánh bóng”. Chuyện đánh bóng chỉ xảy ra một khi ta đã biết, đã nhìn trực tiếp một đồ vật, sự vật, hay vấn đề tên tuổi, thương hiệu nào đó, mà ta muốn nó nổi bật lên, gây chú ý cho mọi người, thì đó có thể gọi là đánh bóng. Đối với những người chưa nghe, chưa thấy, thì việc vô tình hay chủ định gây chú ý cho mọi người nhằm mục đích giới thiệu, gọi việc đó là quảng bá sẽ chính xác hơn. Vì chắc chắn đại đa số người dân trong nước chưa biết đến Đảng Việt Tân ở Hoa Kỳ, nên việc làm cho người dân biết đến họ chính là sự quảng bá. Và một tổ chức chính trị không biết quảng bá cho mình thì là một tổ chức kém. Tôi nghĩ Việt Tân cũng không bao giờ muốn mình là người kém cỏi.
Tạm gác lại việc luận bàn về bài viết của ông Tống Văn Công, và cũng nên thông cảm cho cách nhìn nhận vấn đề của ông Công. Đó có vẻ như là một căn bệnh nghề nghiệp của vị cựu lãnh đạo một “cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng Sản”, đó là báo Người Lao Động. Họ quen sử dụng cách nói khẳng định mà không đặt câu hỏi: Tại sao? Tuy nhiên tôi cũng xin có nhận định, ông Tống Văn Công vẫn là một người đáng kính, và ông viết bài “Kẻ Thù” không mang một dụng ý xấu nào cho Đảng Việt Tân. Đó chỉ đơn thuần là một nhãn quan cá nhân, và là một chính kiến cần bàn luận mà thôi.
Đứng trên góc độ là người ủng hộ Đảng Việt Tân, tôi không có ý định phân tích bài viết “Trao đổi với ông Tống Văn Công” của tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, để tránh chuyện bị cho là bênh vực này khác. Xin nhắc đến một người thứ ba, đó là tác giả Nguyễn Đắc Hải Di (Joyce Anne Nguyễn*) với bài viết “Vài dòng với Đảng Việt Tân và ông Nguyễn Quốc Quân”.
Từ năm 2010; tôi đã có đọc qua một số bài viết của Joyce Anne Nguyễn. Nhiều người đọc đánh giá đây là một hiện tượng lạ, những bài viết của một cô bé được cho là đang tuổi vị thành nên, lại mang được sắc thái văn phong và quan điểm chính trị của một nhà đấu tranh chuyên nghiệp. Tuy một số bài của tác giả này, nếu đọc kỹ thì cũng có ít nhất vài điều để nói. Nhưng vì là những bài của Nguyễn có xu hướng đứng về phía những người đấu tranh chống Độc tài Công Sản, cho nên tôi tạm coi đây là một “thần đồng chính trị”. Mặc dù tôi chưa bao giờ đọc được tài liệu nào, từ cổ chí kim, công nhận một người gọi là “thần đồng” về chính trị cả.
Về bài viết của Joyce Anne Nguyễn, tôi đánh giá chủ quan là tác giả vẫn mắc “căn bệnh” của ông Tống Văn Công, tức là xét đoán. Với những lời lẽ khá dõng dạc và với vẻ từng trải, tác giả đã nhận định “Tôi đang nghĩ, đảng viên Đảng Việt Tân không nắm vững tình hình và không hiểu tâm lý người dân trong nước nên đụng đâu đổ đó, hay thích ồn ào gây sự chú ý, hay rốt cục chỉ muốn phá hoại?”. Cái “đang nghĩ” này của tác giả nên chăng, cứ nghĩ tiếp đi đã, rồi viết ra suy nghĩ và có dẫn chứng hùng hồn thì hay biết mấy!
Tiếp tục tác giả lại vẫn trượt dài theo sự khẳng định là Việt Tân “ăn theo vụ biểu tình do Nhật Ký Yêu Nước khởi xướng”. Liệu tác giả có thể đưa ra bằng chứng ai là chủ nhân của trang Nhật Ký Yêu Nước, và đảm bảo rằng đó không phải là người của Việt Tân hay không? Về việc tác giả khẳng định Việt Tân đã nhái theo trang Dân Làm Báo thành Dân Làm Blog, liệu tác giả có bằng chứng nào về việc này hay không? Theo tôi, việc tạo một blog dạng miễn phí thì khỏi cần bàn về bản quyền hay thương hiệu. Nhưng nếu đây là một trang có đóng phí thì vấn đề bản quyền luôn luôn được các nhà cung cấp dịch vụ xem xét. Nếu có sai sót thì trách nhiệm không thuộc về người dùng. Và tên của hai trang mạng được nhắc đến ở trên nếu không có sự giống nhau về giao diện, bố cục, màu sắc, phông chữ, hình ảnh vv.., thì chúng hoàn toàn không thể bị coi là “hàng nhái”.
Tôi không dám coi tác giả Nguyễn Đắc Hải Di là con nít, nhưng cách viết quả thực không phải là của một người chín chắn. Tác giả nhận định “nếu có can đảm (Việt Tân) không nên để đảng viên của mình hễ bị bắt là rối rít nhận tội, ký giấy xin khoan hồng”. Tôi xin dám khẳng định, nếu đấu tranh ôn hòa khi bị bắt, bị khởi tố mà không “thành khẩn nhận tội” là điều sai lầm. Thực sự công an điều tra có lý của họ khi ghép tội cho người vô tội. Vì Bộ luật hình sự của họ là một bộ luật khá mơ hồ. Đối với các tội “xâm phạm an ninh quốc gia” thì họ bảo có tội là có, bảo không là không. Ngay đến Hiến pháp còn mập mờ, không chuẩn xác, huống chi là Bộ luật hình sự!
Xin mời tác giả Nguyễn đọc bài viết “Từ trường hợp hiểm nghèo của tù nhân Nguyễn Văn Túc đến chế độ cải tạo trong nhà tù Việt Nam” của tôi viết cách nay mấy năm (đọc tại đây) thì sẽ rõ về sự nguy hiểm của phận người tù. Những nhà đấu tranh mới bị bắt, được gọi là “giam cứu” để điều tra. Đây là thời gian nguy hiểm nhất, vì với các tội danh “xâm phạm an ninh quốc gia” thì gia đình không được vào thăm trong giai đoạn này. Bị can chính trị bị nhốt chung với tù hình sự, án ma túy, bệnh nhân HIV, nói chung là toàn là “mặt rô”, “đại bàng”, “đầu gấu” cả. Chưa kể đến các ngón đòn hiểm độc về tâm lý và tàn bạo về nhục hình của công an. Như vậy nhận tội và xin khoan hồng cho nhanh, để mau chóng được ra tòa và nhận án. Một khi đã có án, người tù sẽ được chuyển về các trại, được ra lao động, thở hít khí trời và vận động chân tay…
Về mặt pháp lý, theo Bộ luật hình sự Việt Nam hiện nay (sửa đổi bổ xung năm 2009), Chương VII; Điều 46 quy định về “Giảm nhẹ trách nhiệm hình sự” Khoản 1; từ điểm A đến điểm S; đều không có điểm nào quy định “thành khẩn nhận tội” thì được gảm nhẹ hình phạt. Chỉ có tại điểm P quy định “người phạm tội thành khẩn khai báo” thì được giảm hình phạt mà thôi. Báo chí nhà nước toàn đưa tin mập mờ lẫn lộn, nói rằng người này người kia “đã thành khẩn nhận tội”, thay vì nói “thành khẩn khai báo”, nên được khoan hồng để lừa người đọc. Không tin hãy thử gõ tìm kiếm trên Google cụm từ “thành khẩn nhận tội” xem sẽ được bao nhiêu kết quả?
Vẫn về pháp lý, bị can có quyền giữ im lặng trong lúc bị điều tra. Mọi lời nhận tội đều không có giá trị pháp lý nếu không có bằng chứng chứng minh (tang vật gây án, nhân chứng, dấu vết tại hiện trường vv…). Vì vậy mới có quy định “trọng chứng hơn trọng cung”. Mọi lời nhận tội của bị can (kể cả các nhà đấu tranh ôn hòa bị bắt), đều vô giá trị, vậy tại sao ta lại từ chối nhận tội? Đây là một giải pháp rất nên làm, có giá trị bảo toàn lực lượng về lâu dài…
Trên thực tế đã có hàng trăm các nhà đấu tranh từ trước đến nay ở Việt Nam, khi bị bắt đã nhận tội. Chúng ta không nên học theo cách máy móc là quyết tâm bảo toàn khí tiết như người Cộng Sản vẫn áp dụng trong chiến tranh trước đây. Đây là một chủ trương vô nhân đạo. Tôi lấy ví dụ như ở Na Uy, nơi tác giả Nguyễn Đắc Hải Di đang tạm cư, nhà chức trách luôn khuyến cáo người dân, nếu gặp kẻ cướp thì hãy để yên cho chúng cướp, hầu bảo toàn mạng sống của mình. Việc phá án sẽ để cảnh sát làm sau. Họ coi tính mạng con người cao hơn tất cả, không như ở Việt Nam: Nhà nước khuyến khích người dân tay không bắt cướp, chống cướp. Bắt được một vụ thì hàng trăm vụ khác bị cướp đánh, đâm chém, giết hại. Vụ án chấn động gần đây nhất mấy ngày nay là vụ án cướp tiệm vàng tại Bắc Giang. Cũng vì chống trộm thành ra bị trộm quay ra cướp, giết chết 3 người và chém gần chết một cháu bé 9 tuổi.
Vẫn về vấn đề nhận tội, và đây là lý do chính tôi viết và chọn tựa đề cho bài viết này. Tuy thực tế có nhiều nhà đấu tranh đã nhận tội trong quá trình điều tra. Nhưng hếu hết các nhà đấu tranh sau khi mãn hạn tù đều không từ bỏ con đường đấu tranh cũ. Bản thân các nhà đấu tranh được coi là mang tiếng hèn nhát khi nhận tội mà theo cách nói của tác giả Nguyễn Đắc Hải Di là “rối rít nhận tội”, như Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Anh Kim, Lê Thăng Long vv.., sau khi về các trại tù thì đều đã có phản ứng với nhà cầm quyền. Đối với anh Trần Huỳnh Duy Thức thì là việc phản cung ngay tại tòa án và tố cáo là mình bị bức cung…
Như vậy thì rất không nên chê bai người khác là hèn nhát hoặc là “rối rít nhận tội” như cách nói của Nguyễn. Tôi nghĩ những người phải chạy trốn khỏi quê hương ra đi tìm đường xin tị nạn (có cả tôi) là quyền lợi của họ. Nhưng trong khi đồng bào đang chịu bao cảnh lầm than, bao chiến sĩ dân chủ trong nước vẫn thẳng lưng ưỡn ngực bước vào nhà tù, những chiến sĩ khác vẫn rời bỏ thiên đường tự do hải ngoại về nước dấn thân, thì những người đang xin tị nạn như Nguyễn Đắc Hải Di nên hạ giọng xuống một chút thì hay biết mấy. Chạy trốn tìm đường thoát thân cho riêng mình, cho gia đình mình là việc làm hèn nhát hơn gấp trăm lần một nhà đấu tranh trong nước bị bắt mà phải nhẫn nhục nhận tội.
Bài viết của Nguyễn đã lạnh lùng chia những người biểu tình ra hai nhóm: “Lơ mơ về chính trị” và “Liên lụy vì bị gắn mác Đảng Việt Tân”. Thử hỏi cuộc biểu tình trước Lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn năm 2007 thì ai “lơ mơ” và ai “bị gắn mác”? Và liệu những người đi biểu tình năm đó còn đang bị vướng vào vòng lao lý như anh Điếu Cày, anh Phan Thanh Hải sẽ nghĩ gì về những nhận định lạnh lùng của Nguyễn?
Nếu tác giả Nguyễn Đắc Hải Di mà chịu khó đọc bài viết “sự hiện diện của Đảng Việt Tân tại Việt Nam” (đọc tại đây) của tôi thì sẽ biết Việt Tân là người đã khởi xướng phong trào “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” tại Hà Nội từ đầu năm 2010 cơ đấy. Vậy nếu bây giờ ngược lại, Việt Tân nói là Nhật Ký Yêu Nước “vi phạm ý tưởng” và “ăn theo chủ đề” của họ thì tính sao đây nhỉ? Ai ăn theo ai lúc này?
Trong bài viết của Nguyễn Đắc Hải Di, tôi còn nhận thấy rất nhiều câu nói ngang ngược trịch thượng, đã thế lại còn sai lạc, với Đảng Việt Tân. Một người con gái như vậy, cứng rắn là một điều tốt, nhưng cứng rắn đến mức tàn nhẫn thì lại là vấn đề nhân cách của một con người. Tôi vốn không cho rằng tài năng và phẩm chất tăng lên theo độ tuổi. Nhưng một người tự cho mình cái quyền ngồi chiếu trên mà phán xét thì đó là một con người không thể tiến bộ. Những kiến thức “ngồi một chỗ” mà lượm lặt, rồi tự “may vá” cho chiếc áo bào của mình thì rốt cuộc nó vẫn chỉ là một mớ mảnh vụn mà thôi…
Lê Nguyên Hồng
Đã đăng trên blog Lê Nguyên Hồng
[*] Tác giả không biết chắc là Nguyễn Đắc Hải Di được nhắc đến trong bài viết này có bị mạo danh hay không.
________________________________
Một vấn đề nóng mà dư luận quan tâm chú ý, đó là “có hay không sự tham gia của nhân tố Việt Tân trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn” trong 11 lần người dân yêu nước tập trung biểu tình tại Hà Nội vừa qua?
Câu hỏi nêu trên đã được phát ngôn viên Nguyễn Phương Nga (NPN) của Bộ ngoại giao Việt Nam trực tiếp trả lời, thông qua việc bà Nga trả lời câu hỏi của phóng viên báo Financial Times ngày 7/7/2011; “các hoạt động của nhóm này (Đảng Việt Tân) có ảnh hưởng gì đến Đảng, nhà nước và chính phủ Việt Nam hay không?”. Bà NPN đã khen ngợi báo chí trong nước phản ánh đúng tình hình hoạt động và những “ý đồ” của Việt Tân trong việc “chống lại nhà nước” (đọc văn bản trích phát biểu của NPN tại đây). Như vậy nhà nước Việt Nam với lực lượng an ninh hùng hậu đã phải công nhận hoạt động của Việt Tân trong các cuộc biểu tình.
Vậy tại sao nhà cầm quyền biết là có các hoạt động của Việt Tân nhưng không ra tay bắt giữ tại chỗ hết những thành viên Việt Tân trong các cuộc biểu tình? Họ không thể làm điều đó vì không đủ bằng chứng! Hiện diện trên đường phố đơn thuần chỉ là những công dân Việt Nam đi biểu tình chống Trung Quốc, không ai hô “ủng hộ Việt Tân” hay “Việt Tân muôn năm” cả. Nhưng với bộ máy công an mật vụ dày đặc, người biểu tình đã bị công an theo sát điều tra, kết quả là đến nay đã có một số người đang bị bắt giữ (riêng Giáo phận Vinh đã có 8 người), với cáo buộc “tham gia Đảng Việt Tân”.
Về mặt khách quan, giới quan sát rất dễ nhận thấy chủ trương hướng tới của người biểu tình tại Hà Nội có những điều chỉnh rất nhịp nhàng. Từ các khẩu hiệu “nhấn” vào chủ đề “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” trong cuộc biểu tình lúc đầu – Ngày 5/6/2011; những chủ nhật biểu tình sau, các khẩu hiệu và cả biểu ngữ đã được bổ xung “đề tài” như “đả đảo Việt Gian bán nước”, hay “dậy mà đi”. Đặc biệt là cuộc biểu tình ngày 14/8/2011 đã có biểu ngữ nhắc lại “tinh thần cách mạng ngày 19/8/1945”…
Như vậy chỉ nhìn vào những biểu ngữ mà đồng bào biểu tình cầm trên tay và những tiếng hô khẩu hiệu, tiếng hát đồng thanh những bài hát của đoàn biểu tình, người ta đã đoán được rằng, bên trong mối căm thù quân xâm lược còn có một mối căm thù khác, đó là căm thù những kẻ bán nước, căm thù những kẻ làm hại nhân dân. Thậm chí bài Quốc ca Việt Nam Cộng Hòa (chế lời) cũng được nhạc sĩ đường phố Tạ Trí Hải cùng một số người khác hát vang ngay tại khuôn viên Bờ Hồ - Hà Nội. Một người bình thường cũng nhận ra, bên trong các cuộc biểu tình đều có một sự thống nhất ngầm nào đó…
Cũng cần nhắc lại là không phải chỉ khi sự kiện tàu Bình Minh thăm dò dầu khí của Việt Nam bị Trung Quốc cắt cáp tại khu vực thềm lục địa thuộc chủ quyền Việt Nam quản lý, thì vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa mới được nêu lên thành khẩu hiệu, và người ta đem áp dụng trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Năm 2010; Đảng Việt Tân đã có hoạt động dán khẩu hiệu “HS – TS – VN” tại nhiều nơi ở Việt Nam. Đặc biệt là ngày 14/3/2010; một nhóm thành viên trẻ của Việt Tân đã công khai phân phát áo và mũ có in dòng chữ “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam” cho nhiều phật tử đến thăm Đền Ngọc Sơn – Hà Nội. Và sự việc hôm đó cũng nhằm ngày chủ nhật.
Về lời phát biểu, có lẽ là thụ động, phản hồi bài viết “Kẻ thù” của ông Tống Văn Công – Nguyên tổng biên tập báo Lao Động, do tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân viết, trong bài “Trao đổi với ông Tống Văn Công”, có đoạn: “Suốt hơn 11 cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua tại Hà Nội lẫn Sài Gòn, đều có Đảng Viên Đảng Việt Tân tham gia như bao đồng bào khác. Anh chị em Đảng Viên Việt Tân đã vận động nhiều người cùng đi biểu tình vào mỗi sáng chủ nhật và coi đó là một nỗ lực quan trọng để góp phần dấy lên làn sóng yêu nước”. Đây là lời khẳng định Việt Tân có tham gia hoạt động biểu tình tại Hà Nội và Sài Gòn, từ một đảng viên cao cấp của Việt Tân.

Người phụ nữ biểu tình (áo mưa xanh) với BN có hình cờ Đức và cờ VN (có lẽ biểu ngữ này được làm từ Đức mang về) Hiện nay lượng kiều bào từ hải ngoại về thăm quê, đi du lịch, hoặc tham gia kinh doanh buôn bán, đầu tư làm ăn tại Việt Nam là rất lớn, có thể lên tới hàng trăm ngàn lượt một năm. Đây là điều kiện tốt để Đảng Việt Tân đưa người về Việt Nam đấu tranh bằng con đường công khai. Nhiều người hẳn còn nhớ cuộc hội ngộ Café tại số 36B Điện Biên Phủ - Hà Nội ngày 31/07/2011 có tiến sĩ sinh hóa Nguyễn Thị Thanh từ Canada về tham gia giao lưu rất sôi nổi với hàng chục các nhân sĩ trí thức và những người biểu tình khác. Và cuộc biểu tình ngày 21/8/2011; chính ba mẹ con trong gia đình người Đức gốc Việt, vừa từ Đức về, đã giương khẩu hiệu mở màn cuộc biểu tình. Tuy sự việc chỉ diễn ra vài phút là bị công an dập tắt, bắt người lên xe, nhưng người ta vẫn nhìn thấy tấm biểu ngữ trong nhóm này ghi rõ: “Nước Việt Nam là của 90 triệu người Việt Nam, không của riêng bất kỳ ai, bất cứ nhóm người nào!”. Công an chắc sẽ đoán già đoán non xem những người ấy thực ra là ai, nhưng họ chẳng có cớ gì mà bắt bẻ được…
Sự thật thì Đảng Việt Tân vẫn đang xúc tiến kế hoạch công khai hóa hoạt động của mình ở quốc nội. Ngoài văn bản của ông tổng bí thư Đảng Việt Tân - Lý Thái Hùng năm 2006 với nội dung chủ trương đẩy mạnh công khai hoạt động trong nước, thì trong bài phát biểu trả lời phỏng vấn của Đài BBC hôm 24/08/2011 (xin nghe lại tại đây), ông Lý Thái Hùng tiếp tục khẳng định: “Và mục tiêu của chúng tôi là tranh đấu để làm sao Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chấp nhận bối cảnh sinh hoạt đa nguyên chính trị, và chấp nhận tư duy Dân chủ ở Việt Nam”. Như vậy tuy chưa thể kể đến công trạng của Việt Tân, nhưng có thể thấy những nỗ lực của họ trong đấu tranh tại quốc nội là điều mà hơn 65 năm qua chưa tổ chức nào làm được…

Đảng viên Việt Tân phân phát áo, mũ có in dòng chữ HS- TS- VN tại HN ngày 14/3/2010 Nếu đấu tranh chống Độc tài mà là một cuộc dạo chơi thì nhà tù chỉ là trại điều dưỡng, và công an chỉ là thú nhồi bông. Cho nên dù là Đảng Việt Tân hoặc bất cứ đảng phái, tổ chức, hay cá nhân đấu tranh nào, đều đứng trước nguy cơ bị đàn áp, bắt bớ như nhau. Ví dụ như Hòa thượng Thích Quảng Độ, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, gần đây là nhà báo tự do Lư Văn Bảy chẳng hạn, họ chẳng hề tham gia một tổ chức nào, nhưng vẫn bị xử tù rất nặng. Vậy những tư tưởng phân biệt Việt Tân với các tổ chức khác, hoặc với những cá nhân đấu tranh độc lập khác, là những quan điểm hoàn toàn thiếu khách quan.
Giờ đây tại Việt Nam, khi những bất công đã trở nên vượt quá ngưỡng giới hạn chịu đựng của con người, sự bất mãn đã đến hồi bùng nổ. Chuyện cất lên tiếng nói đấu tranh chống thù trong giặc ngoài, chống áp bức, bất công, đã trở thành nhu cầu bức thiết của một bộ phận lớn người dân, thì việc đoàn kết lại, cùng đứng thành một khối, đồng lòng trong một tổ chức, là việc làm khôn ngoan, thức thời. Nếu anh đấu tranh, anh sẽ có nguy cơ bị đàn áp. Nhưng nếu anh đứng trong một tổ chức mạnh, hoặc liên kết được với một tổ chức mạnh có sự công nhận và ủng hộ của quốc tế, thì anh sẽ được cả một tập thể quan tâm, được cả thế giới bảo vệ. Sự hiện diện của Đảng Việt Tân ở Việt Nam sẽ là một chọn lựa cho những ai muốn mình đấu tranh không đơn độc.
Lê Nguyên Hồng
-Lê Nguyên Hồng - Đấu tranh ôn hòa, nếu bị bắt hãy nhận tội!Chiều nay tôi nhận được một Email của một người bạn đang sống ở Hoa Kỳ. Anh nói anh không mấy quan tâm đến chính trị. Nhưng có mấy người bạn đồng nghiệp rất hay nói chuyện chính trị. Lâu dần thành ra nhiễm “chính trị”. Người bạn hỏi tôi có biết chuyện ồn ào xuất phát từ bài viết về Đảng Việt Tân, của ông Tống Văn Công trên mạng Internet mấy hôm nay không? Tưởng gì, chuyện đó thì tôi biết rõ!
Nếu tôi là Việt Tân, tôi sẽ vô cùng cảm ơn ông Công, vì đã quảng bá miễn phí cho Đảng Việt Tân, như ai đó hay nói là “đánh bóng”. Chuyện đánh bóng chỉ xảy ra một khi ta đã biết, đã nhìn trực tiếp một đồ vật, sự vật, hay vấn đề tên tuổi, thương hiệu nào đó, mà ta muốn nó nổi bật lên, gây chú ý cho mọi người, thì đó có thể gọi là đánh bóng. Đối với những người chưa nghe, chưa thấy, thì việc vô tình hay chủ định gây chú ý cho mọi người nhằm mục đích giới thiệu, gọi việc đó là quảng bá sẽ chính xác hơn. Vì chắc chắn đại đa số người dân trong nước chưa biết đến Đảng Việt Tân ở Hoa Kỳ, nên việc làm cho người dân biết đến họ chính là sự quảng bá. Và một tổ chức chính trị không biết quảng bá cho mình thì là một tổ chức kém. Tôi nghĩ Việt Tân cũng không bao giờ muốn mình là người kém cỏi.
Tạm gác lại việc luận bàn về bài viết của ông Tống Văn Công, và cũng nên thông cảm cho cách nhìn nhận vấn đề của ông Công. Đó có vẻ như là một căn bệnh nghề nghiệp của vị cựu lãnh đạo một “cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng Sản”, đó là báo Người Lao Động. Họ quen sử dụng cách nói khẳng định mà không đặt câu hỏi: Tại sao? Tuy nhiên tôi cũng xin có nhận định, ông Tống Văn Công vẫn là một người đáng kính, và ông viết bài “Kẻ Thù” không mang một dụng ý xấu nào cho Đảng Việt Tân. Đó chỉ đơn thuần là một nhãn quan cá nhân, và là một chính kiến cần bàn luận mà thôi.
Đứng trên góc độ là người ủng hộ Đảng Việt Tân, tôi không có ý định phân tích bài viết “Trao đổi với ông Tống Văn Công” của tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, để tránh chuyện bị cho là bênh vực này khác. Xin nhắc đến một người thứ ba, đó là tác giả Nguyễn Đắc Hải Di (Joyce Anne Nguyễn*) với bài viết “Vài dòng với Đảng Việt Tân và ông Nguyễn Quốc Quân”.
Từ năm 2010; tôi đã có đọc qua một số bài viết của Joyce Anne Nguyễn. Nhiều người đọc đánh giá đây là một hiện tượng lạ, những bài viết của một cô bé được cho là đang tuổi vị thành nên, lại mang được sắc thái văn phong và quan điểm chính trị của một nhà đấu tranh chuyên nghiệp. Tuy một số bài của tác giả này, nếu đọc kỹ thì cũng có ít nhất vài điều để nói. Nhưng vì là những bài của Nguyễn có xu hướng đứng về phía những người đấu tranh chống Độc tài Công Sản, cho nên tôi tạm coi đây là một “thần đồng chính trị”. Mặc dù tôi chưa bao giờ đọc được tài liệu nào, từ cổ chí kim, công nhận một người gọi là “thần đồng” về chính trị cả.
Về bài viết của Joyce Anne Nguyễn, tôi đánh giá chủ quan là tác giả vẫn mắc “căn bệnh” của ông Tống Văn Công, tức là xét đoán. Với những lời lẽ khá dõng dạc và với vẻ từng trải, tác giả đã nhận định “Tôi đang nghĩ, đảng viên Đảng Việt Tân không nắm vững tình hình và không hiểu tâm lý người dân trong nước nên đụng đâu đổ đó, hay thích ồn ào gây sự chú ý, hay rốt cục chỉ muốn phá hoại?”. Cái “đang nghĩ” này của tác giả nên chăng, cứ nghĩ tiếp đi đã, rồi viết ra suy nghĩ và có dẫn chứng hùng hồn thì hay biết mấy!
Tiếp tục tác giả lại vẫn trượt dài theo sự khẳng định là Việt Tân “ăn theo vụ biểu tình do Nhật Ký Yêu Nước khởi xướng”. Liệu tác giả có thể đưa ra bằng chứng ai là chủ nhân của trang Nhật Ký Yêu Nước, và đảm bảo rằng đó không phải là người của Việt Tân hay không? Về việc tác giả khẳng định Việt Tân đã nhái theo trang Dân Làm Báo thành Dân Làm Blog, liệu tác giả có bằng chứng nào về việc này hay không? Theo tôi, việc tạo một blog dạng miễn phí thì khỏi cần bàn về bản quyền hay thương hiệu. Nhưng nếu đây là một trang có đóng phí thì vấn đề bản quyền luôn luôn được các nhà cung cấp dịch vụ xem xét. Nếu có sai sót thì trách nhiệm không thuộc về người dùng. Và tên của hai trang mạng được nhắc đến ở trên nếu không có sự giống nhau về giao diện, bố cục, màu sắc, phông chữ, hình ảnh vv.., thì chúng hoàn toàn không thể bị coi là “hàng nhái”.
Tôi không dám coi tác giả Nguyễn Đắc Hải Di là con nít, nhưng cách viết quả thực không phải là của một người chín chắn. Tác giả nhận định “nếu có can đảm (Việt Tân) không nên để đảng viên của mình hễ bị bắt là rối rít nhận tội, ký giấy xin khoan hồng”. Tôi xin dám khẳng định, nếu đấu tranh ôn hòa khi bị bắt, bị khởi tố mà không “thành khẩn nhận tội” là điều sai lầm. Thực sự công an điều tra có lý của họ khi ghép tội cho người vô tội. Vì Bộ luật hình sự của họ là một bộ luật khá mơ hồ. Đối với các tội “xâm phạm an ninh quốc gia” thì họ bảo có tội là có, bảo không là không. Ngay đến Hiến pháp còn mập mờ, không chuẩn xác, huống chi là Bộ luật hình sự!
Xin mời tác giả Nguyễn đọc bài viết “Từ trường hợp hiểm nghèo của tù nhân Nguyễn Văn Túc đến chế độ cải tạo trong nhà tù Việt Nam” của tôi viết cách nay mấy năm (đọc tại đây) thì sẽ rõ về sự nguy hiểm của phận người tù. Những nhà đấu tranh mới bị bắt, được gọi là “giam cứu” để điều tra. Đây là thời gian nguy hiểm nhất, vì với các tội danh “xâm phạm an ninh quốc gia” thì gia đình không được vào thăm trong giai đoạn này. Bị can chính trị bị nhốt chung với tù hình sự, án ma túy, bệnh nhân HIV, nói chung là toàn là “mặt rô”, “đại bàng”, “đầu gấu” cả. Chưa kể đến các ngón đòn hiểm độc về tâm lý và tàn bạo về nhục hình của công an. Như vậy nhận tội và xin khoan hồng cho nhanh, để mau chóng được ra tòa và nhận án. Một khi đã có án, người tù sẽ được chuyển về các trại, được ra lao động, thở hít khí trời và vận động chân tay…
Về mặt pháp lý, theo Bộ luật hình sự Việt Nam hiện nay (sửa đổi bổ xung năm 2009), Chương VII; Điều 46 quy định về “Giảm nhẹ trách nhiệm hình sự” Khoản 1; từ điểm A đến điểm S; đều không có điểm nào quy định “thành khẩn nhận tội” thì được gảm nhẹ hình phạt. Chỉ có tại điểm P quy định “người phạm tội thành khẩn khai báo” thì được giảm hình phạt mà thôi. Báo chí nhà nước toàn đưa tin mập mờ lẫn lộn, nói rằng người này người kia “đã thành khẩn nhận tội”, thay vì nói “thành khẩn khai báo”, nên được khoan hồng để lừa người đọc. Không tin hãy thử gõ tìm kiếm trên Google cụm từ “thành khẩn nhận tội” xem sẽ được bao nhiêu kết quả?
Vẫn về pháp lý, bị can có quyền giữ im lặng trong lúc bị điều tra. Mọi lời nhận tội đều không có giá trị pháp lý nếu không có bằng chứng chứng minh (tang vật gây án, nhân chứng, dấu vết tại hiện trường vv…). Vì vậy mới có quy định “trọng chứng hơn trọng cung”. Mọi lời nhận tội của bị can (kể cả các nhà đấu tranh ôn hòa bị bắt), đều vô giá trị, vậy tại sao ta lại từ chối nhận tội? Đây là một giải pháp rất nên làm, có giá trị bảo toàn lực lượng về lâu dài…
Trên thực tế đã có hàng trăm các nhà đấu tranh từ trước đến nay ở Việt Nam, khi bị bắt đã nhận tội. Chúng ta không nên học theo cách máy móc là quyết tâm bảo toàn khí tiết như người Cộng Sản vẫn áp dụng trong chiến tranh trước đây. Đây là một chủ trương vô nhân đạo. Tôi lấy ví dụ như ở Na Uy, nơi tác giả Nguyễn Đắc Hải Di đang tạm cư, nhà chức trách luôn khuyến cáo người dân, nếu gặp kẻ cướp thì hãy để yên cho chúng cướp, hầu bảo toàn mạng sống của mình. Việc phá án sẽ để cảnh sát làm sau. Họ coi tính mạng con người cao hơn tất cả, không như ở Việt Nam: Nhà nước khuyến khích người dân tay không bắt cướp, chống cướp. Bắt được một vụ thì hàng trăm vụ khác bị cướp đánh, đâm chém, giết hại. Vụ án chấn động gần đây nhất mấy ngày nay là vụ án cướp tiệm vàng tại Bắc Giang. Cũng vì chống trộm thành ra bị trộm quay ra cướp, giết chết 3 người và chém gần chết một cháu bé 9 tuổi.
Vẫn về vấn đề nhận tội, và đây là lý do chính tôi viết và chọn tựa đề cho bài viết này. Tuy thực tế có nhiều nhà đấu tranh đã nhận tội trong quá trình điều tra. Nhưng hếu hết các nhà đấu tranh sau khi mãn hạn tù đều không từ bỏ con đường đấu tranh cũ. Bản thân các nhà đấu tranh được coi là mang tiếng hèn nhát khi nhận tội mà theo cách nói của tác giả Nguyễn Đắc Hải Di là “rối rít nhận tội”, như Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Anh Kim, Lê Thăng Long vv.., sau khi về các trại tù thì đều đã có phản ứng với nhà cầm quyền. Đối với anh Trần Huỳnh Duy Thức thì là việc phản cung ngay tại tòa án và tố cáo là mình bị bức cung…
Như vậy thì rất không nên chê bai người khác là hèn nhát hoặc là “rối rít nhận tội” như cách nói của Nguyễn. Tôi nghĩ những người phải chạy trốn khỏi quê hương ra đi tìm đường xin tị nạn (có cả tôi) là quyền lợi của họ. Nhưng trong khi đồng bào đang chịu bao cảnh lầm than, bao chiến sĩ dân chủ trong nước vẫn thẳng lưng ưỡn ngực bước vào nhà tù, những chiến sĩ khác vẫn rời bỏ thiên đường tự do hải ngoại về nước dấn thân, thì những người đang xin tị nạn như Nguyễn Đắc Hải Di nên hạ giọng xuống một chút thì hay biết mấy. Chạy trốn tìm đường thoát thân cho riêng mình, cho gia đình mình là việc làm hèn nhát hơn gấp trăm lần một nhà đấu tranh trong nước bị bắt mà phải nhẫn nhục nhận tội.
Bài viết của Nguyễn đã lạnh lùng chia những người biểu tình ra hai nhóm: “Lơ mơ về chính trị” và “Liên lụy vì bị gắn mác Đảng Việt Tân”. Thử hỏi cuộc biểu tình trước Lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn năm 2007 thì ai “lơ mơ” và ai “bị gắn mác”? Và liệu những người đi biểu tình năm đó còn đang bị vướng vào vòng lao lý như anh Điếu Cày, anh Phan Thanh Hải sẽ nghĩ gì về những nhận định lạnh lùng của Nguyễn?
Nếu tác giả Nguyễn Đắc Hải Di mà chịu khó đọc bài viết “sự hiện diện của Đảng Việt Tân tại Việt Nam” (đọc tại đây) của tôi thì sẽ biết Việt Tân là người đã khởi xướng phong trào “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” tại Hà Nội từ đầu năm 2010 cơ đấy. Vậy nếu bây giờ ngược lại, Việt Tân nói là Nhật Ký Yêu Nước “vi phạm ý tưởng” và “ăn theo chủ đề” của họ thì tính sao đây nhỉ? Ai ăn theo ai lúc này?
Trong bài viết của Nguyễn Đắc Hải Di, tôi còn nhận thấy rất nhiều câu nói ngang ngược trịch thượng, đã thế lại còn sai lạc, với Đảng Việt Tân. Một người con gái như vậy, cứng rắn là một điều tốt, nhưng cứng rắn đến mức tàn nhẫn thì lại là vấn đề nhân cách của một con người. Tôi vốn không cho rằng tài năng và phẩm chất tăng lên theo độ tuổi. Nhưng một người tự cho mình cái quyền ngồi chiếu trên mà phán xét thì đó là một con người không thể tiến bộ. Những kiến thức “ngồi một chỗ” mà lượm lặt, rồi tự “may vá” cho chiếc áo bào của mình thì rốt cuộc nó vẫn chỉ là một mớ mảnh vụn mà thôi…
Lê Nguyên Hồng
Đã đăng trên blog Lê Nguyên Hồng
[*] Tác giả không biết chắc là Nguyễn Đắc Hải Di được nhắc đến trong bài viết này có bị mạo danh hay không.
________________________________
Phụ lục: Sự hiện diện của Đảng Việt Tân tại Việt Nam
Vài tuần gần đây người ta liên tục nhắc đến tên Đảng Việt Tân. Trên các diễn đàn nổi tiếng và có uy tín như Website của BBC; RFA; VOA; các tin tức hoạt động của Việt Tân cũng chiếm một không gian đáng chú ý. Không những thế mà dư luận trong nước, kể cả đài phát thanh, truyền hình, báo chí của nhà nước Việt Nam cũng nhắc đến tên Đảng Việt Tân, như là một thách thức đối với họ…Một vấn đề nóng mà dư luận quan tâm chú ý, đó là “có hay không sự tham gia của nhân tố Việt Tân trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn” trong 11 lần người dân yêu nước tập trung biểu tình tại Hà Nội vừa qua?
Câu hỏi nêu trên đã được phát ngôn viên Nguyễn Phương Nga (NPN) của Bộ ngoại giao Việt Nam trực tiếp trả lời, thông qua việc bà Nga trả lời câu hỏi của phóng viên báo Financial Times ngày 7/7/2011; “các hoạt động của nhóm này (Đảng Việt Tân) có ảnh hưởng gì đến Đảng, nhà nước và chính phủ Việt Nam hay không?”. Bà NPN đã khen ngợi báo chí trong nước phản ánh đúng tình hình hoạt động và những “ý đồ” của Việt Tân trong việc “chống lại nhà nước” (đọc văn bản trích phát biểu của NPN tại đây). Như vậy nhà nước Việt Nam với lực lượng an ninh hùng hậu đã phải công nhận hoạt động của Việt Tân trong các cuộc biểu tình.
Vậy tại sao nhà cầm quyền biết là có các hoạt động của Việt Tân nhưng không ra tay bắt giữ tại chỗ hết những thành viên Việt Tân trong các cuộc biểu tình? Họ không thể làm điều đó vì không đủ bằng chứng! Hiện diện trên đường phố đơn thuần chỉ là những công dân Việt Nam đi biểu tình chống Trung Quốc, không ai hô “ủng hộ Việt Tân” hay “Việt Tân muôn năm” cả. Nhưng với bộ máy công an mật vụ dày đặc, người biểu tình đã bị công an theo sát điều tra, kết quả là đến nay đã có một số người đang bị bắt giữ (riêng Giáo phận Vinh đã có 8 người), với cáo buộc “tham gia Đảng Việt Tân”.
Về mặt khách quan, giới quan sát rất dễ nhận thấy chủ trương hướng tới của người biểu tình tại Hà Nội có những điều chỉnh rất nhịp nhàng. Từ các khẩu hiệu “nhấn” vào chủ đề “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” trong cuộc biểu tình lúc đầu – Ngày 5/6/2011; những chủ nhật biểu tình sau, các khẩu hiệu và cả biểu ngữ đã được bổ xung “đề tài” như “đả đảo Việt Gian bán nước”, hay “dậy mà đi”. Đặc biệt là cuộc biểu tình ngày 14/8/2011 đã có biểu ngữ nhắc lại “tinh thần cách mạng ngày 19/8/1945”…
Như vậy chỉ nhìn vào những biểu ngữ mà đồng bào biểu tình cầm trên tay và những tiếng hô khẩu hiệu, tiếng hát đồng thanh những bài hát của đoàn biểu tình, người ta đã đoán được rằng, bên trong mối căm thù quân xâm lược còn có một mối căm thù khác, đó là căm thù những kẻ bán nước, căm thù những kẻ làm hại nhân dân. Thậm chí bài Quốc ca Việt Nam Cộng Hòa (chế lời) cũng được nhạc sĩ đường phố Tạ Trí Hải cùng một số người khác hát vang ngay tại khuôn viên Bờ Hồ - Hà Nội. Một người bình thường cũng nhận ra, bên trong các cuộc biểu tình đều có một sự thống nhất ngầm nào đó…
Cũng cần nhắc lại là không phải chỉ khi sự kiện tàu Bình Minh thăm dò dầu khí của Việt Nam bị Trung Quốc cắt cáp tại khu vực thềm lục địa thuộc chủ quyền Việt Nam quản lý, thì vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa mới được nêu lên thành khẩu hiệu, và người ta đem áp dụng trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Năm 2010; Đảng Việt Tân đã có hoạt động dán khẩu hiệu “HS – TS – VN” tại nhiều nơi ở Việt Nam. Đặc biệt là ngày 14/3/2010; một nhóm thành viên trẻ của Việt Tân đã công khai phân phát áo và mũ có in dòng chữ “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam” cho nhiều phật tử đến thăm Đền Ngọc Sơn – Hà Nội. Và sự việc hôm đó cũng nhằm ngày chủ nhật.
Về lời phát biểu, có lẽ là thụ động, phản hồi bài viết “Kẻ thù” của ông Tống Văn Công – Nguyên tổng biên tập báo Lao Động, do tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân viết, trong bài “Trao đổi với ông Tống Văn Công”, có đoạn: “Suốt hơn 11 cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua tại Hà Nội lẫn Sài Gòn, đều có Đảng Viên Đảng Việt Tân tham gia như bao đồng bào khác. Anh chị em Đảng Viên Việt Tân đã vận động nhiều người cùng đi biểu tình vào mỗi sáng chủ nhật và coi đó là một nỗ lực quan trọng để góp phần dấy lên làn sóng yêu nước”. Đây là lời khẳng định Việt Tân có tham gia hoạt động biểu tình tại Hà Nội và Sài Gòn, từ một đảng viên cao cấp của Việt Tân.

Sự thật thì Đảng Việt Tân vẫn đang xúc tiến kế hoạch công khai hóa hoạt động của mình ở quốc nội. Ngoài văn bản của ông tổng bí thư Đảng Việt Tân - Lý Thái Hùng năm 2006 với nội dung chủ trương đẩy mạnh công khai hoạt động trong nước, thì trong bài phát biểu trả lời phỏng vấn của Đài BBC hôm 24/08/2011 (xin nghe lại tại đây), ông Lý Thái Hùng tiếp tục khẳng định: “Và mục tiêu của chúng tôi là tranh đấu để làm sao Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chấp nhận bối cảnh sinh hoạt đa nguyên chính trị, và chấp nhận tư duy Dân chủ ở Việt Nam”. Như vậy tuy chưa thể kể đến công trạng của Việt Tân, nhưng có thể thấy những nỗ lực của họ trong đấu tranh tại quốc nội là điều mà hơn 65 năm qua chưa tổ chức nào làm được…

Giờ đây tại Việt Nam, khi những bất công đã trở nên vượt quá ngưỡng giới hạn chịu đựng của con người, sự bất mãn đã đến hồi bùng nổ. Chuyện cất lên tiếng nói đấu tranh chống thù trong giặc ngoài, chống áp bức, bất công, đã trở thành nhu cầu bức thiết của một bộ phận lớn người dân, thì việc đoàn kết lại, cùng đứng thành một khối, đồng lòng trong một tổ chức, là việc làm khôn ngoan, thức thời. Nếu anh đấu tranh, anh sẽ có nguy cơ bị đàn áp. Nhưng nếu anh đứng trong một tổ chức mạnh, hoặc liên kết được với một tổ chức mạnh có sự công nhận và ủng hộ của quốc tế, thì anh sẽ được cả một tập thể quan tâm, được cả thế giới bảo vệ. Sự hiện diện của Đảng Việt Tân ở Việt Nam sẽ là một chọn lựa cho những ai muốn mình đấu tranh không đơn độc.
Lê Nguyên Hồng
Nguyễn Đắc Hải Di - Vài dòng về đảng Việt Tân và bài viết của ông Nguyễn Quốc Quân
Dân Luận gỡ bỏ nội dung chính của bài viết theo yêu cầu của tác giả, nhưng sẽ giữ lại các bình luận xung quanh bài viết. Chúng tôi rất lấy làm tiếc và mong độc giả thứ lỗi!
tại TTHN
_____________________
Aduku Adk: 11 cuộc tôi tham gia 6 cuộc. Tôi cũng có cùng quan điểm với Nguyễn Đắc Hải Di.
Hoàng Lan Nguyễn: Very thoughtful. Chị thích câu này: "Đảng Việt Tân nếu thực sự mong muốn dân chủ nên nhìn sự việc ở góc độ của người dân trong nước và hiểu họ, nếu thực sự mong muốn dân chủ nên hiểu đối phương là đảng CSVN, nếu thực sự mong muốn dân chủ không nên phát biểu kiểu lấy tiếng mà làm vạ lây cho người khác." Chị tôn trọng quan điểm và cách làm việc của Việt Tân. Nhưng quả thật Việt Tân rất thiếu tế nhị trong những tình huống như thế này, dù vô ý hay cố tình, gây phản tác dụng kinh khủng, và tự nhiên làm mọi người lao đao một cách không cần thiết. Chị nghĩ cạnh tranh chính trị là tốt, nhưng cần nương theo ý dân mà đi, chứ không phải chỉ chăm chăm đánh bóng tổ chức. Nếu các lực lượng chính trị mới ko gây dựng được một phong cách chính trị khác đi cái cách chế độ hiện nay đang hành xử (coi quyền lợi tổ chức hơn nguyện vọng của xã hội), thì cứ để đảng cộng sản lãnh đạo cho xong, việc gì phải tham gia chính trường chi cho mệt người.
Duy Hoang: Chào Hải Di,
Tôi hiểu quan tâm của bạn khi viết bài này. Đương nhiên tất cả người VN yêu nước đều muốn các cuộc biểu tình thành công và kéo dài càng lâu. Ở đây tôi muốn góp ý 2 điều:
1/ Nhà nước CSVN cho rằng các cuộc biểu tình là do "phản động" thúc đẩy. Nhà nước Bắc Kinh cho rằng "Mỹ giật dây". Chúng ta biết cả hai luận điệu đều sai vì những người tham gia biểu tình (dù thuộc một tổ chức chính trị hay không thuộc tổ chức nào) tự ý thức trách nhiệm của họ và không cần ai giật dây. Vậy thì chúng ta nên tìm cách mở rộng khối người tham dự thay vì chấp nhận lập luận của nhà nước CSVN và tự giới hạn, tự loại trừ phe ta. Nên nhớ không chỉ anh em Việt Tân bị nhà nước CSVN xuyên tạc mà còn rất nhiều khác: Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, v.v. Với logic của Hải Di thì thân nhân của ông CHHV cũng không nên có mặt công khai trong đoàn biểu tình.
2/ Qua bài viết của Hải Di tôi cảm thấy bạn có nhiều ác cảm và hiểu sai về Đảng Việt Tân. Khi nào tiện, chúng ta sẽ trao đổi thêm. Tôi chỉ hy vọng bạn giữ được sự công bằng:
- Đảng Việt Tân chẳng liên hệ gì đến "Dân làm blog" mà có chuyện "nhái theo."
- Mọi người có thể nhân danh "người dân trong nước" để biện minh cho suy nghĩ của mình. Nên nhớ Đảng Việt Tân cũng quy tụ nhiều "người dân trong nước."
- Nguyên nhân của sự bắt bớ là chính quyền CSVN, không phải bất cứ tổ chức đấu tranh nào. Khi nhà nước trấn áp biểu tình chống Trung Quốc của thanh niên sinh viên vào tháng 12/2007 có phải là vì yếu tố Việt Tân?
Have a nice day :-)
tại TTHN

Nguyễn Đắc Hải Di
-
Vừa rồi tôi đọc thấy bài viết “Trao đổi với ông Tống Văn Công” của ông Nguyễn Quốc Quân và quyết định viết vài dòng vì 1 đoạn như sau:
“Đảng Việt Tân cũng đã chủ động bẽ gãy thủ đoạn chia rẽ nói trên của CSVN bằng cách âm thầm tiến hành các nỗ lực liên lạc trao đổi trực tiếp với các cá nhân, các lực lượng đấu tranh tại Việt Nam. Đồng thời, Đảng Việt Tân quan niệm việc tham gia biểu tình chống Trung Quốc là quyền của mọi công dân Việt Nam yêu nước, vượt lên trên sự chi phối của các đoàn thể, đảng phái. Trong tinh thần đó, suốt hơn 11 cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua tại Hà Nội lẫn Sài Gòn, đều có Đảng Viên Đảng Việt Tân tham gia như bao đồng bào khác. Anh chị em Đảng Viên Việt Tân đã vận động nhiều người cùng đi biểu tình vào mỗi sáng chủ nhật và coi đó là một nỗ lực quan trọng để góp phần dấy lên làn sóng yêu nước.
Tóm lại, tham gia đấu tranh chống lại chế độ độc tài CSVN là quyền và nghĩa vụ của tất cả mọi công dân yêu nước. Tham gia biểu tình chống sự xâm lấn của Trung Quốc cũng là quyền và nghĩa vụ của mọi công dân yêu nước.“
Tôi có thể hiểu được quan điểm của đảng Việt Tân. Tiếp xúc với khá nhiều đảng viên Việt Tân, tôi có thể hiểu cách họ nhìn vấn đề, cách họ muốn mở rộng tầm ảnh hưởng và tìm cách đứng chung với người dân trong nước, đẩy mạnh phong trào dân chủ. Tôi cũng hiểu họ không sợ và không mấy quan tâm đảng CSVN nói gì về đảng Việt Tân cũng như sự liên quan của những người yêu nước và đấu tranh cho tự do dân chủ.
Nhưng với tư cách 1 người đứng ngoài không tham gia đảng phái, tôi đang nghĩ, thực sự đảng viên đảng Việt Tân không nắm vững tình hình và không hiểu tâm lý người dân trong nước nên đụng đâu đổ đó, hay thích ồn ào gây sự chú ý, hay rút cuộc chỉ muốn phá hoại? Dĩ nhiên người Việt cần phải đoàn kết, cần phải đứng cạnh nhau, dù là chống Trung Quốc hay tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền. Nhưng mặt khác, đảng Việt Tân nếu có can đảm và bản lĩnh nên tự tổ chức này nọ của riêng mình thay vì ăn theo vụ biểu tình do Nhật Ký Yêu Nước khởi xướng, hoặc nhái theo tờ Dân làm báo (thành Dân làm blog), nếu có can đảm và bản lĩnh không nên để đảng viên của mình hễ bị bắt là rối rít nhận tội ký giấy xin khoan hồng. Đảng Việt Tân nếu thực sự mong muốn dân chủ nên nhìn sự việc ở góc độ của người dân trong nước và hiểu họ, nếu thực sự mong muốn dân chủ nên hiểu đối phương là đảng CSVN, nếu thực sự mong muốn dân chủ không nên phát biểu kiểu lấy tiếng mà làm vạ lây cho người khác. Cuộc tuần hành đầu tiên do Nhật Ký Yêu Nước kêu gọi không có sự can thiệp và tham gia của đảng phái nước ngoài, và chỉ hoàn toàn là cuộc tuần hành của người yêu nước phản đối thái độ hung hăng của Trung Quốc. 1 người thực sự quan tâm và hiểu chính trị Việt Nam thừa hiểu người Việt Nam không quen biểu tình, ngại chính trị, sợ bị bắt, và rất nhiều người không tin đây là những cuộc biểu tình yêu nước tự phát mà do thế lực thù địch xúi giục. Trong số những người biểu tình có không ít những người không biết nhiều về chính trị và cũng lên án ‘bọn phản động’ nhưng vẫn tham gia, vì họ tham gia như những người yêu nước bức xúc chống Trung Quốc. Ngay sau khi Nhật Ký Yêu Nước lên tiếng, đảng Việt Tân đã phải đính chính. Bây giờ ông Nguyễn Quốc Quân lại có câu “Trong tinh thần đó, suốt hơn 11 cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua tại Hà Nội lẫn Sài Gòn, đều có Đảng Viên Đảng Việt Tân tham gia như bao đồng bào khác. Anh chị em Đảng Viên Việt Tân đã vận động nhiều người cùng đi biểu tình vào mỗi sáng chủ nhật và coi đó là một nỗ lực quan trọng để góp phần dấy lên làn sóng yêu nước.” Nhìn ở góc độ của đảng CSVN, đây là cơ hội ngàn vàng để chứng minh bao lâu nay báo chí và truyền hình đã đúng khi bảo yêu nước cần phải đúng mực, đúng cách, không nên để kẻ xấu lợi dụng, và nhiều kẻ biểu tình chẳng phải vì yêu nước mà chẳng qua chỉ vì Việt Tân giật dây. Nhìn ở góc độ người biểu tình, tôi chia ra 2 nhóm, những người lơ mơ về chính trị và không quan tâm nhiều đến tự do dân chủ sẽ cảm thấy mình như bị lừa và quyết định rút lui, còn nhiều người khác có thể bị liên lụy vì bị gắn mác ‘ăn tiền đảng Việt Tân’, ‘phản động’. Rất nhiều người có thể bị bắt và vu vạ là đảng viên đảng Việt Tân, và có nhiều hệ lụy khác. Đảng Việt Tân có nghĩ đến điều đó không, ông Nguyễn Quốc Quân có nghĩ đến điều đó không? Cuộc biểu tình tự phát của những con người yêu nước và can đảm rút cuộc bị vài câu phát biểu xuyên tạc mục đích và ý nghĩa.
Đang tự hỏi, đảng Việt Tân không nắm vấn đề, hay thích mượn chút danh, hay muốn phá hoại?
PS: Nếu đảng Việt Tân vẫn chưa ý thức được tác hại của việc mình làm, có thể đọc qua bài viết mới nhất của blogger Kami http://www.rfavietnam.com/node/761.
Etsuko
_____________________
Aduku Adk: 11 cuộc tôi tham gia 6 cuộc. Tôi cũng có cùng quan điểm với Nguyễn Đắc Hải Di.
Hoàng Lan Nguyễn: Very thoughtful. Chị thích câu này: "Đảng Việt Tân nếu thực sự mong muốn dân chủ nên nhìn sự việc ở góc độ của người dân trong nước và hiểu họ, nếu thực sự mong muốn dân chủ nên hiểu đối phương là đảng CSVN, nếu thực sự mong muốn dân chủ không nên phát biểu kiểu lấy tiếng mà làm vạ lây cho người khác." Chị tôn trọng quan điểm và cách làm việc của Việt Tân. Nhưng quả thật Việt Tân rất thiếu tế nhị trong những tình huống như thế này, dù vô ý hay cố tình, gây phản tác dụng kinh khủng, và tự nhiên làm mọi người lao đao một cách không cần thiết. Chị nghĩ cạnh tranh chính trị là tốt, nhưng cần nương theo ý dân mà đi, chứ không phải chỉ chăm chăm đánh bóng tổ chức. Nếu các lực lượng chính trị mới ko gây dựng được một phong cách chính trị khác đi cái cách chế độ hiện nay đang hành xử (coi quyền lợi tổ chức hơn nguyện vọng của xã hội), thì cứ để đảng cộng sản lãnh đạo cho xong, việc gì phải tham gia chính trường chi cho mệt người.
Duy Hoang: Chào Hải Di,
Tôi hiểu quan tâm của bạn khi viết bài này. Đương nhiên tất cả người VN yêu nước đều muốn các cuộc biểu tình thành công và kéo dài càng lâu. Ở đây tôi muốn góp ý 2 điều:
1/ Nhà nước CSVN cho rằng các cuộc biểu tình là do "phản động" thúc đẩy. Nhà nước Bắc Kinh cho rằng "Mỹ giật dây". Chúng ta biết cả hai luận điệu đều sai vì những người tham gia biểu tình (dù thuộc một tổ chức chính trị hay không thuộc tổ chức nào) tự ý thức trách nhiệm của họ và không cần ai giật dây. Vậy thì chúng ta nên tìm cách mở rộng khối người tham dự thay vì chấp nhận lập luận của nhà nước CSVN và tự giới hạn, tự loại trừ phe ta. Nên nhớ không chỉ anh em Việt Tân bị nhà nước CSVN xuyên tạc mà còn rất nhiều khác: Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, v.v. Với logic của Hải Di thì thân nhân của ông CHHV cũng không nên có mặt công khai trong đoàn biểu tình.
2/ Qua bài viết của Hải Di tôi cảm thấy bạn có nhiều ác cảm và hiểu sai về Đảng Việt Tân. Khi nào tiện, chúng ta sẽ trao đổi thêm. Tôi chỉ hy vọng bạn giữ được sự công bằng:
- Đảng Việt Tân chẳng liên hệ gì đến "Dân làm blog" mà có chuyện "nhái theo."
- Mọi người có thể nhân danh "người dân trong nước" để biện minh cho suy nghĩ của mình. Nên nhớ Đảng Việt Tân cũng quy tụ nhiều "người dân trong nước."
- Nguyên nhân của sự bắt bớ là chính quyền CSVN, không phải bất cứ tổ chức đấu tranh nào. Khi nhà nước trấn áp biểu tình chống Trung Quốc của thanh niên sinh viên vào tháng 12/2007 có phải là vì yếu tố Việt Tân?
Have a nice day :-)