Thứ Tư, ngày 03 tháng 6 năm 2015

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa : CON TÔI ĐÃ RA ĐI

-Son Tran







Nguyễn Xuân Nghĩa

CON TÔI ĐÃ RA ĐI

Đã có và sẽ có nhiều nữa con cháu của các cán bộ, đảng viên đảng cộng sản lớn nhỏ đương quyền bỏ nước đến làm công dân của các nước tư bản. Mâu thuẫn là ở Việt Nam giới lãnh đạo CS cưỡng bức dân chúng sống với chủ nghĩa cộng sản của họ, trong khi họ đưa con cháu sang kia sống với thế giới tư bản, cái thế giới mà họ đã từng nói đang giãy chết. Họ đã không và chẳng bao giờ dám lên tiếng giải thích cho các hiện tượng này. Con cái họ bị đàn áp chính trị? Không! Chính họ đang đàn áp người dân kia mà. Họ yêu chủ nghĩa tư bản, thích xã hội dân chủ?. Vậy sao họ không làm điều này ngay tại Việt Nam, nơi họ có quyền làm, vừa hợp với xu thế của thời đại và đòi hỏi của phần lớn người dân?. Thiết nghĩ câu hỏi không khó trả lời. Những người cộng sản đang nắm quyền sống với xã hội cộng sản để kiếm nhiều tiền. Con cháu không thể kiếm nhiều tiền trong xã hội cộng sản, thì di cư sang xã hội tư bản để kiếm nhiều tiền hơn. Lớp trước và lớp sau đều có mục tiêu kiếm tiền. Lý tưởng cộng sản chỉ nói để lừa bịp dân chúng. Họ chính là những kẻ đầu cơ chính trị mặt thớt nhất.

Không giống những người cộng sản cho con cháu ra đi để kiếm nhiều tiền hơn, ở phần còn lại trên cả hai miền Nam-Bắc, sau năm 1975, hàng triệu người dân đã bỏ nước ra đi. Họ mới là những người có lý tưởng thực sự. Cho đến nay còn có nhiều người tiếp tục ra đi,( dù có người bị mang tiếng dùng hoạt động dân chủ nhân quyền làm cơ hội). Họ không chịu nổi chính quyền cộng sản độc tài và ăn tàn phá hại. Đối với họ, không phải tổ quốc trên hết mà tự do mới là trên hết.

Ba giờ đêm qua, ( 2/6) con trai út của tôi, cháu Nguyễn Thanh Thủy cũng đã ra đi. Cháu đi mà không bị mang tiếng là kẻ cơ hội. Có chăng là những ân hận vì phận làm con...

Chính xác mà nói cháu ra đi một cách bất đắc dĩ. Ba lô trên vai, phút cuối cùng cầm tay mẹ, đuôi mắt của cháu đỏ tía lên, nước mắt ướt nhòe. Tôi phải vội quay đi giả làm người vô cảm. Lên Hà Nội, về nhà trọ thu dọn ít đồ đạc gửi về nhà, cháu còn viết cho chúng tôi mấy dòng sau:

“Gửi bố mẹ kính yêu của con.

Bố mẹ là điều tuyệt vời nhất con có trên cuộc đời này. Con rất yêu bố mẹ. Bố mẹ tha lỗi cho tội bất hiếu của con. Lẽ ra con phaỉ dành nhiều thời gian và chăm sóc bố mẹ nhiều hơn. Xin bố mẹ tha lỗi cho con.

Bố mẹ nhớ giữ sức khỏe, sống thật lâu thật lâu để một ngày con về chăm sóc bố mẹ. Bố mẹ luôn là người con nghĩ về nhiều nhất, lo lắng nhất khi nghĩ về, quay đầu lại.

Bố nhớ chăm sóc mẹ nhé, đừng để mẹ lo lắng. Mẹ cũng giữ sức khỏe nhé. Cả bố và mẹ yêu thương nhau nhé. Rồi một ngày con về với bố mẹ.

Con yêu bố mẹ

Con của bố mẹ”.

Sinh vào đầu năm 1988, tuổi âm vẫn còn trong năm 1987, cháu hiền lành, ngoan ngoãn, tư chất thông minh, hướng nội. Khi bố bước vào con đường phản biện xã hội, cháu tiếp thu tư tưởng của bố. Tuy nhiên cháu vẫn còn đặt niềm tin vào sự thay đổi ở cấp vĩ mô. Các năm đầu đời sinh viên (2007-2008), trong nhiều cuộc biểu tình chống sự xâm lược của Trung cộng tại Hà Nội, biểu ngữ cháu giương lên vẫn cái nội dung tin tưởng, khuyến khích đảng, nhà nước “ CHÍNH PHỦ HÃY CỨNG RẮN LÊN. SINH VIÊN ĐỨNG BÊN CẠNH CHÍNH PHỦ” Yêu nước và ôn hòa đến thế là cùng!. Khi bố bị bắt và kết án tù, cháu vỡ mộng và đã tham gia vào một khóa học “đấu tranh cho dân chủ bằng phương pháp bất bạo động”. Tụi công an cộng sản phát hiện ra và chúng không để cháu học và sống yên ổn. Cháu đi đâu cũng có người của chúng bám theo. Đi một bước chúng theo sát một bước. Ở Hà Nội có công an Hà Nội, về Hải Phòng thăm mẹ có công an Hải Phòng. Có lần một gã còn vượt lên và chửi: “ Mẹ cái thằng này, mày có muốn đi tù như cái thằng bố mày không!.

Cháu phải nhẫn nhục chịu đựng hầu mong yên ổn để học xong đại học.

Nguyện vọng của đời cháu là kiến thức. Cháu từng nói: “ Lao lực nuôi thiên hạ, lao tâm thiên hạ nuôi” . Câu nói có phần ích kỷ, nhưng diễn đạt được ham mê của cháu. Tốt nghiệp, cháu làm thủ tục du học tại New Zealand. Cháu chọn quốc gia này bởi nghĩ ở đó không có nhiều người Việt Hải Ngoại như Mỹ- một nơi nhạy cảm không bao giờ chính quyền cộng sản chấp thuận cho cháu đến. Nhưng chính quyền cộng sản không buông tha cháu, vì cháu có một người bố “phản động” và cháu đã có một thời mang tư tưởng của bố. Phải từ bỏ ước mơ học lên cao, cháu tìm việc làm. Cháu không thể tìm được việc gì để nuôi sống bản thân. Ngay đến nghề bán hàng thuê cho một hiệu giày, công an Hà Nội cũng can thiệp bắt chủ cửa hàng đuổi cháu. Không những vậy, có một lần bà chủ nhà trọ còn bị công an phường mời lên gặp yêu cầu đuổi cháu ra đường. Năm 2014 cháu bị thu hộ chiếu tại sân bay khi đã có viza nhập cảnh vào Mỹ.




Những ai quan hệ với cháu đều bị phiền lụy. Cháu đã từng có hai bạn gái. Năm cuối cùng đại học, bạn gái đầu tiên của cháu phải đến gặp cháu, nước mắt giàn dụa nói lời chia tay. Cháu gái này chỉ còn mẹ và rất yêu mẹ. Hai mẹ con cùng nhận giấy mời. Người mẹ nhận giấy của đơn vị đang công tác, người con nhận giấy của công an quận. Yêu cầu họ đưa ra cho hai mẹ con là con phải chấm dứt quan hệ với con, mẹ phải chấm dứt quan hệ với mẹ. Cái giá phải trả là con bị đuổi khỏi trường cao đẳng, mẹ bị đuổi khỏi cơ quan nếu không vâng lời .




Giống như lần đầu tiên, năm 2014 cháu quen bạn gái thứ hai, là một kiến trúc sư, đã có việc làm đúng nghề tại Hà Nội. Dưới áp lực của công an, cháu gái thứ 2 cũng phải nói lời xin lỗi.




Thực ra cháu Thủy chưa nghĩ đến hôn nhân, Cháu đặt ra mục tiêu là phải học lên nữa. Các cuộc chia tay không làm cháu bận tâm nhiều, nhưng thương cho hai cháu gái kia đã lỡ đặt vào cháu tất cả hy vọng...




Người cộng sản thù đến ba đời. Công an, cán bộ quân đội khi quyết định hôn nhân phải truy ra lý lịch ba đời của đối tượng...




Một chế độ tàn độc đến mức khi công dân nào đã bị khoanh tròn thì bị tiêu diệt cả hôn nhân và cuộc sống, cả sự nghiệp và tương lai nếu là người có chút học hành...




Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như vậy, giống như hàng triệu người khác, cháu quyết tâm ra đi.




Cuộc chạy trốn khỏi chế độ độc tài lần thứ nhất của cháu vaò năm 2014 (khi tôi còn ở trong tù) không thành. Chúng thu hộ chiếu của cháu ngay tại phi trường Tân Sơn Nhất. Chúng hí hửng vô cùng khi chúng kịp đưa ra hành vi trả thù hèn hạ đúng với bản chất cộng sản của chúng (để cho mà biết). Điều này càng thôi thúc cháu phải quyết tâm hơn. Cháu thấy cần phải đi, bằng mọi cách, để cho chúng biết, không phải việc gì, lúc nào chúng cũng làm được. Không phải cứ xây nhà tù kiên cố là giam cầm được khát vọng tự do...




May thay, cuộc trốn chạy lần này của cháu thành công




Khi tôi viết những dòng này cháu đang bay đến Hoa kỳ, một vùng đất tự do trong các quốc gia tự do mà chúng ta đang lấy làm hình mẫu cho tương lai của tổ quốc ta. Đáng tiếc là cháu không còn cơ hội đối đầu trực tiếp với chế độ toàn trị như bố. Nhưng cháu ra đi không phải vì tiền như con cái lũ cộng sản đã nói ở phần trên. Ở đó cháu sẽ tiếp tục học lên nữa, vừa làm vừa học nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng người Việt hải ngoại, nhờ sự cưu mang của một đất nước nhân đạo và đang đấu tranh cho nhân phẩm toàn cầu.




Cám ơn nước Mỹ, cám ơn những người đã và đang giúp cho cuộc đời cháu không bị phí hoài.




ĐỪNG NGHĨ NHIỀU CON TRAI. BỐ MẸ SẼ SỐNG ĐẾN NGÀY CON TRỞ VỀ TRẢ HIẾU. CON HÃY TRỞ VỀ HÃNH DIỆN TRONG HÀNG TRIỆU NGƯỜI VIỆT NAM HẢI NGOẠI TRỞ VỀ.




1 h đêm ngày 3/6/2015.
















Mấy dòng con tôi gửi lại và ảnh con tôi tham gia biểu tình năm 2007, khi cháu đang là sinh viên năm thứ nhất

-Gia đình nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa kêu cứu -Kêu cứu về sự đối xử vô nhân đạo của công an trại 6 và bác sĩ thực thi việc chữa bệnh cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa, người bị bỏ tù vì bất đồng chính kiến
Tôi là Nguyễn Thị Nga, vợ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Địa chỉ : Số nhà 828 đường Trường Chinh, phường Quán Trữ, quận Kiến An, thành phố Hải Phòng. 
Tôi vô cùng phẫn nộ và đau xót trước việc công an trại 6 cùng bác sĩ bệnh viện Ba Lan Thành phố Vinh hành xử đối với chồng tôi, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị bỏ tù vì bày tỏ bất đồng chính kiến khi đưa đi chữa bệnh.


Bản thân ông Nguyễn Xuân Nghĩa là một nhà văn bày tỏ lương tâm của mình đối với những bất công trong xã hội và là người viết và treo khẩu hiệu có nôi dung : “Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cho Việt Nam – Tự do dân chủ cho nhân dân Việt Nam – Đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam” ở cầu vươt Lạch Chay Hải Phòng và cầu Lai Cách Hải Dương. 

Ông bị công an nhà nước Cộng sản Việt Nam bắt giam và tòa án nhân danh nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam xét xử ông về tội “Tuyên truyền chống phá nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Gia đình tôi vẫn khẳng định việc bắt giam, xét xử ông không công khai rồi bỏ tù ông là một việc làm trái với đạo lý và pháp lý Việt Nam cũng như luật pháp quốc tế về quyền con người mà nhà nước CSVN đã tự nguyện ký cam kết thực hiện. Việc bắt giam, xét xử không công khai, bỏ tù người vô tội đã là một việc làm phi lý, nhưng còn tồi tệ hơn từ khi ông Nghĩa bị bỏ tù, liên tục bị công an trại thi hành công vụ đối xử một cách vô lương tâm và thô bạo. Gần đây nhất ông bị lâm bệnh nặng, buộc trại giam phải đưa đi chữa bệnh, bị hành xử một cách dã man tàn bạo vô nhân tính như thế nào, tôi xin phản ánh toàn bộ câu chuyện xảy ra như sau: 

Chiều ngày 7/11/2012, tôi được bác sỹ trại giam số 6 - Bộ công an, đóng trên địa bàn tỉnh Nghệ An báo tin cho tôi: Chiều thứ 2 ngày 12/11 tôi phải có mặt để làm thủ tục chữa bệnh cho chồng tôi là ông Nguyễn Xuân Nghĩa đang bị giam ở khu an ninh - trại giam số 6 với bản sán 6 năm tù và 3 năm quản chế. Trong lòng tôi nửa mừng, nửa lo, không biết diễn biến việc khám chữa bệnh có được suôn sẻ hay không, nhưng dù sao tôi cũng mừng hơn là vì họ đã đưa chồng tôi đi chữa bệnh. 

Đúng chiều ngày 12/11/2012, tôi có mặt ở trại giam. Ra gặp tôi là là một viên công an đã lớn tuổi. Ông ấy bảo tôi, chị nghỉ ngơi qua đêm ở trại rồi sáng hôm sau (tức ngày 13/12) làm giấy tờ thủ tục và cam kết chấp hành nội quy của trại giam cũng như nội quy của bệnh viện. Tôi làm giấy cam kết tuân thủ nội quy trại giam, bệnh viện và phải hứa chỉ được một mình tôi chăm sóc chồng tôi. 

Đến sáng này 14/12, trại giam đã đưa chồng tôi cùng ba phạm nhân ( 2 nữ, 1 nam) trên một chiếc xe thùng bịt kín (thường chở các tội phạm nguy hiểm) đi chữa bệnh. Đi kèm trên xe có 5 công an, tôi được ngồi ở phần thứ 2 của khoang xe cùng 2 công an, phần đầu ca bin có 3 công an. Xe đi từ trại giam số 6 về đến bệnh viện đa khoa của thành phố Vinh dài khoảng 70 km. 

Trên đường đi đến bệnh viện thành phố Vinh họ cho một phạm nhân xuống bệnh viện lao để chữa bệnh. Lúc bấy giờ tôi từ khoang xe nhìn ra mới biết tay chồng mình bị khóa chung với phạm nhân kia. Tôi thốt lên: "Anh Nghĩa ơi! Anh cũng bị khóa tay à?”. 

Đang đau nhưng chồng tôi cười hóm hỉnh: "Mình nói lên sự thật là âm mưu lật đổ chính quyền mà! Mình quá nguy hiểm !”. 

Tôi nhìn anh ấy ứa lệ và chợt nhớ đến những ngày tôi còn đi học được giáo dục về “đạo đức, văn minh, đỉnh cao trí tuệ” của Đảng trong lòng đã đau đớn xót xa lại càng đau hơn. Ông Nghĩa vốn là một nhà văn chỉ biết cầm bút, trói gà không chặt trong khi tuổi già sức yếu đang lâm bệnh nặng buộc trại phải đưa đi chữa trị lại ngồi trong một thùng xe bị khóa kín, trên xe là những công an trai tráng khỏe mạnh được trang bị đầy đủ quân khí chống bạo lực hộ tống thì tại sao họ phải xích tay chồng tôi như thế. 

Tôi tự đặt câu hỏi : Họ sợ điều gì ở ông ấy mà họ hành xử với ông ấy như vậy, hay họ phải thực hiện cái “đạo đức, văn minh” Đảng giáo dục họ. Tôi nhìn sang chồng tôi, hình như ông ấy đang cố quên đi cái đau đớn của bệnh tật vẫn mang nét mặt bình thản trong suốt đoạn đường, chắc hẳn chồng tôi cũng đang lường trước những gì chờ đợi mình trong thời gian chữa bệnh sắp tới. Xe đưa chúng tôi đến bệnh viện Ba Lan, một bệnh viện thuộc tuyến tỉnh. Khi xuống xe vào nhận phòng ở tạm trong những ngày chữa bệnh là hai dãy phòng dài, ở đây đa số là tội phạm ma túy. 

Buổi sáng cùng ngày, họ đưa ông Nghĩa đi thử máu cùng đi với một nữ phạm nhân án tù chung thân do làm thâm hụt ngân hàng nhà nước 100 tỷ đồng. Chồng tôi vẫn bị còng tay trong khi đi thử máu còn bạn đồng hành của ông ấy là nữ tù nhân kia thì họ để cho đôi tay cô được tự do, cô đi trong bệnh viện với tư thế thoải mái hai tay vung vẩy. Lúc thử máu xong, chồng tôi gạt hai hàng nước mắt nói với tôi : 

“Chúng nó làm nhục mình ! Mình có tội gì đâu mà khi lấy máu họ vẫn còng hai tay , anh phải giơ hai cánh tay bị còng lên để lấy máu.” 

Tối ngày 14, tôi cùng một công an đi lên phòng bác sỹ để làm thủ tục cam kết đồng ý cho chồng tôi mổ. Nếu có xảy ra chuyện rủi ro trong khi mổ thì gia đình phải chấp nhận. Khi đó tôi có nghe bác sỹ kia nói lại với viên công an là “vẫn mổ kiểu kia ” trong lòng tôi có chút nghi ngờ nhưng ngay lấp tức tôi xua ngay nỗi suy nghĩ u ám đi, sau này tôi mới hiểu có hai phường pháp mổ cắt trĩ, một loai mổ cắt bằng lade loại này thì bệnh nhân không hề đau đớn, nhưng họ mổ cho chồng tôi theo phương pháp cũ lâu đời có nghĩa là thắt chặt bíu trĩ đó lại máu không đi xuống nuôi búi trĩ sau môt thời gian khoảng 1 tháng, búi trĩ đó sẽ rụng. Phương pháp này phải mất nhiều ngày và kéo dài sự đau đớn cho bệnh nhân. 

Đến 2 giờ 5 phút chiều ngày 15/11/2012, họ đưa chồng tôi vào phòng mổ. Tôi chờ hơn 2 tiếng ở bên ngoài, trong lòng lo lắng, hoang mang. Đến 4giờ 30 phút họ đã mổ xong. Họ đưa chồng tôi từ phòng mổ đến một phòng hậu phẫu, nằm ở đây có tất cả ba người nữa, người nằm bên cạnh giường ông Nghĩa cũng mổ trĩ, qua hỏi thăm tôi mới biết rằng những người này mổ bằng la-ze, đây là kiểu mổ với máy móc và kỹ thuật hiện đại, không hề gây đau đớn cho bệnh nhân. Những người được mổ kiểu này đều hồi phục rất nhanh, có thể đi lại dễ dàng sau khi mổ xong. Chồng tôi mổ kiểu thắt trĩ theo phương pháp cũ nên rất đau và lâu phục hồi. 

Sau khi phẫu thuật, nằm ở phòng hậu phẫu đến khoảng 20h30 chồng tôi tỉnh táo lên một chút và đang rất đói muốn ăn. Trong lúc đó họ vẫn đang truyền dịch và thông đường tiểu, vì đau đớn chồng tôi không đi tiểu được, mọi cử động đều rất khó khăn cần người giúp đỡ. Trong phòng chồng tôi ngoài người phục vụ lúc nào cũng có ba công an canh gác. Thấy chồng tôi kêu đói, tôi đi mua về một bát cháo và chuẩn bị cho ông ấy ăn thì bỗng nhiên họ mang một cái xích dài và mấy cái khóa mục đích là xích chân chồng tôi vào chân giường. Chồng tôi nhìn thấy cái xích gào to lên “Tôi là một nhà văn, tôi chống tham nhũng, chống những điều xấu xa của xã hội. Vậy mà người ta bắt tôi đi tù 6 năm chưa đủ hay sao, giờ các anh lại còn xích chân tôi trong lúc tình trạng bệnh tật đau ốm thế này ? Nếu các anh xích chân tôi, tôi sẽ giật hết các thứ này ra và sẽ tự tử ở ngay tại đây cho cả thế giới biết bộ mặt của các anh”

Chồng tôi giàn giụa nước mắt, còn tôi phản ứng kịch liệt: “Các anh làm gì cũng phải nghĩ đến đạo lý con người. Chồng tôi đang đau đớn thế này, mới ra khỏi phòng mổ được ba tiếng, nếu các anh làm như vậy là quá vô nhân đạo.” 

Sau đó họ không xích anh ấy nữa. Sáng hôm sau, tức ngày 16/11/2012, họ giải thể phòng hậu phẫu. Tôi được biết, sau khi hậu phẫu chồng tôi không hề có bệnh án, điều này khắc hẳn với thông lệ. Tôi thấy khó hiểu: Tất cả các bệnh nhân sau khi phẫu thuật hay điều trị bệnh đều phải có bệnh án. Trong trường hợp của chồng tôi, không hề có bệnh án, tôi không hiểu mổ kiểu gì và được điều trị những loại thuốc nào. Vậy có điều gì đó khuất tất và mờ ám trong chuyện này. 

Sau đó chồng tôi được chuyển về khu nhà bệnh xá của phạm nhân trong khu bệnh viện cách phòng hậu phẫu khoảng 50m. Đến rạng sáng ngày 17 chồng tôi vô cùng đau đớn vì bí tiểu, không đi tiểu được. Ông ấy yêu cầu công an đi tìm bác sỹ để thông báo cho họ biết về tình hình bí đái, khoảng thời gian 40 phút chờ đợi vẫn không thấy ai. Tôi ở phòng bên chạy đi tìm bác sỹ, khi gặp được bác sỹ, bác sỹ nói rằng : “phải dìu chồng tôi đến phòng bác sỹ”. Bác sỹ kiểm tra búi trĩ của chồng tôi và bác sỹ lấy tay đẩy mạnh búi trĩ vào trong một cách thô bạo. Chồng tôi thét toáng lên vì đau đớn làm búi trĩ lập tức lại bị đẩy ra ngoài, ông ấy hỏi thêm nhưng bác sỹ không thèm trả lời và bỏ đi ngay. 

Ngày 19/11, vừa qua một đêm bớt đau đớn. Xe của trại giam đã đến đưa chồng tôi về trại, cả hai vợ chồng tôi đều khẩn khoản xin họ để ở lại thêm vài ngày nữa cho vết thương ổn định. Ông Nghĩa còn nói tôi đi không đi được, đứng không đứng được, ngồi không ngồi được, nằm cũng rất khó khăn, ông ấy còn kéo quần cho họ xem… nhưng viên công an lạnh lung nói  kéo quần lên” và cương quyết đưa chồng tôi về trại. 

Xe chuyển ông Nghĩa về trại giam còn tôi ra về trong tâm trạng vô cùng lo âu và buồn bã, không hiểu sinh mạng của chồng mình trong tay họ những ngày sau sẽ ra sao. Và cho đến nay tôi vẫn không được biết tin tức gì về tình trạng của ông ấy, tôi vô cùng lo lắng cho sinh mạng của chồng tôi.(Tôi không hề có một thứ giấy tờ gì và cũng không được biết tên tuổi, chức danh những người thực thi trong việc chữa bệnh cho chồng tôi ). 

Vậy tôi viết lên kêu cứu này phản ánh toàn bộ sự thật mong được quan tâm của các cơ quan thông tin truyền thông trong và ngoài nước, các tổ chức nhân quyền quốc tế, hội đồng nhân quyền liên hiệp quốc về cách hành xử của công an trại 6, ông bác sĩ trong việc thực thi nhiệm vụ chữa bệnh cho chồng tôi - Người bị xử tù vì bất đồng chính kiến đang gặp nguy hiểm về tính mạng. 

Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của quý vị ! 

Hải phòng, ngày 15/12/2012 

Nguyễn Thị Nga 

-Có không một kế hoạch đẩy cô Tạ Phong Tần đến chỗ phải hành động như Bà Liêng?

VRNs (26.12.2012) – Sài Gòn – Tối Noel, 24.12.2012, lúc 20 giờ, cô Tạ Minh Tú đến gặp chúng tôi tại Nhà thờ Kỳ Đồng, nhưng lúc ấy mỗi người một việc ở khắp nơi, nên không ai có thể tiếp cô Tú được. Do đó, cô Tú để lại lá thư kể về tình trạng của cô Tạ Phong Tần, sau khi cô vào thăm, tại trại giam Chí Hòa, quận 10, Sài Gòn, chiều 24.12.2012.

Trong thư cô Tú viết: “Chị Tần bị viêm họng mãn tính, ho nhiều, tối không ngủ được, rất đau họng, ăn không được”. Theo cô Tú, chị Tần có thể đề nghị hoãn phiên tòa, vì sức khỏe quá yếu, không chắc đủ sức hiện diện ở phiên tòa ngày 28.12 tới đây.

Cô Tú kể, khi biết tin cha Chân Tín đã qua đời, cô Tần bật khóc, khiến cô Tú khóc theo. Cô Tần dặn cô Tú mỗi khi lên thăm nuôi, nhớ đến nhà hài cốt thắp nhang cho cha Chân Tín và xin lễ cầu nguyện cho cha Tín.

Khi nói chuyện trực tiếp, và hỏi về việc chăm sóc y tế trong trại giam, cô Tần cho biết:“Bác sĩ cho uống thuốc, nhưng lâu rồi không thuyên giảm. Yêu cầu cho kháng sinh loại mới hoặc tăng đô, thì bác sĩ nín thinh không nói gì”. Cô Tần cho biết, xin nhiều lần, nhưng bác sĩ không cho. Thuốc cô Tần đang dùng không có thuốc đặc trị, mà chủ yếu là thuộc nhóm hạ nhiệt giảm đau. Có loại thuốc uống vào đau bao tử, đề nghị bác sĩ đổi, bác sĩ nín thinh không trả lời.

Cô Tú bảo cô Tần đề nghị bác sĩ cho phép người nhà mang thuốc vào giúp điều trị, nếu nhà tù không đủ thuốc, nhưng cô Tần không nói gì, không biết đã có đề nghị hay chưa, nhưng lần thăm gặp trước kia thì chính cô Tú bị hành làm đơn nhiều kiểu khác nhau, nhưng cuối cùng vẫn không được gởi thuốc vào.

Cô Tú nhận xét: “Bọn chúng giết người không gươm đao!”

Cố Tú viết thêm cho linh mục phụ trách truyền thông: “Con thấy chị ốm và xanh nhiều hơn rồi. Cha ơi, cứu bệnh như cứu hỏa, mong cha về sớm đọc thư này”.

Những người bạn của cô Tạ Phong Tần thực sự lo lắng về thông tin này, vì cô là người nóng tính, hay phản ứng tức thời trước những sai trái, dù người làm việc sai là ai, và đang ở đâu. Nhưng hiện nay, cô đang bị tắt tiếng dần, nói khó, và mọi nhu cầu chính đáng cho việc chăm sóc sức khỏe của cô bị xử sự bằng cách “nín thinh”. Tình trạng mạnh mẽ không còn cách diễn tả ra bên ngoài thì sức mạnh đó có thể sẽ quay vào tự tấn công nội tâm. Đây là đòn tâm lý hiểm độc, chắc chắn chỉ với những quản giáo của trại giam Chí Hòa thì sẽ không bao giờ hành động như vậy, những đây, có dấu hiệu của một chủ trương đẩy cô Tạ Phong Tần đến chỗ tự thanh toán mình.

Trước đây, tại trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, cô Tần đã từng nói mình là người Công giáo, nên sẽ không tự tử, nhưng với hoàn cảnh này, và cách cố tình dùng biện pháp tâm lý đẩy một người mắc bệnh bình thường đến khổ tâm, rồi chuyển sang tâm bịnh thì sẽ không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho cô Tạ Phong Tần trong thời gian sắp tới.

Xin lưu ý, nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, sở dĩ không làm đơn kháng cáo để xử phúc thẩm là vì ở trại tạm giam, công an đã khủng bố anh ban ngày lẫn ban đêm, khiến anh nói với thân nhân rằng, thà đi tù để thoát nơi đây chứ không thể chịu nổi sự khủng bố của công an trong trại tạm giam.

Riêng trường hợp của thân mẫu cô Tạ Phong Tần, trước khi mất cũng đã bị công an khủng bố, biến một con người bình thường thành người luôn luôn sợ bị sát hại.

Trong vòng sáu tháng, trước khi bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu cô Tạ Phong Tần chết, công an Sài Gòn và Bạc Liêu đã phối hợp nhau liên tục khủng bố tinh thần của bà. Bà đi chùa, họ cũng vào theo chỉ trỏ, xầm xì, bà đi siêu thị họ cũng theo. Bà đưa cháu đi học cũng theo. Họ nói xấu bà với hàng xóm, xúi hàng xóm tẩy chay bà. Bà khám bệnh, họ ép bác sĩ chứng nhận bà bệnh tâm thần, trong khi bà chỉ đi khám bệnh thông thường như nhức đầu xổ mũi.

Tối trước hôm Bà Liêng chết, con trai lớn của bà là anh Phú cho biết: “Má nói Má phải đi xa. Người ta đe dọa ám hại má”.

Sáng hôm sau, công an Bạc Liêu thông báo với gia đình rằng Bà Liêng tự thiêu, mà cho đến nay không ai làm chứng bà tự thiêu, và tự thiêu ở chính xác vị trí nào trong Trụ sở đảng CSVN, tỉnh Bạc Liêu, lúc mấy giờ, và tự thiêu bằng cách nào?

Lời kêu cứu của cô Tạ Minh Tú cho chị mình rất đáng được mọi người quan tâm hành động.

PV. VRNs




‘Mong tòa theo đúng trình tự tố tụng’
Các luật sư hy vọng tòa làm đúng luật trước phiên phúc thẩm xử các blogger thuộc Câu lạc bộ nhà báo tự do.

Tạ Phong Tần khẳng định 'không có tội'
BBC Tiếng Việt
Trước phiên phúc thẩm, luật sư của Tạ Phong Tần nói thân chủ của ông kiên quyết rằng bà không có tội.

- Học viện PGVN: Rất lấy làm tiếc về luận văn mang tính xúc phạm Phật giáo Hòa Hảo (chùa Phúc Lâm). - Phật giáo luôn đồng hành cùng dân tộc (TN). - Mong muốn Phật giáo đóng góp vào xây dựng đất nước(PLTP).

Tổng số lượt xem trang